Chương 48

Kết quả nha hoàn nói
Quận vương lại nóng lên, Doãn Thiên Lương buồn bực, Quận Vương phi cũng
buồn bực, hai người buồn bực theo nha hoàn trở về phòng, vừa cho người
ta mời đại phu, ai biết ...

Đến cửa phòng lại thấy bọn nha hoàn
đứng ngoài cửa, một đám với vẻ mặt ủy khuất. Hỏi, nói Quận vương rất là
tức giận, làm cho các nàng “cút” đi ra bên ngoài chờ đợi.

Mẹ chồng nàng dâu hai người nhìn nhau. Đây là tậ xấu gì? Có hay không nóng hỏng đầu rồi?

Gõ gõ cửa, chỉ nghe Lục Quân Tắc ấp úng nói: “Không có lệnh của Bổng vương không cho phép đi vào.”

.... leng keng ...

Doãn Thiên Lương anh dũng cùng mẹ chồng phá cửa mà vào.

“Cút ...” Lục Quân Tắc nói một chữ sáu đó cứng rắn nghẹn đi về.

“Cút cái gì mà cút? Thối lắm à? Con có phải nóng đầu rồi hay không hả?” Quận Vương phi nói.

Trong lòng Doãn Thiên Lương hô hào trợ uy cho bà.

Hai người đến bên mép giường, quả nhiên thấy mặt Lục Quân Tắc như lại đỏ
lên, nhưng ... hình như nóng rần lên còn có chút không giống nhau, rốt
cuộc là nơi nào không giống nàng cũng không rõ ràng lắm, tóm lại không
cùng một dạng.

Đôi môi nhỏ nhắn cũng đỏ thắm trơn bóng, màu sắc rất mê người.

Quận Vương phi không nói gì, chỉ ngồi ở bên cạnh chợt cười đứng dậy: “Lương
nhi à, mẹ chợt có chút không thoải mái, con chiếu cố Quận Tắc nhé.”

Ách ? Chợt không thoải mái? Cũng quá già đi ? Nhưng, ai bảo bà ấy là mẹ chồng chứ, được rồi được rồi, nàng chắm sóc được rồi.

“Quận vương, để cho đại phu xem một chút được không?” Doãn Thiên Lương hỏi.

“Không cần.” Lục Quân Tắc vừa nói chuyện ánh mắt lại nhìn nàng: “Oh a, nàng tới đây.”

Để tôi xem? Nhưng tôi không phải đại phu, nơi này cũng không có thuốc cảm mạo linh tinh gì đó, tôi cũng không có thuốc....

Mặc dù oán thầm nàng vẫn đi tới đứng nghiêm đứng ngay ngắn ở mép giường.

Lục Quân Tắc liền có chút hận hận nhìn nàng, nàng trước sau như một nháy ánh mắt giả bộ ngây ngô nhìn anh ta.

Ách, mùi gì thế ?

Càng gần, hình như có một mùi ngọt ngây ngấy chui vào lỗ mũi, như có như không. Mùi vị này giống như đã từng quen biết.

Cẩn thận suy nghĩ một chút, con ngươi trong nháy mắt chợt phóng to ... mùi
tối ngày hôm qua. Chẳng lẽ nói túi hương mẹ chồng cho chính là cái thuốc kia?

Khó trách nhìn đỏ này không giống tối qua, tối hôm qua là
lửa đỏ sáng nay lại là ửng hồng, thảo nào đôi môi cũng đỏ thắm trơn bóng ... thật muốn cười, vô cùng vô cùng buồn cười.

Thảo nào không để cho mời đại phu. Đại phu tới mà biết sẽ cười chết mất.

Sợ không nhịn được cười, Doãn Thiên Lương đứng cúi đầu: “Quận vương, ta đi cho bọn nha hoàn lấy thuốc. Hình như ngài có chút nóng lên, mặt đỏ
rần.”

“Không cần, Oh a, nàng ngồi ở kia phụng bồi vi phu là tốt
rồi, ta ngủ một lát.” Lục Quân Tắc nói xong, có chút khó khăn lật người
hướng mặt vào trong.

Doãn Thiên Lương thật biết điều, ngồi vào
bên giường, không hề chớp mắt nhìn chừm chằm Lục Quân Tắc. Thật muốn
nhìn xem anh ta xử lý thế nào khi xảy ra chuyện như thế này.

Đáng tiếc, gì cũng không nhìn thấy ... thứ nhất Lục Quân Tắc không có động tĩnh, thứ hai, chính là nàng ngủ thiếp đi.

Chắc hẳn phải vậy, tỉnh cũng là bị Lục Quân Tắc dánh thức, anh ta liếc xéo nàng nói: “Oh a, bộ dạng nàng giống như Phât ngồi.”

Còn có sức múa mép khua môi, xem ra bây giờ ném anh ta đến thôn que sinh sống cũng được có phải hay không? Nghèo không nghèo ?

“Quận vương, ngài muốn uống nước?” Doãn Thiên Lương hỏi.

Rót nước cho anh ta uống, Lục Quân Tắc hỏi: “Oh a, túi hương nàng cho vi phu là nơi nào tới?”

“Mẹ cho, sao thế?” Nháy mắt. Nhìn đi, muốn hại anh không phải tôi mà là mẹ ruột của anh.

Lục Quân Tắc lắc đầu một chút, khóe miệng nhấp nhấp, một vẻ “sổ sách này ta nhớ rồi”.

Đi qua đi lại đến mùng sáu, cuối cùng Lục Quân Tắc cũng tốt hơn nhiều,
cũng có thể ra khỏi phòng cho Quận Vương phi vấn an, chẳng qua ánh mắt
của anh ta thỉnh thoảng nhìn Doãn Thiên Lương có chút phức tạp, không
nói rõ ràng là gì, dù sao thấy thế trong lòng Doãn Thiên Lương có chút
lông.

Còn không có qua 15, đường phố Vân Trung thành hội chùa vẫn chưa xong, nhưng nhìn tình huống thân thể Lục Quân Tắc bây giờ các nàng cũng nghiêm chỉnh bỏ lại anh ta mà cao hứng ra cửa đi dạo.

Vẫn
nghẹn đến 13 Lục Quân Tắc gần như cũng khôi phục như lúc ban đầu, Quận
Vương phi liền nói ra chuyện đi hội chùa, vẻ mặt Lục Quân Tắc mặc dù hết sức không đồng ý nhưng cũng không thích đổi ý, liền dự tính buổi tối 15 đi ra ngoài dạo một chút, thuận tiện xem một chút hội đèn lồng Thượng
Nguyên.

14, mẹ chồng nàng dâu hai người ở trong phòng Quận Vương
phi thương lượng mặc trang phục gì mới không phô trương... căn bản đều
là Quận Vương phi nói Doãn Thiên Lương đang nghe, thật vất vả chọn được ở trong đống quần áo hoa cả mắt, Doãn Thiên Lương cũng rất mệt nhọc.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137: Ngoại truyện
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137: Ngoại truyện