Chương 11: Hàng xóm

Hai tháng sau....

Hiếm khi có buổi đóng cửa hàng, Mẫn Như để cho ba mẹ con nghỉ ngơi xả hơi, cô mua tặng bộ trượt patin cho Lạc Lạc, Bối Bối – hai đứa trẻ rất vui vẻ, về nhà liền đi ngay đôi giày vào, men theo tường trượt đi trượt lại khắp nhà.

Gần khu chung cư, có một công viên mới xây, môi trường rất tốt, cây cối xanh tươi, không khí trong lành. Mẫn Như dắt hai đứa trẻ xuống dưới chơi.

Trời vẫn chưa tối, trong công viên phủ một màu xanh mát mắt. Lạc Lạc cùng Bối Bối vui chơi không biết mệt là gì. Các con thoải mái trượt quanh Mẫn Như. Bối Bối lướt nhẹ nhàng như gió, thậm chí còn nhảy lên, sau đó hạ cánh xuống mặt đất một cách an toàn, Những đứa trẻ xung quanh, nhìn cô bé bằng ánh mắt ngưỡng mộ liên tục nhảy cẫng lên vỗ tay cổ vũ.

Hai đứa trẻ trượt patin rất giỏi, một chín một mười, cô ngồi ở gần đó chăm chú nhìn mà lòng tràn đầy tự hào. Đây là cặp song sinh đặc biệt nhất, dù chưa trải qua chín tháng mười ngày, mang nặng đẻ đau của một người mẹ thực sự. Thế nhưng, chính hai đứa đã đánh thức bản năng làm mẹ của cô, những hành động nhừng suy nghĩ cô đều nghĩ tới các con. Hai cục thịt sớm hiểu biết, chỉ là thói nghịch ngợm của một đứa trẻ luôn tồn tại, Mẫn Như thường xuyên nhức đầu vì nó.

-Các con ở đây, không chạy lung tung, mẹ mua một ít thức ăn rồi quay lại!

-Vâng!!!

Mẫn Như đi bộ đến siêu thị nhỏ, khá gần với khu chung cư, hôm nay có vẻ đông đúc hơn thường lệ, cô chỉ mua vài thứ cho các con ăn, nhưng phải chờ đợi đến lượt mình, cô hơi sốt ruột.

Mẫn Như thanh toán xong, định cầm túi đồ ra về, thì có một người đàn ông trúng phải cô, vô tình túi đồ Mẫn Như đang cầm bị rơi xuống. Người đàn ông đó xin lỗi cô, anh ta là nhân viên giao hàng cho siêu thị đang khiêng hàng vào kho, không chú ý mới va vào Mẫn Như, cô không trách mắng, vì cô cũng vội vàng, cho anh ta tiếp tục làm công việc giữa chừng

Cô nhìn xuống tìm kiếm túi đồ, bị rơi xuống đất lúc nãy. Một tiếng nói nhỏ nhẹ, rõ ràng, hơi hơi ngọt ngào:

-Cô gái, cái túi này có phải của con?

-Vâng! Cảm ơn dì

Mẫn Như lịch sự nở nụ cười. Đây chả phải là khách hay thường lui tới quán của cô, vị khách xinh đẹp rất được hai bảo bối quý mến.

Bà Thẩm có chút bất ngờ, lại gặp Mẫn Như ở đây, bà đang đi mua một số đồ dùng cho con trai.

-Con vào đây mua đồ cho hai đứa nhỏ à?

-Dạ vâng! Hai đứa đang chơi gần đây. Tiện sẵn con muốn mua một chút thức ăn

-À, hai đứa nhóc có khỏe chứ?

-Vâng! Hai đứa rất khỏe, bọn nhóc cũng hay nhắc về dì.

-Dạo này công việc hơi bận, không có thời gian đến nhiều như trước. Ta cũng có cảm giác nhớ đến hai đứa dẻo miệng. Hahaha!!!

Bà Thẩm hơi lúng túng, cười nhỏ rồi nhìn cô, đối diện với cô gái trẻ này bà Thẩm chưa biết tên nên khá ngượng ngùng khi bắt chuyện.

-Dì cũng sống ở khu này?

-Ừ, con cũng thế phải không?

-Vâng! Nhà của ba mẹ con nằm ở bên kia tầng thứ 9.

-Thật trùng hợp! Nhà dì ở tầng 10.

-Dạ! Thật trùng hợp.

-Vậy chúng ta là hàng xóm, sau này có gì cho hai đứa đến nhà dì chơi.

-Dì có muốn tới thăm hai đứa trẻ. Con để hai đứa trượt patin gần đây.

-Cũng được! Nhưng ta chưa biết tên của con.

-Con xin lỗi! Nói chuyện mà quên mất. Dì có thể gọi con là Mẫn Như.

-Cứ gọi ta là dì Thẩm

Hai người đi ra khỏi siêu thị, vừa trò chuyện, Mẫn Như nói chuyện nhỏ nhẹ, từ tốn, khá ăn ý với bà Thẩm.

Họ không biết bên này Lạc Lạc, Bối Bối đang chán, hai đứa ngồi ghế chờ đợi quay lại than thở không ngừng:

-Lạc Lạc, mẹ đi lâu như thế? Hay là gặp chuyện gì ?

-Bối Bối đừng nói linh tinh.

-Em rất lo nha! Anh thử nói mẹ đi lâu mà chưa trở lại. Không chừng lại làm anh hùng khu phố rồi bỏ rơi anh em mình nữa.

-Cái con bé mập này! Có phải lại nói xấu gì mẹ nữa đây?

-Mẹ đã trở lại rồi, đi thật lâu.

Lạc Lạc nghe tiếng nói quen thuộc, nỗi lo lắng của cậu bé giảm đi rất nhiều. Bối Bối có một cái miệng trái tim đáng yêu, lời nói thốt ra toàn là những điều làm người ta bất an, sợ hãi, mất đi bình tĩnh, phải nói miệng đẹp nhưng rất độc. Mẫn Như để túi đồ trên bàn, nghiêm giọng với con gái bảo bối:

-Mẹ xinh đẹp, con không nói gì hết,?

-Thật không, nhưng mẹ nghe con nói mẹ đi làm anh hùng khu phố gì mà?

-Hihi, không thể che dấu mẹ vĩ đại của con.

Cô bật cười khanh khách với hành động nịnh hót của Bối Bối, đúng là ngày càng dẻo miệng, thật không biết giống ai.

-Xin lỗi, mẹ quên nói? Có một bất ngờ cho hai đứa. Dì ơi dì ra được rồi.

-Woa, bà bà xinh đẹp.

-Đúng rồi!

-Hai đứa trẻ miệng ngọt của bà.

Bà Thẩm gặp lại hai đứa trẻ rất phấn khích, bà thật nhớ hai đứa dẻo miệng này. Lạc Lạc, Bối Bối sững sờ trông thấy bà Thẩm, dạo này bà rất ít tới quán, hai đứa tưởng bà quên mất bọn họ rồi, Bối Bối hờn dỗi với bà Thẩm. Mẫn Như ấm áp, con gái cô, ngay cả con trai, ngoài cô ra còn yêu thương một người khác, là dì Thẩm.

Bà Thẩm và hai đứa trẻ vui đùa ầm ĩ, nói chuyện với nhau hết chủ đề này đến chủ đề khác.

Mẫn Như thu dọn quần áo đã khô, đem đi ủi phẳng, rồi gấp ngăn nắp, những thứ mau nhăn cô treo lại lên móc. Sau đó lấy thịt băm ra, xào cà chua, nấu nước.... Cô làm một lúc, cũng tới 6h tối, Bối Bối, Lạc Lạc về tới cửa.

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa