Chương 29: Bạn

Thành phố D điểm 7h tối

- Nước cam nữa không? – Khả Nam đột nhiên hỏi

- Được rồi! Nước trong lon mình còn nhiều! – Mẫn Như lấy tay đưa lon nước cam lên.

- Ừ! - Khả Nam gật đầu lấy 1 lon khác cho cô ấy rồi quay về chỗ ngồi.

- Cậu bất ngờ làm người mẫu phải có chế độ kiêng rất khắc nghiệt nhưng sức
khỏe rất quan trọng phải quan tâm nó nhiều một chút– Mẫn Như nhìn Khả
Nam quan tâm.

- Như Như mình chưa bao giờ ăn kiêng! Có lẽ một chút cũng do rượu – Khả Nam bật tung lon nước cam thứ 2 đưa vào uống

- Sao! – Mẫn Như kinh ngạc câu nói của Khả Nam

- Cậu làm gì mà thất thần như thế! Rất may vì trong đây chỉ còn nước cam nếu
không có thể mình đã mời cậu bằng một chai rượu rồi – Khả Nam không bị
kinh ngạc như cô vẫn tự nhiên giải thích.

- Cậu bị nghiện rượu?

- Phải! Để quên đi đau buồn mình chỉ còn cách này!!! – Khả Nam nhớ lại chuyện
cũ rồi nói giọng cay đắng – Tình yêu kết thúc với sự thõa mãn của nhiều
người, gia đình thì bỏ mặc, mình đã không còn một chút hy vọng.

- Nếu như mình gặp cậu sớm hơn Nam Nam à! - Mẫn Như đau lòng nhìn Nam Nam cô rất muốn khóc chung với người bạn của mình.

- Thôi! Chúng ta không nói nữa! Đã trễ rồi bọn trẻ cậu không quan tâm à! – Khả
Nam chọn một chủ đề khác nửa đùa nửa thật với Mẫn Như.

- Á!
Bọn trẻ! Thật sự là một người mẹ đãng trí! Có chuyện gì mai chúng ta nói tiếp mình phải quay về – Mẫn Như lập tức đứng dậy lấy cái túi xách đi
ra ngoài cô hôn nhẹ Khả Nam tạm biệt. Đây là một thói quen khi còn ở thế giới thật của cô đối với người lạ hay người quen

Đột nhiên cô quay lại – Cậu đừng uống rượu nhiều quá! Nó không phải là bạn tốt thực sự.

- Cậu đợi một chút! Để mình tắt đèn! Một mình ở đây không phải ý kiến hay!

--- ---

- Không gọi được cho Mẫn Như hả con! – Bà Thẩm đứng kế bên Thẩm Dương nhìn điện thoại trên tay hắn.

- Cô ấy không bắt máy! Chúng ta ăn tối trước chờ Mẫn Như thì đồ ăn sẽ nguội
mất! Mẹ và bà nội không thể ăn trễ được, cả con và bọn trẻ nữa! – Thẩm
Dương bỏ điện thoại vào túi quần rồi tươi cười đẩy bà Thẩm vào bàn ăn.

Bà Thẩm không nói gì trở lại bàn ăn với mọi người. Thẩm Dương thông báo
Lạc Lạc, Bối Bối sẽ dùng bữa tối ở Thẩm gia. Bà nội và bà Thẩm rất phấn
khởi, đặc biệt xuống bếp chuẩn bị nhiều món ăn mà hai đứa trẻ cực kỳ yêu thích. Bọn trẻ đến Thẩm Gia không khí trở nên ồn ào, náo nhiệt hẳn.

Lạc Lạc, Bối Bối đi bơi về liền than thở đói bụng. Thật ra Thẩm Dương cho
Lạc Lạc, Bối Bối đi bơi để kiểm tra bọn trẻ có còn nhớ bài học mà hắn
dạy dỗ hay không. Đáng tiếc những gì hắn dạy hai tiểu bảo bối lại quên
sạch sẽ bắt buộc hắn phải nghiêm túc dạy lại. Chủ Nhiệm Thẩm đã lắc đầu
thì có giở bài con nít ra cũng không lay chuyển được. Cho nên hai đứa
trẻ phải nghiêm túc theo Thẩm Dương học bơi.

Trên bàn ăn Thẩm
gia năm người ba lớn hai nhỏ vừa ăn vừa nói chuyện phiếm vô cùng vui vẻ. Trong nhà có tiếng nói cười đùa của trẻ con khiến khung cảnh trở nên
đầy đủ.

--- ----

Thành phố A

Trung tâm thương mại Tiêu thị xa hoa bậc nhất luôn có những hàng hóa bày biện hoàn toàn mới lạ.
Những thứ ở đây tuyệt đối đắt chỉ có những người thượng lưu sành điệu
chịu chơi mới dám bỏ tiền mà khoác lên mình hàng hiệu có trị giá khủng.

Hôm nay thời tiết cực kỳ tốt Tiêu phu nhân ngẫu hứng đi mua sắm nên lôi kéo cả Ngô phu nhân. Hai người chọn nơi xa hoa bậc nhất để thỏa mãn bản
thân.

Lúc xuống tầng dưới, khi đi ngang qua khu bán đồ trẻ em, họ đứng trên thang cuốn mà không nhịn được phải đưa mắt nhìn vài cái.

Tất nhiên phải ghé vào đó....

- Tiền Hựu! Cậu xem cái váy này trông rất vừa vặn với Bối Bối! - Bà Tiêu cầm cái váy trên tay tươi cười nói

- Phải! Con bé mặc vào bộ dáng rất đáng yêu! – Bà Ngô gật đầu đồng ý

- Nhưng con bé đã đi du lịch với Mẫn Như – bà Tiêu có vẻ thất vọng

- Ừ! Mình không nghĩ thằng nhóc Chính Uy lại đồng ý cho Mẫn Như đi du lịch
với hai đứa trẻ. Bản thân con bé còn ham vui chỉ sợ bọn trẻ thiệt thòi.

- Mẫn Như không tồi tệ đến mức đó con bé sẽ có trách nhiệm với con của mình thôi! Cậu đừng lo lắng quá!

- Nhu nhi nói tháng sau ba người sẽ trở về!

- Thật sao! Hai đứa trẻ không biết đã lớn đến nhường nào! Mình rất nhớ chúng nó

Bà Ngô gật đầu cùng bà Tiêu lựa vài bộ đồ cho Lạc Lạc, Bối Bối. Sau đó họ tiếp tục đi mua sắm vài thứ khác.

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa