Chương 10

Vốn Trạm vương phi tính toán đưa nàng hồi cung, nhưng Doãn Thiên Lương nói mấy ngày không gặp mẫu thân sẽ rất nhớ, cho nên không muốn hồi cung.

Còn cố ý cúi thấp đầu, một bộ dạng ủy khuất, dẫn tới Trạm vương phi hỏi nàng thế nào. Doãn Thiên Lương lúc này mới hết sức “ngượng ngùng” nói sau khi Hoàng hậu nương nương dắt tay nàng, sau đó các vị quận chúa không để ý đến nàng nữa. Trạm vương phi nghe xong gật đầu, nói hồi cung trước rồi nói ý định cho Thái hoàng thái hậu và lão thái quân mới phải.

Trở về tẩm cung của lão thái quân, lão thái thái đang nghỉ trưa, Doãn Thiên Lương liền dẫn Trạm vương phi vào trong điện mình ở, cung nữ và thái giám đều không có ai, đoán chừng cho là nàng không có trở về nhanh như vậy nên cũng đi nghỉ trưa rồi. Vén rèm lên, một con mèo đen đột nhiên hướng về trước mặt các nàng đánh tới, hoàn hảo là Doãn Thiên Lương có học qua chút võ thuật, nói thì chậm nhưng xảy ra thì rất nhanh, Doãn Thiên Lương nhanh chóng ôm Trạm vương phi xoay một vòng tránh khỏi con mèo kia. Trạm vương phi giương mắt kinh ngạc, vỗ vỗ ngực, hiển nhiên là bị kinh sợ nho nhỏ.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Trạm vương phi có chút tức giận.

“Mẫu thân, ta cũng không biết. Ngài không sao là tốt rồi, ta đỡ ngài một lát.” Doãn Thiên Lương nói. Nàng cũng muốn biết ở đâu ra một con mèo đen quỷ dị khiến người sợ hãi vậy. Rất may động tác nhanh, nếu không khuôn mặt đã bị hủy.

“Chẳng lẽ ...” Trạm vương phi không có nói hết, mày ngài nhẹ chau lại không biết đang suy nghĩ gì.

Doãn Thiên Lương rót nước cho bà: “Mẫu thân, ngài uống chút nước trà cho đỡ sợ.”

Trạm vương phi nhận lấy nước trà nhấp nhẹ, để cho Doãn Thiên Lương cùng ngồi. Chân mày còn có chút nhíu lại.

“Lương nhi, người mang theo gì đó bên người, cùng ta trở về biệt viện ở.” Trạm vương phi nói.

“Vâng, mẫu thân.” Doãn Thiên Lương đáp rất sảng khoái, suy nghĩ một chút: “Mẫu thân, đồ của ta cũng không có gì, chỉ có mấy bộ y phục, hôm nào phái người tới lấy đi.”

Trạm vương phi gật đầu một cái, lại đợi một lát, thái giám nói Thái hoàng thái phi tỉnh, truyền Trạm vương phi. Hai người tới, mới ngồi yên, Trạm vương phi nói Doãn Thiên Lương không quen cuộc sống trong cung, cùng nhau ra bên ngoài ở.

Lão thái quân suy nghĩ chốc lát rồi đồng ý. Bà tức (mẹ chồng con dâu) hai người lại nói chuyện khác một chút, Trạm vương phi mang theo Doãn Thiên Lương cáo từ đi ra.

Trên đường xuất cung, Trạm vương phi cũng không cao hứng lắm, Doãn Thiên Lương cũng không dám hỏi. Trong lòng suy nghĩ có phải hay không là vấn đề con mèo đen này.

Người có tiền đều coi trọng điềm tốt điềm sấu, Mèo đen ... đoán chừng là vật chẳng lành, cho nên Trạm vương phi không thoải mái. Doãn Thiên Lương len lén nghĩ có muốn hay không nhờ cậy Doãn Thiên Lăng đi thỉnh đạo sĩ dán cái bùa chú niệm niệm gì đó.

Sải bước vào cửa biệt viện, Doãn Thiên Lương đảo tròn mắt ở sau lưng Trạm vương phi, khóe miệng hơi nhếch lên, chỗ này vắng vẻ, có điều có hơi người, so với trong hoàng cung tốt hơn nhiều. Trạm vương phi cho người đưa nàng đi nghỉ ngơi. Doãn Thiên Lương thật cao hứng cáo từ.

Vào một viện nho nhỏ , Hương Châu và Tiểu Đào đang phơi y phục của nàng. Thấy nàng trở lại bận rộn tới đây thỉnh an.

Doãn Thiên Lương xem một chút những y phục kia, hình như là đồ mặc mùa đông a? Thật dày. Nhìn một lần, có chút buồn bực, chịu đựng lại nhẫn lại, không nhịn được, coi như nàng là nữ nhi thứ xuất đi, cũng không đến nỗi ngay cả món y phục lông thú cũng không có đi? Đây chính là vương phủ ...

“Châu nhi, Đào nhi, y phục lông thú phơi xong rồi?” Doãn Thiên Lương hỏi.

Hai người quay đầu lại kỳ quái nhìn nàng một chút, sau đó nhất tề lắc đầu một cái. Doãn Thiên Lương lúc này mới cảm thấy lấy lại chút thăng bằng, hãy nói đi, gia sản lớn như vậy cũng không phải không có món y phục lông thú.

“Quận chúa, ngài quên rồi? Ngài mặc y phục lông thú sẽ bị dị ứng.” Hương Châu nói. Quận chúa từ khi bị sét đánh, giống như quên rất nhiều việc.

.... đầu đầy hắc tuyến ....

Dị ứng lông thú?

OMG. Ông trời thật đúng là không cho nàng được một chuyện hài lòng mà. Đầu tiên là bị tai chớp không giải thích được đưa đến đây, suy nghĩ thật vất vả có cơ hội hưởng thụ một cái áo lông thú cao cấp chứ? Ông trời lại để cho nàng dị ứng lông thú.

Không muốn sống, để cho nàng ở trên cột thu lôi làm vật dẫn điện là được.

“A. Ha hả ... a .... Quên. Các ngươi bận bịu, ta đi nghỉ một lát.” Cười nói xong, Doãn Thiên Lương xoay người , khuôn mặt trẻ con mập mạp cũng có chút biến hình.

Bò đến trên giường kéo chăn màn đắp tốt, Doãn Thiên Lương chợt nhớ tới sắc mặt Trạm vương phi cùng con mèo đen.

Xem ra, không chỉ... mà con có kinh nghiệm bởi vì mèo là đen, còn có thể bởi vì nó lông dài.

Dị ứng da lông... nổi mẩn đỏ ~~ thật là, trong gia đình quý tộc hục hặc với nhau, đùa bỡn a ~~ rất có thể Trạm vương phi cho là có người cố ý để mèo đen tới cho Doãn Thiên Lương bị dị ứng nổi mẩn đỏ...

Hắc hắc, cười khan hai tiếng, bất kể ai để, nàng đều cảm ơn người ta, không có người này, nàng còn không biết có điểm này để mà lợi dụng đâu. Chỉ bất quá, không biết trừ mèo, nàng còn dị ứng với lông động vật nào nữa.

Nghĩ đi nghĩ lại, Doãn Thiên Lương hạnh phúc ngủ thiếp đi, trong mộng bắt mèo nhổ lông để dùng.

Hương Châu gọi nàng rời giường, nói nên dùng bữa tối. Ngồi dậy, còn có chút chưa tỉnh táo hoàn toàn, Hương Châu đảm nhiệm sửa sang lại y phục và tóc cho nàng. Sau đó theo nàng đến gặp Trạm vương phi.

Trạm vương và Doãn Thiên Lăng còn chưa có trở lại, chỉ có Trạm vương phi đang chờ nàng, nhìn nàng còn có chút buồn ngủ, Trạm vương phi cười.

“Thế nào? Còn chưa tỉnh ngủ?” Trạm vương phi hỏi.

“Không có, tỉnh rồi.” Doãn Thiên Lương âm thầm hung hăng bấm bắp đùi mình, nhìn bọn nha hoàn an tĩnh chia thức ăn: “Phụ vương và đại ca không trở lại ăn trưa ạ?”

“Phụ vương ngươi cùng Thiên Lăng vội vàng vào cung, vừa đến Trung thu, lại vừa đến mừng thọ Thái hoàng thái hậu, trong cung rất bận rộn.” Trạm vương phi nói.

“A.” Doãn Thiên Lương đáp một tiếng. Thật tốt, Doãn Thiên Lăng không có ở đây nàng có thể yên tâm một chút.

Hai người yên lặng cơm nước xong, Trạm vương phi để cho Doãn Thiên Lương phụng bồi ngồi nõi chuyện một chút. Doãn Thiên Lương không biết vì sao hôm nay mình buồn ngủ như vậy, lại còn nói chút liền không mở nổi mắt ra, Trạm vương phi để cho nàng ngủ một chút, đợi lát nữa gọi nàng. Vỗn cho là không ngủ được, ai biết đầu vừa dính vào ngối đã ngủ vù vù, đoán chừng có đem nàng làm heo bán cũng không có vẫn đề gì.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137: Ngoại truyện
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137: Ngoại truyện