Chương 40

“A? Tại sao mặt Lương nhi lại đỏ?” Quận Vương phi có chút buồn bực, ngón tay thon thon đụng vào trán Doãn Thiên Lương: “Không nóng a, vậy chuyện gì xảy ra?”

Chuyện gì xảy ra? Kinh hoàng vỡ mạch máu nên máu phun ra.

Thấy nàng không nói Quận Vương phi lại bận rộn lần nữa hỏi: “Lương nhi à, con trò chuyện với mẹ, có phải hay không không thoải mái?”

“Không có.” Doãn Thiên Lương nặn ra hai chữ, tận lực để cho âm thanh nghe không phải là cắn răng nghiến lợi.

“Không có là tốt, Lương nhi à, đứng lên ngồi một lát đi, cũng ngủ hai ngày rồi, nằm nữa sẽ nhức đầu.” Quận Vương phi nói.

Mới vừa ngồi dậy nha hoàn liền bưng thuốc tới, Doãn Thiên Lương mặc dù không thích uống canh thuốc đau khổ này nhưng vì không đem cái mạng nhỏ của mình đi tong, vẫn nghiêm túc uống thuốc, uống xong Quận Vương phi nhìn nàng cười: “Lương nhi có muốn ăn chút mứt quả không ?”

Còn có thứ đồ này? Có đương nhiên được. Gật đầu một cái. Nhà chồng so với nhà mẹ hào phóng chút, trước kia uống thuốc hình như không có ai cho mình mứt quả, nàng cho đó là quy củ.

Nhưng, mứt quả này người làm ngấy vậy? Ăn không ngon, hay là không muốn.

“Lương nhi, con muốn ăn gì?” Âm thanh nhu hòa của Quận Vương phi.

Thịt Lục Quân Tắc.

“Không muốn ăn.” Ngoài miệng đáp. Ngắm Lục Quân Tắc một cái, người này đang nghiêm trang đứng ở sau lưng mẹ anh ta, vẻ mặt hình như còn có chút lo lắng ... giả bộ, thật ra thì, anh ta là một diễn viên, một người đàn ông bụng dạ đen tối.

“Không muốn ăn không thể được, xem một chút, cũng gầy đi một vòng nhỏ rồi, có thể phải ăn cái gì để bồi bổ.” Quận Vương phi nói.

Canh thịt Lục Quân Tắc ... Đại bổ.

Thịt Lục Quân Tắc chưa ăn đến, ăn chút cháo thịt gà non. Quả nhiên ăn đồ xong thì có sức, Doãn Thiên Lương muốn xuống đất đi một chút, nhưng Quận Vương phi không cho phép, để cho nàng tĩnh dưỡng thật tốt, còn nói bên ngoài rất lạnh, vạn nhất bị đông lạnh cũng không hay, sau đó đến lòng bàn chân cũng lén lau chùi, đi lên vẫn không quên dặn dò Lục Quân Tắc nhìn nàng cho thật kỹ.

Anh ta nhìn ? Còn không bằng để cho nàng tự sinh tự diệt đi.

Nàng đang tự sinh tự diệt, chỉ thấy Lục Quân Tắc lại quay lại tới ngồi bên mép giường, ôm hai cánh tay nhìn nàng: “Oh a phu nhân, khoai tây dọn nhà là có ý gì?”

Liều chết không thừa nhận.

“Hả? Khoai tây dọn nhà?” Vẻ kinh ngạc: “Khoai tây làm sao có thể dọn nhà đây?”

Lục Quân Tắc nhìn nàng, không lên tiếng.

“Quận vương, không sao chứ? Ta muốn ngủ tiếp một lát.” Doãn Thiên Lương nói.

Muốn biết ? Tự mình nghĩ đi, nghĩ không ra được thì anh tự làm tim mình chết đi.

Lục Quân Tắc gật đầu một cái, Doãn Thiên Lương liền chính trực nhắm mắt lại. Tuy nói như thế cũng không phải là rất thoải mái, cái loại cảm giác bị quỷ nhìn chằm chằm lại tới. Như vậy ai có thể ngủ được hả ...

Mở mắt: “Quận vương, huynh nhìn tôi như vậy tôi không ngủ được.”

“Nhưng vừa rồi mẹ nói để ta nhìn nàng.” Lục Quân Tắc nói.

Người anh em, nhìn ... đó là thanh bằng không phải là thanh nhập có được hay không? Khi dễ biết chứ đã âm.

“Không cần, tự tôi không có sao. Huynh cũng rất bận rộn.” Doãn Thiên Lương nói.

Lục Quân Tắc lắc đầu một cái: “Sắp qua năm, không có gì bận rộn.”

Làm quan không phải là không việc cũng bận rộn sao? Không có gì bận rộn cũng phải tịm việc để bận sao, nếu không cuối năm FO-CAL có thể tăng tiền lương sao? Ông chủ Hoàng đế có thể điều anh về Giang Nam giàu có và đông đúc sao?

“Nàng không hy vọng vi phu phụng bồi nàng?” Lục Quân Tắc hỏi.

Hi vọng ... cái quỷ.

“Mẹ ta kể, đàn ông phải lấy sự nghiệp làm trọng.” Doãn Thiên Lương nói.

“A.” Một tiếng suy nghĩ một chút lại nói: “Ý của nàng là, thật ra thì nàng vẫn hi vọng vi phu phụng bồi nàng, nhưng lại không muốn làm trễ nải đường công danh của vi phu có phải hay không?”

Doãn Thiên Lương chớp chớp con mắt. Người anh em, mặc dù anh là đá cẩm thạch, nhưng cũng đại biểu da mặt anh cũng không đại biểu giống tảng đá đi? So tầng biểu bì còn dầy hơn mình, quả nhiên là thần vật ...

“Vi phu nói đúng? Oh a phu nhân, mặc dù trong ngày nàng thường ít nói quá năm chữ, cũng không bằng một loại cô gái ôn nhu chăm sóc như vậy, bất quá vi phu vẫn rất may mắn cưới được cô gái biết rõ đạo lý như nàng vậy.” Lục Quân Tắc nói.

Trong chăn, Doãn Thiên Lương nắm chặt nắm đấm, tảng đá chết, anh cố ý tới làm tôi buồn nôn có phải hay không? Xong rồi xong rồi, bị một người như vậy làm buồn nôn, cả người lạnh run.

“Quận vương, tôi không phải là ý đó. Bị người nhìn tôi không ngủ được.” Doãn Thiên Lương nói, chính anh ảo tưởng đi, bà cô đây không tiếp.

“A, như vậy à.” Lục Quân Tắc gật đầu một cái: “Không ngủ được thì ngòi dậy nói chuyện một lát.”

Ông trời ơi, vì sao ông lại phái tảng đá tới hành hạ tôi như vậy?

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137: Ngoại truyện
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137: Ngoại truyện