Chương 108

Quận vương phi vốn là muốn đi cùng, nhưng đêm đó tự nhiên sốt cao nên không thể cùng đi, cho nên Doãn Thiên Lương đóng nữ giả nam trang cùng Hương Châu và thị vệ hộ tống lên đường đi biên cương.

Biên cương cách hơn hai ngàn dặm, không biết đoạn đường này khổ cực như thế nào. Sau khi rời kinh thành hai ngày, Doãn Thiên Lương liền muốn, có lẽ đến Hành phủ ở biên cương nàng có thể lại lắc lư theo Lục Quân Tắc về rồi.

Nhưng cũng may thời tiết cũng chiếu cố người, nếu không nàng cũng không cần đợi đến biên giới xa xôi như vậy rồi.

Hỏi thị vệ, lấy tốc độ thần tốc ngày đêm như hiện nay thì cũng muốn hai mươi ngày mới đến biên cương. Doãn Thiên Lương nghe rất là gấp gáp, nếu bố chồng nói là sự thật, Lục Quân Tắc còn có thể chống đỡ hay mươi ngày không?

Loại phương pháp thần tốc đi ngày đêm dày vò này làm người mệt mỏi, mệt mỏi, Doãn Thiên Lương dựa vào xe cũng không thể ngủ, Hương Châu nói vẻ mặt nàng gầy cũng không được rồi. Bất quá nơi nào còn nhớ được cái này.

Ước chừng đi được mười sáu mười bảy ngày, bởi vì mọi người cũng mệt mỏi rã rời, Doãn Thiên Lương liền hạ lệnh tối nay nghỉ ngơi ở trạm dịch. Bất quá, nếu như biết sẽ đụng phải người đáng ghét, nàng thà tiếp tục chạy đi trong đêm tối.

Người nọ chính là tướng công Doãn Thiên Tịch, công tử hộ bộ thượng thư. Hắn đang cùng người khác uống rượu. Nhìn thấy nàng đi vào, hắn mới đầu chỉ liếc qua một cái, sau khi thấy rõ trên mặt thoáng qua kinh ngạc cùng – không có ý tốt. Doãn Thiên Lương lười phải quan tâm đến hắn, dù sao nàng bây giờ đang giả nam, làm bộ như không biết là được. Muốn mấy gian phòng hảo hạng, Doãn Thiên Lương lên lầu.

Hương Châu bưng thức ăn đi lên, ăn xong rồi, Hương Châu đi xuống múc nước, Doãn Thiên Lương đang định đổi quần áo sạch sẽ lại nghe được tiếng động ở cửa. Người tiến vào là Mai thiếu gia.

Doãn Thiên Lương nhìn hắn: “Có chuyện gì sao?”

“Quả nhiên là tiểu Quận chúa, thế nào cũng coi như người trong nhà, em vợ không có lễ phép, ta làm anh rể cũng phải có dáng vẻ của anh rể.” Mai thiếu gia nói.

“Có lời gì nói mau, ta không có thời gian cũng ngươi tán gẫu.” Doãn Thiên Lương nói. Cầm thú này tại sao lại ở đây.

“Tiểu quận chúa là phải đi biên cương? Vừa đúng ta phụng chỉ đi biên cương an ủi, điều tra, nghe ngóng quân tình, ta vừa mới hỏi thị vệ các ngươi một đường mệt nhọc, người lại ít, Tiểu quận chúa ngươi nhất định chịu không ít khổ, không bằng liền một đường cùng nhau đi, chờ khi trở về kinh thấy lão Vương phi và Quận vương ta cũng không bị oán trách.” Mai Côn nói.

“Không làm phiền, ta muốn lên đường gấp.” Doãn Thiên Lương nói. Thứ người như thế vẫn nên tránh xa một chút cho tốt.

“Nào có làm phiền, vừa đúng mấy ngày nay ta cũng muốn ra roi thúc ngựa chạy tới biên cương đây.” Mai Côn nói.

“Cũng được, nếu các ngươi muốn đi cùng nhau, theo không kịp thì các ngươi tự chậm lại đi thôi.” Doãn Thiên Lương hạ lệnh trục khách: “Mai tỷ phu, sắc trời không còn sớm, ta cần nghỉ ngơi rồi.”

“Ầm” cánh cửa ngăn cách khuôn mặt để nàng nhìn mà thấy ghét.

Vốn Doãn Thiên Lương chỉ cho rằng Mai Côn nói chơi, ai biết sang sớm ngày thứ hai bọn họ dậy thật sớm muốn gấp rút lên đường phát hiện hắn đã mang người chờ xuất phát rồi. Hơn nữa, ngày kế cũng không có rời xa bọn họ. Doãn Thiên Lương càng không ngừng để cho tăng tốc, Hương Châu và thị vệ cũng nghi ngờ.

“Quận chúa, đi cùng Mai cô gia chúng ta cũng có thể tiết kiệm một chút a.” Hương Châu nói.

“Ghét hắn.” Doãn Thiên Lương nói.

Nhưng mặc dù vậy, ba ngày sau vẫn không có hất ra đội ngủ của Mai Côn, Doãn Thiên Lương liền không nhìn hắn. Ánh mắt người này thỉnh thoảng sẽ lóa ra ánh sang làm cho người ta nhìn không thoải mái.

Tối hôm đó đội ngũ dừng lại nghỉ ngơi một chút, mặc dù đã vào tháng tư, nhưng buổi tối vẫn lạnh, cho nên bọn thị vệ đốt hai đống lửa, Doãn Thiên Lương gặm lương khô cầm túi nước uống nước, trong chốc lát Mai Côn để cho người đưa tới thịt nướng thơm ngào ngạt, vừa nhìn chính là mới vừa nướng xong, Doãn Thiên Lương cũng chưa từng nhìn qua một cái, nói mình ăn no để cho bọn thị vệ cầm đi chia ăn.

Trở lại trên xe thiêm thiếp, tính toán để cho bọn thị vệ cũng nghỉ một lát lại lên đường, không nghĩ còn không có nằm xuống bao lâu liền có người vén rèm xe, mới đầu Doãn Thiên Lương cho là Hương Châu, nhưng lập tức ý thức được không đúng, mùi không đúng, người này mang theo mùi rượu.

Doãn Thiên Lương bất động thần sắc, chờ hắn gần them chút nữa chợt một cước đạp qua, chỉ nghe “A”, “phốc” lien tục hai tiếng, đẩy rèm ra một chút, thị vệ của nàng ở cửa đang ngủ, Hương Châu cũng ngủ, Mai Côn đang lăn lộn trên mặt đất, che con cháu của hắn.

“Người đàn bà độc ác này.” Mai Côn keeo giống như giết heo.

Doãn Thiên Lương nhảy xuống xe, từ trong giày lấy dao ra ngồi xổm người xuống nhìn hắn: “Con mẹ ngươi sống đủ rồi? Có phải hay không chê linh kiện của ngươi dư thừa? Bà cô ta không ngại giúp ngươi bỏ đi gánh nặng. Trước kia nói ngươi không bằng cầm thú, hiện tại phát hiện ta trách lầm ngươi, ngươi là mặt người dạ thú, mà không biết có phải con súc vật của Thần Tiên nào chạy xuống trần làm bậy, hôm nay bà cô tat hay trời hành đạo .”

“Tiểu tiện nhân, ngươi ác độc như vậy khó trách làm quả phụ.” Mai Côn lại nói.

Doãn Thiên Lương lại tàn nhẫn đá hắn một cước nói: “Quạ đen, muốn bà cô ta làm quả phụ, ngươi có tin hay không ta để cho ngươi cả đời không thể giao hợp. Hôm nay bỏ qua cho ngươi là nể mặt Doãn Thiên Tịch, con trêu chọc bà cô ta, ta sẽ để cho ngươi làm thái giám.”

Chưa hết giận lại tàn nhẫn đạp hai cước, chỉ nghe phía sau có người nói: “Ngươi vẫn không hiền hậu như vậy.”

“Mắc mớ gì tới ngươi.” Doãn Thiên Lương quay đầu lại, lại thấy người quen, người quen có duyên phận vài lần, Nghiễm vương cùng đi với cái Vương gia kia.

“Cho hắn chút dạy dỗ là được, cần gì làm cùng đường như vậy.” Lần này Bang Vương gia nhìn còn rất tốt bụng.

“Nếu như hắn nguyền rủa thê tử ngươi là quả phụ thì ngươi làm sao? Không biết chuyện thì không nên tùy tiện nói chen vào.” Doãn Thiên Lương cất xong dao lại nhìn Mai Côn một chút: “Nếu ngươi đi theo ta lần nữa xem ta thu thập ngươi thế nào. Còn có, ngươi cho vào thịt nướng cái gì? Đưa thuốc giải cho ta.”

“Thuốc gây mê, không có thuốc giải. Sáng sớm ngày mai là tốt.” Mai Côn nói.

Doãn Thiên Lương nhịn không được, một quyền đánh trên mặt hắn, nhìn lỗ mũi hắn lập tức chảy máu: “Con mẹ nó, giết ngươi ta cũng chưa hết giận, tên súc sinh này.”

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137: Ngoại truyện
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137: Ngoại truyện