Chương 32: Khai trương và bận

Bán hoa tươi không là công việc kinh doanh khô khan mà trong đó còn những yếu tố nghệ thuật. Ở thế giới thực, ông của cô là người tuyệt nhiên yêu thích tự nhiên, đặc
biệt là cây cỏ dại cho nên vốn am hiểu về chúng của ông vô cùng sâu
rộng. Cô tự tin với năng lực về cây cỏ đều nhờ thời gian chuyển về sống
với ông. Bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu, kể cả chuẩn bị tắt đèn đi ngủ
ông cũng kể cho cô nghe về chúng. Những cuốn truyện cổ tích được thay
thế bằng những ngôn từ hết sức giản dị về cây cỏ. Có lần cô đã hỏi ông
về tâm nguyện của bản thân.

- Ông ơi! Tâm nguyện lớn nhất
của ông là gì? – Lúc đó cô chỉ là một cô nhóc mười tuổi cột tóc hai bím
đang ngồi quan sát ông tỉa lá.

- Cháu gái ngốc! Ông luôn mong sẽ có một cửa hàng hoa đáng tiếc chiến tranh xảy ra ông phải nhập ngũ
và tâm nguyện đó vẫn không thể thực hiện khi ông đã ở tuổi này. – Ông
mỉm cười tay vẫn tỉa lá

- Hay quá! Cô giáo hỏi tâm nguyện của các bạn là gì? Nhưng cháu vẫn chưa suy nghĩ ra vậy tâm nguyện của ông
là của cháu. Nhan nhi sẽ thay ông thực hiện. – Cô hào hùng tuyên bố
trước mặt ông lộ hai cái răng cửa chưa mọc.

- Nhan nhi ngoan! Ông rất hạnh phúc vì có đứa cháu này! – Ông mỉm cười xúc động.

Mẫn Như ở thế giới thực có tên là Mạc Nhan. Năm nay tròn ba mươi tuổi lớn
hơn thân thể của Mẫn Như hiện tại đến sáu tuổi. Cô là từng đi làm cho
một tổ chức bảo vệ nghiên cứu chăm sóc các loại cây cỏ nên trưởng thành
sớm hơn Mẫn Như. Để che mắt thân thế không thuộc về cô thì bắt buộc cô
phải giả dạng như là Mẫn Như quá khứ vài phần. Khó khăn nhất từ khi nhập hồn với thân xác Mẫn Như cô không hề có một trí nhớ trước kia của cô ấy tất cả đều có phần phụ thuộc vào quyển nhật ký như có như không kia.

Cô rất có thiên phú về sáng tạo đồ vật, các món ăn ở cửa hàng thức ăn
nhanh là một ví dụ cụ thể. Còn Khả Nam từng mở shop hoa nên công việc
này đối với cô ây không trở ngại. Cửa hàng hoa tươi hoạt động khiến cho
nhiều khách đi đường bị thu hút thứ nhất về cách trang trí thứ hai là
sản phẩm và thứ ba giá thành ổn định.

Ngày cô khai trương shop
hoa là ngày thứ bảy nên hai bảo bối dẻo miệng có mặt. Khả Nam vừa trông
thấy Lạc Lạc, Bối Bối hai mắt sáng rực liền nhào đến làm quen, cô ấy rất thích chọc ghẹo má của bọn trẻ làm đêm hôm đó bọn trẻ khóc lóc hờn
trách Mẫn Như. Thẩm Dương cũng xuất hiện sự thật là có Lạc Lạc, Bối Bối
là phải có hắn, nhờ vậy có người ghi chép sổ sách và thu ngân. Mở shop
hoa tươi này nhẹ nhàng hơn shop thức ăn nhanh vì trước đó chỉ có ba mẹ
con cô tự sinh tự diệt không ồn ào náo nhiệt như hiện tại.

--- --------

Tập đoàn Tiêu thị chi nhánh thành phố D

Đây là cũng là một tòa cao ốc nguy nga xa xỉ không thua kém tòa cao ốc tập
đoàn Tiêu Thị thành phố A. Nói đến tòa cao ốc này nó được vinh danh
trong cuộc thi top 5 thiết kế kiến trúc tiêu biểu của thế giới, người tự tay thiết kế không ai khác chính là kim chủ tịch hiện tại Tiêu Chính
Uy.

Trên tầng thứ 69 của tòa cao ốc, tại một gian phòng lớn chứa hơn 1000 người đang diễn ra một cuộc họp dành cho nhân viên của tậ đoàn bao gồm nhân viên lớn nhỏ. Doanh thu lợi nhuận hay tổn thất hàng tuần đều
gửi chi anh nhưng Chính Uy vẫn muốn họp tất cả nhân viên của tập đoàn
lại bởi sắp tới ai ai cũng biết tập đoàn Tiêu thị chi nhánh D sẽ đại
diện làm một cổ đông của các buổi lễ, cuộc thi bốn năm mới có một lần.

Các nhân viên chỉ nhìn thấy anh trên tạp chí doanh nhân trẻ tài ba, hay
chưa một lần viện kiến thì hôm nay sẽ được tận mắt thấy người đứng đầu
của Tiêu Thị vừa độc tài vừa bí hiểm nổi tiếng.

Anh đứng ở dưới
nhưng lại ở vị trí trung tâm làm tất cả người ở trong gian phòng đều có
thể thấy được anh. Giọng nói của Chính Uy không lạnh cũng không ấm vang
vang đều khắp phòng, không khí im lặng lâu lâu chỉ có tiếng nói nhỏ
nhưng lập tức đôi mắt là lạnh lùng đến thấu xương đánh bại cho im lặng

- Tiêu thị sắp tới sẽ có nhiều dự án lớn được bùng nổ! Tôi dùng 2 từ bùng nổ
để mọi người ngồi đây có thể hiểu được sức ảnh hưởng của nó sẽ rất lớn
như thế nào! Các dự án này đều được đầu tư với số tiền khủng lồ từng dự án là hơn sáu số 0. Những người ngồi ở đây tôi đều công nhận là một
thiên tài vì Tiêu thị luôn lựa chọn những nhân viên xuất sắc nhất. Càng
ngồi ở vị trí cao thì người đó càng có đầu óc tuyệt vời họ đã lãnh đạo
một tập thể nhỏ để cống hiến cho tập đoàn. Còn những nhân viên bình
thường tôi cũng ghi nhận vì họ đã bỏ năng lực vốn có của mình để giúp
tập đoàn thịnh vượng như hiện tại. Ai cũng có một phần quan trọng ở
trong Tiêu thị này cho nên tôi rất hy vọng dự án sắp tới đừng vì thứ gọi là đồng tiền mà che mờ mắt của mọi người ngồi đây. Tập đoàn luôn trả
công bằng bình đẳng cho những người có đóng góp nhiều nhất. Tuyệt đối
cấm người tham nhũng hành động trong các dự án sắp tới. Nếu bị phát hiện thì lập tức sẽ bị đền bù gấp mười lần và vĩnh viễn ko được đón chào ở
các công ty khác......Đây là điều quan trọng nhất mà tôi đã đề cập đến
còn hiện tại chúng ta sẽ nghe từng bộ phận của tập đoàn báo cáo.....

Những lời nói thấm đẫm chất răn đe của anh khiến nhiều người ngồi đây đủ loại tư vị cảm xúc. Đã có một số người đồng ý và vỗ tay vì họ rất thích
phong cách làm việc này của anh. Nhân viên có chức vụ nhỏ bé đều rất vui mừng, họ biết tập đoàn đối xử công bằng với tất cả người ở đây dù có
chức cao chức thấp nhưng hôm nay thông tin này được từ miệng anh phát ra thì càng nhiều người thán phục. Một tập thể tinh thần đoàn kết là cao
nhất cho dù nó là một tập đoàn lớn cũng phải có tính đoàn kết. Chính Uy
đã rất thành công về mặt thuyết phục mọi người phải có tinh thần đoàn
kết và thái độ trong sạch khi làm việc.

Tiêu Chính Uy có hoàn
hảo đến bao nhiêu thì người hoàn hảo đều phải có nhược điểm. Và nhược
điểm lớn nhất của người hoàn hảo như anh là về phía gia đình. Scandal
nói về đời tư của anh không ít có thể ngang tầm với các bài báo ca ngợi
về anh.... Anh đã làm cha không phải là một mà là hai đứa trẻ. Sau khi
bọn trẻ biến mất anh mới cảm nhận bản thân mình đã mắc một sai lầm
nghiêm trọng chính là không hoàn thành trách nhiệm của một người cha đối với con cái của mình. Ai bảo anh không thương yêu bọn trẻ thì người đó
không hiểu con người anh. Anh chưa từng học một ngày làm cha, hay đọc
sách về làm cha nên cách thương yêu của anh rất khác biệt so với họ. Bọn trẻ đến với cô và anh là một điều bất ngờ có lẽ là định mệnh. Việc tiếp nhận điều bất ngờ của định mệnh sẽ muôn vàng khó khăn khi bất ngờ đó là thiên chức làm cha.

Sai lầm thì sai lầm nó đã đến anh phải chịu nhưng sau sai lầm anh sẽ bù đắp và sửa chữa có thể giữa anh và cô ko
tồn tại tình yêu.

.

.

Khi ôm con cha chẳng cưng nịnh

Nhưng suốt đêm dài cha ngồi đó lặng thinh

.

.

Cuộc họp kéo dài nhiều giờ nhưng vẫn chưa đến hồi kết. Anh biết có nhiều
người đã thấm mệt nên tạm hoãn cuộc họp chiều mai sẽ tiếp tục. Sau đó
anh ở lại bàn bạc một số vấn đề với hai người khác rồi trở về biệt thự
riêng. Từ lúc đến đây là một tuần trước nhưng về biệt thự thì chỉ có 1
hoặc hai lần. Công việc dồn dập khiến Chính Uy bị hút vào giải quyết
quên đi việc gọi điện cho Mẫn Nhu.

Ngồi trên xe nhìn thành phố D nơi này quả thực một năm không đến lại có nhiều biến đổi to lớn. Xem ra một năm qua có rất nhiều nhà đầu tư máu mặt đến đây phát triển nơi này
thành nơi khu đô thị mới phồn hoa.

Anh mỉm cười nhẹ tự nghĩ
không biết Mẫn Như có đưa bọn trẻ đến đây không! Với tiểu thư như cô sẽ
xoay sở khi cuộc sống không nhung lụa và thiếu người giúp việc.

- Chủ tịch ngài có gì vui sao? – Tài xế Lôi quan sát qua gương nói

- Không! Tôi đang suy nghĩ về sự thay đổi của thành phố này.

- Ngày mốt có một cuộc triễn lãm tranh diễn ra ba ngày nghe đâu có rất nhiều
họa sĩ trẻ tài năng ngài có muốn đi không? Công việc dạo này căng thăng
tôi nghĩ ngài nên thư giãn một chút.

- Ừ! Anh thấy được thì mua đi! – Anh xoa hai bên trán kéo ghế ra sau tựa vào.

Xe ô tô của anh là một trong những siêu xe có thiết bị tiên tiến của thị
trường xe hiện nay. Giới ăn chơi thượng lưu anh cũng rất sành sỏi chỉ
cần đồ trên người của Chính Uy bắt mắc thu hút thì hôm sau sẽ trở thành
món đắt đỏ nhất.

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chươn
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa