Chương 125

“Không, nếu hắt thật sự mất, ta sẽ đưa hài cốt của hắn trở về, tự tay mai tang. Quận vương rất thương yêu Thiên Lương, nếu hắn đã mất, như vậy nguyện vọng của hắn là ta sẽ sống tốt, ta sẽ hoàn thành tâm nguyện của hắn, vì ta cũng vì hắn.” Doãn Thiên Lương nói.

Doãn Liệt không lên tiếng, ban chỉ gõ long án, một cái lại hạ xuống, mỗi một lần người nghe cũng kinh hồn bạt vía.

Doãn Thiên Lương chỉ cảm thấy người bên cạnh đang nhìn nàng, thoáng quay đầu qua mỉm cười với anh ta.

“Nói khéo như rót.” Doãn Liệt cười lạnh nói ra bốn chữ. “Lục Quân Tắc, ngươi đối với chuyện của phu nhân ngươi có gì để nói?”

Lục Quân Tắc lại có thể ... nở nụ cười.

“Thần chỉ có thể nói, thần cũng tin thê tử của mình.” Lục Quân Tắc nói.

Doãn Thiên Lương nghiêng đầu nhìn anh ta, ánh mắt không hề chố nhìn anh ta. Bất kể trước kia mang cái ý nghĩ gì, từ giờ khắc này nàng muốn yêu người đàn ông này.

“A? Tin tưởng? Nàng cùng Phù Huống ngày đêm cùng đi mấy ngày ngươi cũng tin tưởng?” Doãn Liệt hỏi.

Doãn Thiên Lương trong long thầm mắng: Thật TMD ghê tởm.

“Thần tin tưởng.” Lục Quân Tắc lại nói.

“Vì sao?” Doãn Liệt hỏi.

Mắc mớ gì tới nhà anh ...

“Bởi vì thần tin tưởng, thê tử thần cũng giống thần, trong lòng chỉ có đối phương, không chấp nhận người khác.” Lục Quân Tắc đáp.

Mỗi một chữ ở trong lỗ tai Doãn Thiên Lương giống như đang nghe nhạc, rất cảm động.

Doãn Liệt lại trầm mặc, bất chợt ho khan kịch liệt, sau bức rèm bên cạnh đi ra một cô gái mặc áo tim đi tới bên cạnh hắn, dâng trà: “Hoàng thượng mau nghỉ đi, nô tì sai người đi mời thái y.”

Doãn Liệt gật đầu một cái: “Hai người các ngươi về phủ trước chờ xem.”

Hai người trơ mắt nhìn nàng kia đỡ Doãn Liệt biến mất ở đại điện.

Xuất cung, trên xe ngựa Doãn Thiên Lương im lặng không lên tiếng, Lục Quân Tắc cũng im lặng không lên tiếng.

“Cô gái kia không phải là Nhâm cô nương.” Doãn Thiên Lương nói. Mặc dù dáng dấp rất giống.

“Biểu muội Mai gia, bây giờ là quý nhân.” Lục Quân Tắc nói.

Tiết mục này rõ là cũ kĩ, Hoàng đế cũng bị người giống người mình yêu mê hoặc tâm hồn, sau đó mỹ nhân thổi gió gì đó bên gỗi, sau đó có thể giống như cả nhà Hồ Diên Khánh vậy ... Mặc dù khả năng tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội không nhiều, nhưng cũng có thể dẫn đến ly gián quần thần.

“Ta hiểu, xem ra Mai gia mưu đồ đã lâu rồi.” Quay đầu nhìn Lục Quân Tắc: “Thật ra thì anh cũng đã biết rồi đúng hay không?”

Lục Quân Tắc gật đầu một cái: “Không thể ngăn cản.”

“Hôm anh tôi tới chơi, các người bàn bạc là chuyện này có đúng hay không?” Nhìn Lục Quân Tắc lại gật đầu, Doãn Thiên Lương nói tiếp: “Tôi cái gì cũng không hỏi, chỉ muốn biết cái biệt viện nhà chúng ta ở hồ Thiên Thủy có thể thuận lợi xây xong không?”

Lục Quân Tắc lại cười cười: “Oha, đây phải muốn rất nhiều bạc.”

“Ừ, vậy tôi đem bán một phần đồ cưới đi.” Doãn Thiên Lương thương lượng.

“Vậy có được không?” Lục Quân Tắc nghiêm túc hỏi.

“Vậy anh nghĩ biện pháp từ Hoàng thượng gõ chút bạc trở về.” Doãn Thiên Lương nói.

Nửa ngày, Doãn Thiên Lương lại nói: “May mắn Nhâm cô nương đi rồi.”

Lục Quân Tắc không có nói.

Sống trong chờ đợi, Doãn Thiên Lương thường thường hơn nửa đêm còn chưa ngủ lôi kéo Lục Quân Tắc lên kế hoạch ở biệt viện của họ. Nàng muốn ở trên hồ Thiên Thủy có đủ loại hoa sen, chờ tháng tám cùng nhau ngắm sen, còn phải xây vài cái đình dừng chân cùng với cầu kiều, thả mấy chiếc thuyền hoa nữa, thời gian hoa nở bán vé vào cửa kiếm tiền.

Lục Quân Tắc nghe gật gật đầu: “Phu nhân quả nhiên có cách chăm lo việc nhà.”

“Quá khen.” Doãn Thiên Lương vui thích, làm người phải khiêm tốn một chút.

“Chẳng qua là không biết muốn bao nhiêu năm mới có thể thu hồi được tiền xây vườn.” Lục Quân Tắc lập tức nói một câu.

Ách ... cũng biết người này cũng không để cho người ta quá cao hừng.

“Chỉ cần thế sự không biến hóa xoay vần, con cháu của chúng ta có thể tiếp tục nhận lấy, nếu nói, khổ lão tổ tong, hạnh phúc con cháu đời sau.” Doãn Thiên Lương cười nói. Mấy ngày gần đây vừa nghĩ tới trong tương lai con cháu đầu cả sảnh đường nàng lại không tự chủ được nhếch lên khóe miệng.

“Còn có cha nợ con trả đó.” Lục Quân Tắc nói.

“A? ý kiến hay, nếu như chúng ta không đủ tiền, chúng ta liền đi mượn, sau này để cho con cháu tới trả, cũng không thể để cho bọn họ chỉ hưởng thụ. Được không?” Doãn Thiên Lương hỏi.

“Oha, không có trưởng bối nào làm như vậy.” Lục Quân Tắc nói.

Người này, thật là đầu tảng đá.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137: Ngoại truyện
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137: Ngoại truyện