Chương 35: Gặp lại cố nhân

Anh không nói gì, lặng lẽ nhìn bức tranh to treo trước mắt. Người phụ nữ trong tranh thuần khiết như giọt sương, nước mắt của cô chảy trên má có chút đọng lại ở khóe mắt, yêu thương xót xa được thể hiện rất rõ ở đôi mắt đẫm nước. 

Hai đứa nhỏ vùi đầu vào lòng cô, chính diện bức tranh sẽ không phát hiện, nhưng ở khía cạnh khác Chính Uy lại thấy rõ ở đôi mắt hồn nhiên của bọn trẻ ấy đã có những giọt nước mắt hạnh phúc. 

Anh bỗng chốc nở ra một nụ cười mê hoặc ...

-----

3 ngày sau....

-     Chào quý khách! Hai ngài dùng gì ạ! – Nhân viên lễ phép cúi đầu

-     Cho chúng tôi 1 phần tự chọn của cửa hàng! Tiêu chủ tịch ngài dùng gì đây!  – chủ tịch Trần gắp menu cười nói sau đó quay sang người đối diện

-     Cho tôi một phần tự chọn như anh ta! – Anh nhìn nhân viên lạnh lùng nói

-     Vâng! Hai ngài đợi vài phút rất nhanh sẽ có! – Nhân viên cười nói

Chủ tịch Trần hài lòng gật đầu, anh ta dĩ nhiên chờ đợi được, còn người đối diện thì anh ta không thể đoán.

Hầu hết tất cả đồ ăn của nơi này, anh ta đã nếm qua chúng, ngay cả những nơi nhất nhì thành phố cũng chưa từng có các món ăn độc đáo, mùi vị đam mê như thế này. 

-----

Một chuyện là chủ tịch Trần thuộc dạng người quen của Thẩm Dương dĩ nhiên sẽ biết qua Mẫn Như. Cô và anh ta có vài lần chạm mặt trong lúc cô đến đón bọn trẻ ở hội quán Thẩm, tuy không thân thiết nhưng có vài lần trao đổi, anh ta cũng là nhân vật lớn tăm tiếng sẽ biết nhanh Mẫn Như là người có lai lịch ra sao. Anh ta không quan tâm về vấn đề đó, chỉ biết rằng Mẫn Như đã giúp anh ta chữa trị thói lười ăn của vợ mình. 

--- -----

Chính Uy quan sát cửa hàng thức ăn nhanh, anh chưa từng đến một nơi như vậy. Cửa hàng chỉ là một khu vực nhỏ của trung tâm thương mại, chủ quán hẳn nhiên có con mắt trang trí cửa hàng nhìn vào vô cùng thuận mắt. 

Chủ tịch Trần là người sẽ hợp tác chung với anh trong dự án sắp tới, hai người vừa bàn bạc kế hoạch xong cũng là đến giờ trưa, chủ tịch Trần có ý mời anh dùng bữa, hiển nhiên anh lại nhận lời. 

Anh nghĩ là một cửa hàng năm sao thế nhưng lại là một nơi nhỏ ở trong trung tâm mua sắm. Anh nhìn anh ta bất ngờ, chủ tịch Trần chỉ quay sang mỉm cười “Đây là một nơi không tầm thường anh đừng nhìn bề ngoài mà đánh giá”Anh ta chỉ nói đúng câu đó rồi không giải thích gì thêm. 

Đúng là vài phút sau, hai món ăn tự chọn được mang lên, anh cho một muỗng vào miệng, khuôn mặt lạnh lùng bỗng nhiên sững sờ, anh chưa từng thật sự chưa từng biết hay là chưa từng nếm qua mùi vị kì lạ này. 

Món ăn chế biến vô cùng khéo léo, hương vị có một mùi hương lạ kì. 

-     Chủ tịch Tiêu anh thấy món ăn có mùi vị như thế nào? – Chủ tịch Trần vui vẻ

-     Anh! Tôi chưa bao giờ nếm qua mùi vị như vậy! – Chính Uy cười nhẹ đáp

-     Chủ quán ở nơi này là một cô gái trẻ, đáng nói bàn tay của cô ấy là một bàn tay ma thuật! Nhờ các món ăn của cô ấy mà vợ tôi bỏ được thói biếng ăn! Cô ấy là người quen của tên Thẩm Dương kia! Nếu không phải hai người đó phân ranh giới rõ ràng thì tôi còn nghĩ tương lai hai người ấy sẽ thành một đôi! – Chủ tịch Trần vừa nhai miếng rau nửa đùa nửa thật nói.

Anh cười nửa có nửa không, một chút tò mò về nhân vật chủ tịch Trần nói.

-     À phải rồi để tôi giới thiệu cho anh quen biết chủ quán ở đây dù gì cũng là người quen! Cô ơi làm phiền! Chủ quán ở đây hôm nay có đến đây không? 

-     Vâng! Hôm nay chị ấy có đến đây đang ở dưới bếp nấu ăn. 

-     Cô có thể xuống nói với cô ấy là có Trần Lâm đến phiền cô ấy ra chào khách quen không? – Anh ta nói với nhân viên có chút trêu đùa

-     Vâng tôi sẽ xuống thông báo! 

Mẫn Như ở dưới bếp hì hục chế biến đồ ăn, bà Thẩm sáng nay có hẹn đi chùa với bạn nên không thể đến quán ăn. 

-     Chị tiểu Như! Ở ngoài có một người tên Trần Lâm tìm chị anh ta nói là người quen! – Nhân viên chạy vào nói

-     Được rồi chị ra ngay! 

-     Vâng!

Mẫn Như cởi bỏ tạp dề rửa tay rồi đi ra, tên này anh ta lại tìm cô không biết vì chuyện gì nữa. 

Cô đi ra tìm đến chỗ của chủ tịch Trần, bước đi không nhanh không chậm, thở đều đều không chút gấp gáp.

-     Chào chủ tịch Trần!

Chính Uy vừa định cho đồ ăn vào miệng nghe một tiếng nói có chút quen thuộc có chút xa lạ, anh đã từng nghe qua giọng nói này.

-     Bà chủ xinh đẹp tới rồi! Giới thiệu với anh cô ấy là người tôi Mẫn Như!

Cái nĩa trên tay anh rơi xuống, anh không nghe lầm đó chứ, có người gọi tên cô. Chính Uy tự nhiên quay đầu lại, khuôn mặt vừa lạ vừa quen hiện trước mặt anh. 

Cô từ khi nào để mặt mộc, không trang điểm son phấn, anh một chút không thích ứng được. Người con gái này băng thanh ngọc khiết vô hạn, anh nhớ ra khuôn mặt này đã thấy ở triễn lãm tranh. Chả lẽ cô là người đó, người phụ nữ anh đều nằm mơ hàng đêm. 

Mẫn Như lập tức hóa đá, mắt mở to, chuyện gì đang xảy ra. Đây là dung mạo trong bức ảnh của Mẫn Như mà cô tìm thấy, có bảy tám phần tương tự hai bảo bối nhà cô. Người đang đứng trước Mẫn Như là Tiêu Chính Uy bằng xương bằng thịt, người cô đang chạy trốn suốt bốn tháng qua.

Mẫn Như suýt nữa là té xuống đất, nhưng cô đã tìm cách trấn an bản thân bình tĩnh lại. Cuộc sống của cô thật sự đã bắt đầu xáo trộn rồi.

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa