Chương 2

“Sang năm Lương Nhi cũng 15, ba nha đầu này cũng mau rời nhà, sau này cũng không còn người theo lão thái thái ta giải buồn rồi.” Lão thái thái tựa hồ rất thổn thức. Doãn Thiên Lương âm thầm bĩu môi, không cầm tốt bụng mang ta theo, ta có ở đó hay không ngươi cũng buồn bực.

“Ha ha, các nàng gả đi, Lăng Nhi cùng Lẫm nhi cũng nên cưới vợ sinh con, đến lúc đó còn làm phiền ngài.” Trạm Vương ha ha cười nói, liếc mắt nhìn con thứ Doãn Thiên Lẫm: “Chơi cũng chơi đã, nên nghĩ lại rồi.”

Doãn Thiên Lẫm chẳng qua là khẽ mỉm cười, từ chối cho ý kiến. Doãn Thiên Lương len lén nhìn sang, người nhị ca này cùng quận chúa ngây ngô này giống nhau, cũng không thích cùng người khác nói chuyện, nghe nói chỉ thích âm luật thi văn, nhìn rất có phong cách thần tiên.

Lại nói chuyện phiến, lão thái thái rốt cục để cho các nàng đi ra. Doãn Thiên Lương đi cạnh bên người Trạm vương phi, trước sau như một cúi đầu. Nếu Tiêu Tương cùng mẹ mình đi bộ đã sớm thân thiết khoác lấy cánh tay, thế nhưng nàng không có hứng thú, người mẹ này cũng không phải của nàng.

“Lương nhi.” Trạm vương phi nghiêng đầu nhìn nàng, trên mặt có chút bất đắc dĩ cùng đau lòng.

“Mẹ?” Doãn Thiên Lương dùng giọng nói nghi vấn, lấy giản thiểu đọc nhấn rõ số lượng từng chữ.

“Ai, không có gì, Lương Nhi a, ngươi muốn vào kinh xem một chút không?” Trạm vương phi hỏi.

Doãn Thiên Lương lập tức lắc đầu, ở chỗ này cũng phải giả bộ khổ cực như vậy, còn phải vào kinh giả bộ ở trước một đám người thành tinh, nàng cũng không phải là diễn viên, nàng hiện tại nhiều lắm cũng coi là có khuôn mặt thần tượng - nếu như nói có người ái mộ.

Nhìn nàng lắc đầu, Trạm vương phi có bộ dạng thở phào nhẹ nhõm như chút được gánh nặng, Doãn Thiê Lương trong lòng buồn bực, bất quá cũng không lên tiếng, nguyên tắc của nàng cũng không hỏi xin.

Trở lại khuê phòng tiếp tục ngẩn người nhìn những cây trúc bên ngoài màn cửa sổ bằng lụa mỏng, mặc dù tới đã nhiều tháng, vẫn còn khiếp sợ cuộc sống xa xỉ quyền quý của quan lại cổ đại, xem một chút gian phòng này, không cần nói đến lăng la tơ lụa, còn bày đầy vàng bạc ngọc ngà, nguy nga lộng lẫy, dùng tiền lương mấy đời của Tiêu Tương cũng không mua nổi, bất quá, sau khi tâm tình đã qua, nàng hiện tại rất muốn đến vùng ngoại ô, cuộc sống như vậy thật là đè nén, không thể đi dạo phố, không thể cười ha ha, không thể nói mập mờ buồn cười, không thể quanh minh chính đại hướng về phía trai đẹp bình phẩm từ đầu đến chân, không thể đánh lộn, không thể gầm thét, không thể làm hư hoa cỏ, không thể hút thuốc, không thể đeo trang sức giả --- --- trừ làm bộ, cái gì cũng không thể giả bộ. Còn tên của cái cô nàng này --- Doãn Thiên Lương, trời đầy mây dĩ nhiên lạnh.

Tiêu Tương không phải không nghĩ đến chạy, nhưng nói dễ vậy sao? Coi như nàng không có kiến thức lịch sử, nhưng ở xã hội hiện đại, con cháu các cán bộ cao cấp, cái nào không phải được bảo vệ đến giọt nước không lọt, huống chi chủ thể này còn là quận chúa nhà Thân Vương, so với một ít con em nhà cán bộ cao cấp lại càng cao hơn, hoàng đế đều là đường huynh của nàng (anh họ), nàng muốn chạy, đoán chừng đi ra cửa lớn được mười bước đã bị bắt trở lại rồi. Không phải không nghĩ tới nhảy tường, nhưng với độ cao của bức tường kia, nàng phải rút ra bao nhiêu lông chim dính lên cánh mới có thể bay ra ngoài được a, còn không bằng đào một cái hố lối thẳng ra ngoài tường tương đối bớt phiền phức.

Trọng yếu nhất, nàng vẫn chưa chạy, là bởi vì thức ăn nơi này quá tốt, so với tất cả các loại thức ăn nhanh, ăn chậm đều tốt hơn, đáng tiếc duy nhất chính là không cho ăn nhiều, quy củ thứ nhất, người nào thấy mọi tiểu thư ăn hai chén cơm đều không nháy mắt rồi, thứ hai, dạ dày của cô nàng Doãn Thiên Lương này nếu giải phẫu ra ngoài đoán chừng so với chim sẻ không sai biệt lắm, mỗi lần khi nàng hạ quyết tâm bất kể ánh mắt của người khác diễn một lần ăn uống quá độ, thì cái dạ dày nhỏ đó sẽ lấy phương thức kích thích thần kinh của nàng phát ra báo động “ngươi ăn nữa, ta sẽ nổ tung cho ngươi xem”, không đành lòng độc hại sinh linh, nàng đương nhiên phải câm mồm... dĩ nhiên, vâng, sự thật, nàng sợ thực sự nổ tung cũng không phải là ăn. Lão tổ tông không phải đã nói tích tiểu thành đại sao? Nàng cứ chầm chậm ăn, ăn vào nhất định sẽ được.

Không nghĩ tới cô nàng này là động vật ăn chay, đến nơi này kiêng không ăn thức ăn mặn, xem ra là “ngộ độc thức ăn”, loại bệnh này đoán chừng không có cách nào trị, hơn nữa nàng cũng không hi vọng chữa trị, sẽ để cho nàng bệnh đến thời kì cuối, chết chìm ở trong thức ăn ngon đi, Amen.

Cuộc sống của đại gia khuê tú không thiếu được cầm kì thi họa, vừa ngồi xuống lại bắt đầu ngây ngô, Hương Châu liền cẩn thận hỏi nàng có hay không nhàm chán, muốn đánh đàn, vẽ tranh, đánh cờ hay là đọc sách. Doãn Thiên Lương ngẩng đầu làm hình dáng ngây ngô, ánh mắt nháy nháy hai cái, nhìn như có cảm giác nàng đang nhớ lại vấn đề của Hương Châu sau đó tiến hành suy tư, kế tiếp làm như tình trạng mới tỉnh mộng đáp lại một câu: “Đọc sách đi.” Không phải là Doãn Thiên Lương (Tiêu Tương) không muốn chọn đánh đàn, đánh cờ hay vẽ tranh, mà thực sự là không có bản lãnh kia, chỉ sợ nàng vừa ra tay người ta phát hiện nàng là giả, vì vậy mấy tháng qua, Doãn Thiên Lương mỗi lần gặp vẫn đề này, đáp án đều là rập theo một khuôn khổ “đọc sách”, tuy nói mới đầu một chút chữ phổn thể không có nhận biết, nhưng thuận theo mấy tháng đi xuống cuối cùng cũng lăn lộn quen mặt chữ rồi. Thật ra thì nàng mấy lần cũng muốn hỏi xem có cái gì coi hay không, tiểu thuyết tình yêu, nhưng biết dân phong chỗ này thuần phác quá mức, nàng vẫn tính quên đi.

Hương Châu lấy cho nàng sách không phải là sách sử đã trải qua, còn tên mới nhìn đến để cho nàng muốn hô to “Nam nữ bình đẳng” cũng đem đốt thành tro: {Nữ giới},{Nữ tắc},{Liệt nữ truyền} linh tinh, hôm nay lấy ra chính là{Nữ giới}.

“Quyển này xem rồi.” Doãn Thiên Lương kéo kéo khuôn mặt bụ bẫm non nớt nói, bây giờ không có tiểu thuyết, cho bản nguyên khúc đời Đường cũng được a, nàng coi như khi tiểu học học ngữ văn không tốt rồi.

“Quận chúa, sách này xem mấy lần cũng tốt a, hôm nay thái quân không phải nói, sang năm quận chúa ngài cũng muốn xuất giá rồi đó.” Hương Châu yếu ớt cự tuyệt.

Doãn Thiên Lương bĩu môi, xem đi, ai sợ ai, coi như phái nữ khuất nhục lịch sử rồi.

Kết quả là, từ ngoài cửa sổ nhìn vào, có thể nhìn thấy một người mặc áo lam, chải kiểu tóc tinh sảo, tay chống má nhỏ hơi thấp đầu, không khỏi muốn than thở. Trong cảnh xuân tốt đẹp, màu lam cùng với bàn tay trắng nõn trong cảnh xuân này cỡ nào hài hòa. Đến gần nàng phát hiện ra, động tác nhanh gọn lau chút nước miếng dính nơi khóe miệng, mãnh liệt mở trừng hai mắt để khôi phục tinh thần.

Thật vất vả Hương Châu cùng Tiểu Đào nói cho nàng biết lão thái quân truyền cơm. Doãn Thiên Lương nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ, tốt.” Rốt cục cũng giải phóng, ai, nếu như một ngày có mười bữa cơm thì tốt, nàng cũng không cần nhìn những thứ đồ ngổn ngang này rồi.

Lại đến phòng lão thái quân, Doãn Thiên Lương mới ngồi gần bên người Vương phi. Mới vừa ngồi xuống, chỉ nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận tiếng cười trong sáng, lập tức Doãn Thiên Lương cho là thực cảnh hội tụ của{Hồng lâu mộng} vào đó rồi, bất quá khá tốt, người tới là giống đực không phải là người trong lòng nàng thích nhất, Phượng Tả. Tốt, ngẩng đầu một chút xíu, xem một chút mỹ nam trong truyền thuyết rốt cuộc đẹp trai đến trình độ hiếm có gì, vì sao mấy người kia... dành riêng “phục vụ viên” nghe được tên của hắn cũng sẽ đỏ mặt.

Ngóng nhìn ngóng nhìn, khi thời điểm thấy người đầy phòng miệng đã từ từ toét đến mang tai rồi mà trai đẹp này vẫn chưa lộ diện, Doãn Thiên Lương không khỏi thầm nghĩ, chẳng lẽ trai đẹp này là một ca ca ngón chân cái hoặc là ca ca ốc sên? Tốc độ cũng đủ chậm. Chợt nơi cửa ánh sáng chợt lóe, một bóng dáng khuất sáng xuất hiện tại cửa.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137: Ngoại truyện
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137: Ngoại truyện