Chương 34: Cái chết và bức tranh

Biệt thự riêng 

Anh im lặng nâng rượu đỏ lên, hớp một ngụm nhỏ, mi tâm nhíu lại, ánh mắt quan sát hai hộp quà ở trên bàn. 

Hai hộp quà mà chủ tịch Jonas tặng cho Tiêu Chính Uy có một thứ mà Ngô Mẫn Nhu cực kỳ yêu quý, nâng niu như bảo bối – cây đàn violin thủy tinh. Ông ngoại Ngô từng tặng một cây violin tương tựa màu hồng thạch anh cho cô ấy. Đó cũng là món quà cuối cùng cô nhận được của ông vì cùng năm đó bệnh tim người già tái phát gọi ông lão đi trong đêm. 

Thế nhưng tình yêu mù quáng của Mẫn Như gây ra một thứ không thể cứu vãn. Cô nhẫn tâm đem món quà ông ngoại cũng là thứ chị gái mình xem như bảo bối đập nát từng bộ phận đến cuối cùng ko còn nhận ra đó là cây đàn violin tuyệt mỹ năm nào. Mẫn Nhu tim như ngừng đập, trở thành một bức tượng vô hồn, nước mắt đau lòng rơi xuống, chân bước lên một bước cứ thế tới chỗ cây đàn rồi trực tiếp ngất tại chỗ. 

Mỗi lần kéo đàn cô ấy có thể cảm nhận được ông ngoại đang ở bên cạnh khiến nỗi nhớ nguôi ngoai. Vậy mà một phút không nghĩ ngợi Mẫn Như đã đem nó phá hủy. 

.

.

Con tim ta yêu mù quáng

Và đấy là tai họa cuối cùng.

.

.

Sau đó Mẫn Nhu được đưa vào bệnh viện với tình trạng nửa sống nửa chết. Tiếng khóc đau đớn xé nát cả tâm can của Ngô phu nhân như một phần đánh thức mê man của Mẫn Nhu. Các bác sĩ đã nỗ lực hết mình mới kéo được cô ấy trong tình trạng hôn mê về với thực tại. 

Chính nguyên nhân này khiến cho anh nổi trận lôi đình tìm Mẫn Như dạy dỗ cho cô. Anh chỉ muốn cho cô tỉnh ngộ đừng làm thêm điều ngu xuẩn, người đau khổ không chỉ mình cô mà là người thân của cô ngay cả bọn trẻ cũng liên lụy….

Sau đó Chính Uy đảo mắt lấy sợi dây chuyền kim cương mang tên “nước mắt mỹ nhân” từ hộp quà nhỏ trên tay. Đây là sợi dây chuyền đắt đỏ hình thù cầu kỳ thiết kế tinh xảo vô cùng, trong bóng đêm lập tức tỏa sáng. Ông Jonas còn nói lại với anh dây chuyền còn tồn tại lời truyền: người nào sở hữu dây chuyền này trong tay coi như may mắn tìm được một bà mai hay ông mối cho họ. Bởi vì nó sẽ đưa vận mệnh người đó với một người khác gắn chặt với nhau, tuyệt đối khó dứt ra, nói rõ ràng hơn nữa là định mệnh của họ vốn có duyên từ trước được trời đất hợp thành một. 

Anh thốt nữa cười đến ngả ghế, ông Jonas đào đâu ra một câu chuyện cổ tích kể cho anh nghe, hoặc là ông ấy uống say bộc lộ tính cách hài hước của mình. Anh dĩ nhiên không đi tin câu chuyện này được. Đây là thời đại công nghệ còn đâu thời đại công chúa hoàng tử tìm được tình yêu đích thực. 

--- ----

Chiếc giường của Mẫn Như nửa giờ trước rất sạch sẽ, ngăn nắp nhưng sau nửa tiếng đã bị Lạc Lạc, Bối Bối và Khả Nam làm cho rối tung rối mù. Gối bay qua bay lại, chăn bị cuốn thê thảm, tệ hơn bị đá văng xuống giường.

-     OMG! Ba … Ba người đang làm cái gì? – Mẫn Như mắt to trợn lên

-     Mẹ! Con vô tội! Hỏi cô và anh trai! – Bối Bối giả ngốc chỉ tay 

-     Không! Tiểu Như cậu phải tin mình! Bọn trẻ muốn chơi đánh trận mình chỉ giúp một tay… - Khả Nam ngây ngô nhìn Mẫn Như ra vẻ vô tội.

-     Lạc Lạc con có ý kiến không? – Mẫn Như nghiến răng

-     A có! Con cũng vô tội! – Có người kêu mình cậu bé có hành động giống hệt hai người kia.

Mẫn Như cười cứng ngắc, cô có hai đứa con vô cùng ranh ma đó a. Đã thế còn có một người bạn ranh mãnh không hơn không kém bọn trẻ. Con mẹ nó chả lẽ cô phải vỗ mông dạy dỗ từng người một. 

-     Ba người dẹp cái trò cũ rích được rồi! – Mẫn Như chấm than 

-     Tiểu Như!

-     Mẹ!

-     Mười phút chỗ này còn cái dị dạng này nữa thì đừng trách! – tiếng thọc tiết lợn hét to của cô vang lên

Sau đó không hẹn ba người lập tức dọn dẹp chỗ lộn xộn này. 

Mẫn Như mà giận 

Khả Nam không muốn ngủ một mình. 

Lạc Lạc không muốn rửa chén.

Bối Bối không muốn lau nhà.

--- ------ -----

Một ngày mới lại bắt đầu.

Thẩm Dương tất bật lo cho công việc của hắn, nên cô sẽ tạm thời đưa bọn trẻ đi học. Sau khi đưa bọn trẻ đi học cô đến cửa hàng thức ăn nhanh phụ việc với bà Thẩm. 

-     Cho tôi một suất đặc biệt mang về! – Khách 1

-     Chủ quán đồ ăn như cũ! – Khách 2

Thời điểm này quán ăn lúc nào cũng đông khách, Mẫn Như quan niệm càng nhìêu người giúp một tay sẽ đỡ mệt mỏi hơn, cho dù cô đã tìm được người phục vụ cho quán đi chăng nữa. Bà Thẩm có chứng đau nhức xương khớp nhất là ở chân, cô sợ đứng lâu chứng đau sẽ nặng hơn.

Quán ăn qua giờ cao điểm, Mẫn Như tiếp tục ghé sang shop hoa làm việc.....

----

-     Chủ tịch! Ngài thấy mấy bức tranh như thế nào? – Tài xế vui vẻ mời được một người tham công tiếc việc thật là kỳ tích.

-     Anh kiếm được một nơi nghệ thuật này không tệ! – Anh vừa quan sát vừa trả lời.

Phòng lớn tràn ngập ánh sáng, những bức tranh của các họa sĩ tài năng treo kín bốn bức tường. Mỗi bức tranh là một sắc tố, nội dung, màu sắc khác nhau nhưng tuyệt đối diễm lệ, lay động. 

Anh đi lên tầng trên coi những bức tranh khác....

“Bụp”

Chai nước trên tay Chính Uy rơi xuống. 

Bức tranh này vì sao lại gây cảm giác quen thuộc với anh.

Đôi mắt đen sâu thẳm biến chuyển.

Trong tranh ba mẹ con đang ở bên cạnh nhau. Hai đứa trẻ trong tranh tuyệt nhiên là một cặp song sinh. Người mẹ quỳ xuống ôm chầm lấy bọn trẻ, đáng nói là cả ba người đều đang khóc. Phải chính xác là khóc! Cái quái gì đây! Thọat tiên là sự ngỡ ngàng rồi giật sững người, anh từ khi nào lại cảm nhận được nghệ thuật hội họa. 

Nhưng bức tranh này lại khiến tim anh một chút nhói đau,.....

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa