Chương 47

Cô trấn an tinh thần bọn trẻ, cô sẽ đi phía sau ba người, không việc gì phải lo lắng cả, để cho chúng an tâm lên xe của Tiêu Chính Uy.

Bốn người đi về nhà, Mẫn Như nói“Tôi sẽ đi với anh nhưng các con không thể đi”

Mẫn Như cô điên rồi, tại sao không nghĩ đến mẹ anh, thiếu bình tĩnh quát “Có phải em muốn hại chết bà ấy mới vui vẻ”

“Để bọn trẻ ở đây không ai chăm sóc không an toàn tôi không đồng ý”

“Về vấn đề này tôi tin có người sẽ giúp đỡ anh yên tâm” – Mẫn Như trả lời

“Mẹ tôi yêu thương em và hai đứa trẻ đến thế nào, đừng làm bà ấy đau lòng” – Nét mặt có chút không vui của anh

“Tôi biết nhưng bọn trẻ cần phải đi học” – Cô nhìn anh kiên nhẫn

“Tôi sẽ giải quyết, tốt nhất vẫn đưa bọn trẻ về”

“Không! Nếu anh nói như vậy ba mẹ con tôi sẽ không một ai đi theo anh cả” – Mẫn Như cứng đầu

“Em! Đừng thách lòng kiên nhẫn của tôi” Anh trừng mắt

“Bọn trẻ không thể nghỉ, coi như tôi xin anh vì người làm cha muốn bù đắp cho con mà cho chúng ở lại, cuối tuần được nghỉ sẽ cho chúng đến thăm bà ấy.” - Cô cương quyết

“Em ra điều kiện cho tôi

Lạc Lạc, Bối Bối con có muốn như vậy không”

Anh quay sang nhìn lũ trẻ

Hai đứa nhóc không nghĩ ngợi liền gật đầu.

Nhìn bọn trẻ gật đầu, Tiêu Chính Uy lập tức im lặng, chúng không muốn trở về, anh cũng không muốn bắt ép chúng “Cha sẽ cho các con ở đây”.

----

- Mẫn Như con nhớ kĩ phải chăm sóc Mỹ Kim thật tốt, cho ta gửi lời thăm đến bà ấy! Còn nữa con phải ăn uống đúng giờ không có ta nhắc nhở! – Bà Thẩm rưng rưng

- Dì! Con sẽ nghe lời! Cho con gửi Bối Bối và Lạc Lạc vài ngày! Đừng chiều chuộng bọn chúng như vậy không tốt! – Cô xúc động

- Được! Ta và mọi người sẽ chăm sóc chu đáo cho hai đứa nhỏ!

- Con cảm ơn dì! – Cô ôm lấy bà Thẩm

Sau khi kiểm tra không thấy thiếu thứ gì nữa, cô đóng vali lại để xuống nền nhà rồi kéo vali ra khỏi phòng.

Bên ngoài bà nội Thẩm, Thẩm Dương, Khả Nam và hai đứa trẻ - người ngồi ghế sofa, người thì đứng - khuôn mặt không là mấy phần vui vẻ.

- Kìa! Tôi chỉ đi vài ngày rồi quay trở lại! Mọi người đừng vẻ mặt chán nản như thế được không? – Cô nở nụ cười giả dối

- Như Như! – Khả Nam bật khóc ôm chầm cô

- Nam Nam! – Cô giật mình

- Mami! Con và Lạc Lạc sẽ ngoan ngoãn! Mẹ đừng lo lắng! – Bối Bối lên tiếng.

- Bối Bối, Lạc Lạc ngoan! Mẹ tin hai đứa! Chiều nay các con xin mami đi xem bóng đá với dad phải không mẹ cho phép đi đấy nhưng không được gào thét điên cuồng không có lợi cho cổ họng! Thẩm Dương anh phải quản chúng kĩ hơn giúp tôi!

Thẩm Dương vừa nghe được điện thoại của mẹ hắn, liền trở về gấp bỏ luôn chuyện tham dự trận đấu bóng đá chiều nay “Được rồi, cô yên tâm. Mẫn Như nhớ giữ sức khỏe, tôi không muốn nhìn thấy khi cô quay lại đã không còn sức cãi nhau với tôi.”

Hắn còn tâm trạng để trêu chọc cô, Mẫn Như cười đau khổ “Ừ”

Nửa giờ sau, tài xế và trợ lý riêng của Tiêu Chính Uy đi đến căn hộ đón Mẫn Như ra sân bay. Cô vừa kéo vali bước ra khỏi cửa, thấy Bối Bối và Lạc Lạc mỉm cười mạnh mẽ.

Mặc dù vậy nhưng với bọn trẻ và cô đây là lần đầu tiên ba mẹ con phải xa nhau trong nhiều ngày khiến họ chưa kịp chuẩn bị tâm lý.

---

Chuyến đi này có chút gấp gáp, anh bỏ hết dự án ở lại cho trợ lý giải quyết, tức tốc bay trở về.

Anh mua bốn vé nhưng đi chỉ có hai người nên chỗ ngồi còn dư, Mẫn Như lựa chỗ xa nhất với Tiêu Chính Uy, rõ là cô không thèm ngồi cạnh anh.

Suốt nhiều giờ ngồi trên máy bay từ thành phố D bay về thành phố A, cả hai không nói chuyện với nhau một câu nào.

- Cô ơi! Làm phiền cho tôi một phần cháo hành tiêu! – Mẫn Như đi vội vàng cô cũng chưa ăn tối, hiện tại thấy đói bụng.

Nữ tiếp viên trố mắt nhìn cô, Mẫn Như sợ cô ấy nghe nhầm “Trên máy bay không có cháo hành tiêu sao”

“Dạ có, quý khách đợi một chút”.

Mẫn Như múc sạch muỗng cháo cuối cùng, cô rất đói a!!! Dù ăn lót dạ nhưng cô cảm thấy bao tử cũng không reo nữa.

Mọi hành động của cô đều bị anh thu vào tầm mắt bỗng chốc anh khẽ cười…

----

Cuối cùng đã đến, ra khỏi máy bay, Mẫn Như hít một hơi sâu, xoa huyệt thái dương. Khi hạ cánh Mẫn Như bị ù tai cực kỳ không thoải mái.

Cô chỉ có một vali, hành lí của Tiêu Chính Uy cũng không nhiều, anh đề nghị để chung, cô cũng không ý kiến, lập tức hành lý được bỏ lên xe đẩy rồi chầm chậm ra khỏi cửa kiểm soát.

Thành phố A lạnh hơn thành phố D, Mẫn Như bị gió lạnh thổi tới không chịu nổi mà rùng mình.

- Chính Uy – Mẫn Nhu ở cửa ra vào phất tay với anh

- Mẫn Nhu? – Chính Uy thoáng sửng sốt

Mẫn Như đi phía sau bĩu môi, tin tức rất nhanh, mới bước ra khỏi cổng, một nửa đang đợi, quả là một đôi ân ái.

Nhìn thấy bóng dáng người đàn ông ngày đêm mong đợi, Ngô Mẫn Nhu cảm thấy thật hạnh phúc nhưng bóng dáng nhỏ nhắn đi sau anh không phải Mẫn Như thì là ai? Áo khoác màu, váy maxi dài đụng đến chân, mái tóc uốn xoăn cột gọn gàng càng toát lên vẻ nhỏ nhắn, cô vẻ mặt chán nản đi sau.

Mẫn Nhu sững người, từ khi nào con bé này có lối ăn mặc giản dị, không cầu kì như thế!

- Mừng anh trở về! – Mẫn Nhu ôm lấy Chính Uy

- Hừ! – Cô ho nhẹ

- Ờ ùm! Chào mừng em! – Có vẻ ngượng ngùng đỏ mặt chìa tay sang chào hỏi

Mẫn Như không quen bắt tay người khác “Vâng, chào chị”

Thấy cô không bắt tay, Mẫn Nhu rụt tay lại mỉm cười “A, chúng ta chào hỏi đủ rồi xe đang ở ngoài đi thôi”

Mẫn Như không nói rồi đi sau hai người kia, cô vừa mới ra tới xe, tài xế Lâm nhìn cô có vẻ không ưa nhưng vẫn lịch sự “Nhị thiếu, Nhị tiểu thư”

Cô và anh cùng lúc gật đầu

Ngồi vào trong xe co vẻ không khí ngột ngạt, vì không ai mở lời nói chuyện, thấy có sự hiện diện của cô nên Mẫn Nhu mọi hành động đều giữ khẽ.

--- ---

Xe không về Ngô gia mà đến thẳng Tiêu gia, chiếc xe lăn bánh vào sân.

Khuôn viên rất rộng, trồng đủ các loại cây cô đang say sưa nhìn ngắm cảnh vật thì âm thanh mở cửa cùng tiếng chào của người làm phá tan.

Mẫn Như hít một ngụm rồi thở thật sâu, mới mở cửa bước ra, cô cũng được tất cả cúi đầu chào đón.

- Thiếu gia! – Vú Trương vừa thấy anh rưng rưng gọi

- Vú! Mẹ của con? – Giọng anh căng thẳng vài phần lo lắng

- Bà chủ mới thức trong phòng đang ăn cháo! – Bà nở nụ cười trấn an

- Vú ở đây còn mẹ đang ở với ai! – Anh sốt ruột

- Có tiểu An nó ở trên! Vú đi lấy thêm nước cho bà chủ!

- Để con đi lấy chung với vú! – Mẫn Nhu lên tiếng

- Dạ được!

- Mẫn Như tiểu thư! – Trước khi xoay đi bà cúi đầu

“Vâng” Mẫn Nhu lên tiếng, còn Mẫn Như khách sáo gật đầu.

Cô hoàn toàn có cảm giác xa lạ với mọi thứ ở đây, cô muốn nhanh chóng lên lầu, không khí ở đây thật giả tạo.

Đi theo ba người, cuối cùng cũng đến phòng của vợ chồng Tiêu lão gia, căn phòng rất lớn nhưng kiến trúc làm cho người ta dễ chịu vô cùng.

- Mẹ! – Tiêu Chính Uy dịu dàng gọi, không gặp một tháng hơn nhìn bà gầy đi tim anh có chút đau xót.

Lúc này Tiêu phu nhân - La Mỹ Kim đã ăn xong chén cháo của nhà bếp, tiếng gọi bật ra khiến cho bà có chút giật mình.

- Đứa con bất hiếu! Anh còn về đây để chọc tức tôi! – Nhìn thấy anh cảm xúc của bà tăng vọt lấy cái gối kê đầu ném thẳng vào mặt anh.

- Mẹ! Con xin lỗi – Anh đau lòng

- Xin lỗi sao! Anh giấu diếm tôi chuyên con bé Mẫn Như nó…..! – La Mỹ Kim lập tức đứng họng, sau đó lại gắt lên - Chính Uy! Anh còn dắt người lạ về nữa!

- Haha… Mẹ người không nhận ra đây là ai sao? Mẹ chỉ ngủ một giấc liền quên đi con gái cưng! – Anh tự nhiên mỉm cười

- Con nói.. nói cô gái này là Như Như? – bà không tin vào mắt mình

Anh tiếp tục cười trước câu hỏi của bà! Phải lần đầu tiên anh nhìn bộ dạng hiện tại của cô không tin nhưng cũng không nhìn đến ngớ ngẩn như vậy.

- Vâng! Viên minh châu của Tiêu phu nhân đang ở trước mặt mà mẹ còn không nhận ra!

- Dì Tiêu! – Cô nhỏ giọng kêu lên một tiếng

- Như.Như! – Bà thốt lên bất ngờ

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa