Chương 111

Doãn Thiên Lương cảm giác mình mơ một giấc mộng rất đẹp, nàng mơ thấy Lục Quân Tắc trở về, anh ta chải tóc cho nngs, cùng nàng ôm nhau, trong mơ, anh ta ôn nhu cởi áo của nàng, đôi môi ôn nhu hôn lên mặt nàng, êm ái vuốt ve thân thể nàng, để cho nàng như lửa bốc cháy lên, nàng đốt rụi áo của anh ta, cởi tóc của anh ta, điên cuồng hôn lên mặt của anh ta .... Nàng đau đến chảy nước mắt, đau đến đánh lồng ngực của anh ta, sau đó lại rất vui vẻ, giống như bay trên đám mây ...

Đó là giấc mơ xuân cung đồ.

Doãn Thiên Lương nhắm mắt lại trở về giấc mơ của mình.

Lại chợt cảm thấy có chút không đúng, trong tay nàng giống như nắm thứ gì, bận rộn mở mắt nhìn một chút ...

Chốc lát, Doãn Thiên Lương “A.... ......” một tiếng thất thanh, con ngươi không nhúc nhích nhìn chăm chú người trước mắt, nàng nắm là tóc của anh ta.

Chủ nhân của nắm tóc đó hiển nhiên rất bình tĩnh.

“Oh a, tỉnh ngủ?” Lục Quân Tắc hỏi, giọng rất là bình thản. Hình như đối với tình huống trước mắt của hai người bọn họ đã sớm trong dự liệu.

“Ba ....” một bàn tay nhỏ bé tới vô ảnh đi vô tung chỉ để lại một tiếng thanh thúy.

“Anh còn sống ...” Doãn Thiên Lương nói, một tát này đanh cho tay nàng cũng đau, quả nhiên chất liệu vóc người là tảng đá.

“Oh a thế nào vẫn thô bạo với vi phu như vậy? Lớn them một tuổi thế nào vẫn không có sửa đổi một chút.” Lục Quân Tắc hỏi, lại có mùi lên án.

Doãn Thiên Lương không có trả lời vấn đề của anh ta, muốn hơn nửa ngày mới lên tiếng: “Tôi bị lừa.”

Lục Quân Tắc nghiêng đầu nhìn nàng một chút: “Là mẹ làm?”

“Còn có cha, bọn họ lão luyện lừa gạt tôi. Tôi hỏi anh, anh có đúng hạn viết thư về nhà hay không? Anh có nhận được thư hồi âm không?” Doãn Thiên Lương nói.

“Có thư đi cũng có thư hồi âm, nhưng là mẹ trả lời.” Lục Quân Tắc đáp.

“Ai, tôi phục rồi, trên đờ này thật là có cha mẹ đem con trai mình ra đùa giỡn.” Doãn Thiên Lương nói. “Nếu không có chuyện gì, hay là tôi đi về trước.”

“Cùng nhau trở về đi. Oh a, nàng là lo lắng vi phu mới đến?” Lục Quân Tắc hỏi.

“Tôi lo lắng cho anh cũng là bổn phận.” Doãn Thiên Lương nói.

“Vậy ...” Lục Quân Tắc chợt nhỏ giọng ở bên tai nàng hỏi: “Tối hôm qua thì sao?”

Doãn Thiên Lương cảm thấy có chút đỏ mặt, nhưng lúc này yếu thế ... Không có cam long, cũng không thể để người này đùa giỡn, vì vậy nàng vươn tay vỗ vỗ lồng ngực bóng loáng của anh ta nói: “Tối qua lại rất thô bạo với anh, anh bỏ qua.”

Lồng ngực Lục Quân Tắc rung động mấy cái: “Vi phu da dày thịt béo, không sao, Oh a nàng cứ tùy ý.”

Da mặt thật dày, được tiện nghi còn khoe mẽ.

“Trời đã sang, tôi cần ngủ.” Doãn Thiên Lương kéo kéo chăn nhắm mắt lại ngủ, bởi vì mấy ngày nay đều là ban ngày ngủ, bây giờ quả thật là buồn ngủ, thêm tối qua vận độc cực kỳ nặng cho nên rất nhanh liền ngủ thiếp đi.

Lục Quân Tắc không ngủ, dùng sức ôm nàng lại nói: “Lần này vi phu ngoan ngoãn nghe nàng.”

Ngủ thẳng đến buổi trưa Doãn Thiên Lương tự động tỉnh, muốn ăn cơm. Mở mắt, Hương Châu đang cầm quần áo sạch sẽ nhìn nàng cười, mặt Doãn Thiên Lương triệt để đỏ, một tiếng để rèm xuống, nghĩ lại xem cánh tay một chút, quả nhiên là thần kỳ, điểm chu sa hoàn toàn biến mất. Thân thể có chút đau nhức, nhưng động tác của nàng vẫn nhanh chóng mặc quần áo, nhưng khi cúi đầu lại nhìn thấy trước ngực có mấy quả dâu tây, may thời đại này ăn mặc bảo thủ, nếu không trời rất nóng nhất định bị người nhìn ra nàng đã làm chuyện tốt gì.

Vén rèm lên xuống giường rửa mặt, Hương Châu chải tóc cho nàng, Doãn Thiên Lương xuyên thấu qua gương nhìn nàng ta vẫn vui vẻ không ngừng vểnh khóe miệng.

Cười, cười cái gì ... Nàng làm chuyện này hợp pháp, có quyền lợi và nghĩa vụ.

Búi xong đầu, nha hoàn nói mấy vị gia chở tiểu Vương phi cùng nhau dùng bữa. Cùng nhau? Với tình lý và cũng nói qua, nhưng Doãn Thiên Lương vẫn cảm thấy Doãn Thiên Lăng hoa thủy tiên này cố ý muốn xem náo nhiệt giữa nàng và Lục Quân Tắc.

Xem náo nhiệt .... Chờ xem.

Đến phòng khách lại thấy Phù Huống cũng ngồi ở đây. Lần lượt chào hỏi, Doãn Thiên Lương ngồi xuống bên cạnh Lục Quân Tắc.

Trên bàn rượu, Lục Quân Tắc mời rượu Phù Huống: “Nhờ Thành Vương gia chiếu cố nội tử mới một đường thuận lợi đi tới Hành phủ, Lục mỗ vô cùng cảm kích, chính là mấy ly rượu nhạt không được kính ý, kính xin Thành Vương gia vui vẻ nhận.”

Anh trai, lời khách sáo nói cũng rất trơn chu a.

“Lục huynh khách khí, tại hạ cũng chỉ là một cái nhấc tay, không cần phải khách khí.” Phù Huống hào phóng uống một hơi cạn sạch.

Tiệc rượu trong kko khí bạn bè giả tạo tiến hành, hai bên tiến hành không trao đổi có chút ý nghĩa nào, cuối cùng cho ra kết luận căn bản là lảm nhảm, tóm lại chính là nói trống rỗng, nói nghe đều không đúng.

Rượu cũng uống, tạ ơn cũng cám ơn, nên tán vẫn phải giải tán, Phù Huống cáo từ. Tiễn khách trở lại, Lục Quân Tắc và Doãn Thiên Lương ở phòng khách mắt to trừng mắt nhỏ.

Doãn Thiên Lương suy nghĩ chiêu này của cha mẹ chồng có mấy người tham dự, đoán chừng nhất định có một phần của Doãn Thiên Lăng, Doãn Thiên Lẫm cũng không chạy được, hắn luôn ở bất kỳ thời điểm nào nàng xuất hiện hù dọa nàng một chút, trước kia là cái tram hoa xui xẻo đó, ngày hôm nay là mạng của Lục Quân Tắc.

Nàng cải chính, Doãn Thiên Lẫm có khí chất thần tiên thật không sai, nhưng hắn là thần tiên bụng đen, gọi tắt là phúc hắc thần tiên.

Doãn Thiên Lương ssang suy nghĩ thì nghe Doãn Thiên Lăng hỏi: “Tại sao Lương nhi lại đến biên cương?”

Tại sao tới ngươi không biết hay sao? Còn hỏi ta ...

“Cha mẹ chồng đại nhân để cho ta tới.” Doãn Thiên Lương nói.

“Chuyện gì? Trong phủ đã xảy ra chuyện gì?” Doãn Thiên Lăng hỏi.

“Không có, cha mẹ chồng để cho ta tới, ta không dám hỏi.” Doãn Thiên Lương nói.

Hỏi nữa ta thật không còn gì để biết rồi.

Doãn Thiên Lăng cười cười: “Không có là tốt, không có là tốt. Lương nhi dọc theo đường đi có được không?”

“Tốt.” Doãn Thiên Lương nói, còn muốn hỏi gì nửa?

“thua thiệt gặp gỡ Thành Vương gia, nếu không Lương nhi một người ngàn dặm xa xôi tới thật đúng là làm cho người ta lo lắng.” Doãn Thiên Lăng nói.

Đây có phải là anh trai ruột của nàng không? Nghe như là cố ý tạo xì căng đan cho nàng vậy?

Phán đoán xong, Doãn Thiên Lương đem Doãn Thiên Lăng hung hăng đánh thành hình.

Không có nghe tiểu câu tụng kinh. Hôm nào nhất định phải đem người đàn ông của mình và đóa hoa thủy tiên này cách ly ra là an toàn nhất.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137: Ngoại truyện
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137: Ngoại truyện