Chương 52

Doãn Thiên Lăng hình
như nhìn nàng như trẻ con không thể dạy liền đổi đề tài, nói đến hôn sự
của chị em Ngưng, Tịnh, còn nói chờ Doãn Thiên Lương về kinh vừa đúng có thể tham gia hôn lễ.

Trong lòng Doãn Thiên Lương cười thầm, nàng hy vọng trước khi nàng đến kinh đã cười xong rồi, nàng mới chẳng muốn đi.

Nhìn Doãn Thiên Lương đối với cái này cũng không hứng thú, Doãn Thiên Lăng
đoán chừng miệng đắng lưỡi khô, vì vậy ... buông tha cho.

Trên
đường trở về phòng, Doãn Thiên Lương không nhịn được cười khẽ một tiêng, tên khốn khiếp Doãn Thiên Lăng này, ngươi đi cùng thì tốt lắm, không có việc gì tới khích bác ly gián làm gì?

Trở về phòng, Lục Quân Tắc còn chưa có trở lại, Doãn Thiên Lương rửa mặt xong rồi đang suy nghĩ có muốn bò vào chăn hay không, Lục Quân Tắc trở lại, Doãn Thiên Lương nhìn anh ta: “Ta ngủ trước, Quận vương.”

“Oh a.” Lục Quân Tắc gọi nàng.

“A, có chuyện gì sao?” Ngồi ở mép giường hỏi, người anh em, anh ức chế tâm
tình không được kích động muốn nói chuyện lấy vợ bé sao? Tảng đá anh lớn mật dám nói ra khỏi miệng ... xem tôi có đập chết anh không.

“Không có gì, hai ngày nay dọn dẹp đồ, đồ không cần mang quá nhiều, trong kinh cũng có.” Lục Quân Tắc nói.

“A, ta biết.” Thì ra là không phải chuyện kia.

Nằm xuống ngủ, nghe được tiếng quần áo sột soạt, chắc là Lục Quân Tắc đang
cởi áo nới dây lưng, vẫn còn hoạt động nhẹ nhàng nằm xuống.

Ngủ đi, đêm khuya chính là lúc chìm vào giấc ngủ. Trời lạnh, Doãn Thiên Lương đem mình bao bọc chỉ để lộ cái đỉnh đầu.

Hai ngày sau, Lục Quân Tắc và Doãn Thiên Lương gần như là rất bận rộn, Quận Vương phi và Doãn Thiên Lương hai người thu dọn đồ đạc ... dĩ nhiên, đa số thời gian là Doãn Thiên Lương nhàn rỗi, chỉ có Quận Vương phi và bọn nha hoàn bận rộn, không có biện pháp, để cho nàng quyết định mang cái
gì, nàng chỉ cần hai loại ... quần áo và tiền mặt.

Thời gian hai
ngày đi qua, ngày mai mẹ chồng nàng dâu hai người trở về kinh sống. Ăn
xong cơm tối, Quận Vương phi tuyệt không tỵ hiềm để cho vợ chồng son bọn họ trở lại phòng nghỉ ngơi, ánh mắt Doãn Thiên Lương liếc liếc đến Doãn Thiên Lăng, tên kia cười không có ý tốt.

Cười? Cười cái gì? Lưu manh.

Trở về phòng, Doãn Thiên Lương suy nghĩ nói gì để khích lệ thì nghe Lục Quân Tắc mở miệng gọi nàng: “Phu nhân.”

Lúc này lại đổi thành cách gọi kính trọng, không thêm “Oh a” nữa. Có phải có chuyện cầu tôi hay không?

“Quận vương.” Tôi cũng dùng kính ngữ.

“Phu nhân, nàng không có gì muốn nói với vi phu sao?” Lục Quân Tắc hỏi.

“Ra chiến trường không được xông lên trước nhất, đao kiếm vô tình.” Doãn Thiên Lương nói.

Ánh mắt Lục Quân Tắc đột nhiên híp lại, sau đó gật đầu cười một cái: “Ừ, tốt, tạ phu nhân.”

“Dạ.” Doãn Thiên Lương nói. Ánh mắt người này thoạt nhìn có cái gì không đúng, giống như cố nén cười.

“Còn gì không nên nữa?” Lục Quân Tắc hỏi.

“Không có.” Doãn Thiên Lương nói. Không nên? Chẳng lẽ anh còn muốn tôi ở đây
nói anh ở chiến trường không cần động sắc tâm linh tinh? Nhóc con, nếu
anh có cái tâm tình đó đoán chừng không cần vọt lên phía trước cũng sẽ
OVER rồi.

“Vậy coi như xong.” Lục Quân Tắc nói.

Doãn Thiên Lương rửa mặt xong rồi thay quần áo chuẩn bị ngủ, Lục Quân Tắc kia còn
chưa ngủ, ngồi ngay ngắn trên giường hình như đang suy nghĩ vấn đề triết học, cũng có thể là vấn đề chiến tranh, nhưng là bất kể vấn đề gì thì
bọn ta cũng không giúp được gì, ai bảo nàng không phải là Hoa Mộc Lan
...

Rất tốt a, bên cạnh anh ta còn có một Hoa Mộc Lan giúp một tay, đây là gì? Tốt số a.

“Oh a à ...” Tảng đá dùng giọng lảm nhảm việc nhà: “Oh a, trở lại kinh
thành, nàng cùng mẹ không có chuyện chớ chạy loạn khắp nơi.”

Chạy loạn? Nàng lại không có bệnh trâu điên chạy loạn cái gì?

Nhưng, người này không biết mình cưới một đồ ngốc sao? Ngớ ngẩn đâu có thể nào chạy loạn? Coi như có phát sinh chuyện sai lầm vảo cửa nhà anh ta,
chẳng qua lý do không phải là nàng bị tách ra sao? Không có nghĩa là
nàng chạy loạn ...

“A.” Mặc dù muốn kháng nghị, nhưng vẫn phát ra một âm trả lời cho an tâm.

“Không có việc gì không nên đi chọc Thanh Uyển công chúa.” Lục Quân Tắc lại nói.

Chuyển người tới đây: “Vậy nếu Thanh Uyển công chúa bắt nạt ta thì sao?”

Lục Quân Tắc sờ sờ cằm, sau đó yên lặng nhìn nàng nói: “Vậy thì bắt nạt lại.”

Sửng sốt, nháy nháy mắt, không phải đâu người anh em, đây là ý kiến chuyên nghiệp của anh hay là đang cười nhạo tôi?

“Bắt nạt thế nào?” Hỏi tiếp.

“Đến lúc đó coi tình huống mà định ra.” Lục Quân Tắc nói.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137: Ngoại truyện
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137: Ngoại truyện