Chương 47

Uống xong, mới vừa
quay trở lại giường lại nghe Lục Quân Tắc nói khát. Giằng co như thế ba
lần, Doãn Thiên Lương cầm luôn bình trà để ở bàn nhỏ cạnh giường, mình
mang ghế ngồi bên cạnh.

Đồng thời tự nói với mình, tuyệt không có ý tứ gì khác, nàng chỉ có tấm lòng tậm tâm và thông cảm mà thôi.

Uống N lần nước, Lục Quân Tắc có thể là đạt tới cảnh giới cho nên cũng không lầm bầm, khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng bình thản ngủ thiếp đi.

Bộ dáng mê người này thiếu chút nữa để cho Doãn Thiên Lương không nhịn được muốn cắn anh ta hai cái.

“Oh a ?”

Sáng sớm không ngủ được lầm bầm cái quỷ gì.

“Oh a.” Vẫn còn gọi, người như vậy không có năng lực phân biệt mà.

“Làm gì?” Đầu vẫn mơ mơ màng màng, một đôi mắt gần ngay trước mắt, Doãn
Thiên Lương theo bản năng tránh lùi về phía sau, chớp chớp con mắt:
“Quận vương, ngài đã tỉnh?”

“Ha ha, ừ.” Lục Quân Tắc vẫn đáp đơn giản.

Đã tỉnh rồi thì có thể bỏ tay tôi ra không? Người anh em, nắm cũng tê rần rồi.

“Đại phu nói không có sao, tĩnh dưỡng mấy ngày là khỏi.” Doãn Thiên Lương nói, vẫn nhìn chằm chằm cái tay kia.

“Ừ.” Một âm tiết.

“Phu nhân, cực khổ nàng.” Lục Quân Tắc nói.

“Không khổ cực, phải. Nhưng, ngài có thể buông tay của ta ra không? Không thoải mái.” Doãn Thiên Lương nói.

Lục Quân Tắc cười châm biếm, đôi môi có chút nứt ra, thả tay của nàng, Doãn Thiên Lương nhìn một chút, vô ích, nắm đến tụ máu, vẫn nên cách anh ta
xa một chút, tránh cho nắm tôi đến tàn phế.

Để nha hoàn thu xếp
cho anh ta, mình cũng thu xếp xong rồi đi cho Quận Vương phi vấn an,
thuận tiện nói Lục Quân Tắc bị bệnh, Quận Vương phi nhìn một chút cũng
không có vẻ nóng nảy, ngượi lại nói: “Lợi lộc ấy, ngã bệnh cũng không
chọn thòi gian tốt.”

Liếc mắt nhìn Quận Vương phi, đây là mẹ ruột à?

“Mẹ, đại phu nói có thể quá mệt mỏi, nhưng rất may là không có chuyện gì.” Doãn Thiên Lương nói.

“Khổ cực con Lương Nhi, qua năm mới con phải chăm sóc Quân Tắc.” Quận Vương
phi nói. Doãn Thiên Lương gật đầu nói câu “Vâng” ... ai bảo mình là
người phụ nữ trên danh nghĩa của anh ta đây.

Bồi mẹ chồng ăn điểm tâm rồi trở về phòng, bọn nha hoàn đang giúp Lục Quân Tắc ăn cháo, nàng liền ở một bên nhìn không lên tiếng, nha hoàn rất là tỉ mỉ, khóe miệng
vẫn là hơi vui vẻ.

Ăn xong cháo, Lục Quân Tắc để cho bọn nha hoàn đi ra ngoài, nói mình muốn nghỉ ngơi, Doãn Thiên Lương suy nghĩ muốn
đến chỗ mẹ chồng thêm người, thì nghe Lục Quân Tắc nói: “Phu nhân, nàng
không chăm sóc vi phu?”

Nhiều người chăm sóc như vậy còn chưa đủ sao? Lại nói, anh muốn nghỉ ngơi chẳng lẽ để tôi ngồi nhìn anh ngủ à?

“Quận vương không phải muốn nghỉ ngơi sao?” Hỏi.

“Nhưng ...” Lục Quân Tắc nhìn tay nàng một chút: “Trong tay không cầm gì ngủ không được.”

Dựa vào. Tật xấu thật nhiều a? Có người nhìn không ngủ được, không cầm đồ
không ngủ được? vậy anh nhìn tay tôi làm gì? Anh nghĩ tôi tháo một cánh
tay? Trao đổi, anh cầm cái gối đầu không được sao?

“Quận vương?”
Chuyển đến đứng dưới giường, Doãn Thiên Lương suy nghĩ cùng lắm thì
chiều nay không ngủ, theo học trò Tiểu Lục chơi trò chơi anh đuổi tôi
cản, đoán chừng người đi đứng cũng không chạy nổi nàng.

Mắt thấy nàng đến bên cạnh, Lục Quân Tắc duổi một tay muốn ở bả vai của nàng, Doãn Thiên Lương lắc mình một cái ...

.... pằng ... rắc ...

“A, bình thường Quận vương thường cầm cái gì để ngủ? Ta đi tìm.” Doãn Thiên Lương hỏi.

Dám nói lấy tay tôi xem tôi không đánh anh hả.

“Ngày hôm qua không biết cầm cái thứ gì, mềm nhũn lại ấm áp, rất thoải mái.” Lục Quân Tắc nói.

“A, ngài nói cái đó à. Chờ một chút.” Doãn Thiên Lương nói. Mềm nhũn lại ấm áp, cho anh cầm cái túi hương đi, trong hộp trang điểm của nàng có N
cái, tùy tiện tặng anh ta một cái cũng được.

Doãn Thiên Lương quả nhiên đi đến hộp trang điểm thuận tay sờ soạng một lát trở lại thả vào
trên tay anh ta: “Chính là cái này, Quận vương ngài tốt nhất là nghỉ
ngơi đi, đại phu nói phải ngủ nhiều mới được. Ta đi bồi mẹ trò chuyện.”

Vội vàng bay đi.

Đi đến chỗ Quận Vương phi nói Lục Quân Tắc muốn ngủ để cho các nàng đi ra
ngoài, Quận Vương phi mặt nhăn mày cau, hoài nghi liếc nhìn nàng một
cái, sau đó đảo con ngươi cười cười.

Thấy Doãn Thiên Lương có chút muốn ngáp, Quận Vương phi để cho nàng nghỉ ngơi một chút.

Doãn Thiên Lương đang ngủ, lỗ tai chợt nghe thấy hai tiếng “Quận vương” liền tỉnh.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137: Ngoại truyện
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137: Ngoại truyện