Chương 36: Kịch liệt

Ánh mắt sắc lạnh nhìn Mẫn Như như muốn ăn tươi nuốt sống, toàn người của cô đều lạnh ngắt, thân thể vốn ở trong xe đã bị lôi ngược ra ngoài. Chính Uy sau khi ăn trưa với chủ tịch Trần phát hiện ra Mẫn Như thì anh đã không còn tỉnh tảo để làm việc. Anh không muốn gây ồn ào náo nhiệt đợi đến khi trung tâm thương mại đóng cửa gần hết mới xuất hiện tìm cô. 

Cả người của anh đang tức giận đến cực điểm, nhìn thấy Mẫn Như suýt nữa anh muốn bóp chết người. 

Người phụ nữ này cư nhiên chạy trốn đến thành phố D, một chút tin tức không hề tiết lộ, làm cho anh chạy ngược chạy xuôi tìm kiếm cô lặng lẽ suốt ba tháng. Có một điều anh phải sững sờ cô gái nhỏ ham chơi, vung tiền như cỏ ngày trước, hiện tại lại trở thành bà chủ của một quán ăn nổi tiếng. Sau khi bỏ trốn, cô đã làm gì mới có được ngày hôm nay, anh thật sự sững sờ đến thẫn người.

Thế nhưng ngạc nhiên rồi thẫn người vẫn không thể quên đi sự tức giận tồn tại bốn tháng nay của anh. Mẫn Như bị nhìn tới mức khẽ rung mình, muốn rụt tay lại theo phản xạ, cổ tay vừa động đậy, một lực mạnh mẽ nắm chặt hơn. Mẫn Như càng dùng lực thì Chính Uy cũng tăng sức ở cổ tay cô, xương cũng bị anh bóp đau. Cô bị đau kêu lên đau đớn, nhìn Chính Uy mong anh nhẹ tay, nhưng lại càng ghì chặt hơn tới mức cổ tay cô và các đầu ngón tay anh trở nên trắng nhợt. 

Người đàn ông này rõ ràng là thô bạo vô hạn, anh đã bị cô chọc giận cho đến điên người mất rồi. 

-     Anh mau bỏ ra! Tay tôi rất đau rất không chừng sẽ bị bóp nát – Mẫn Như đau đớn nói từng chữ

-     ...... – Chính Uy không nói gì vẫn giữ nguyên sức mạnh

-     Anh bỏ ra! – Cô thốt ra lần nữa

-     ...... 

Đến lúc này Mẫn Như bản năng cúi xuống cắn thật mạnh vào cánh tay bóp chặt cổ tay cô nãy giờ, bị tấn công bất ngờ anh bỏ tay Mẫn Như ra. 

-     Em điên rồi đi cắn tôi! – Chính Uy giận dữ

-     Anh mới là kẻ điên khi tự nhiên lại siết chặt tay tôi một cách thô bạo như thế! Nói thế nào cũng không bỏ ra! – Mẫn Như bực bội nói to

-     Chính -  em -  khiến -  tôi - phát - điên ! – Chính Uy gằn từng chữ nhìn thẳng vào cô giọng vô cùng lạnh lẽo.

-     Tôi...! – Cô bị anh quát im lặng không thể cãi

-     Tôi sẽ xử em như thế nào! 

-     Anh... anh muốn làm gì? Tôi không hề làm gì sai! – Cô nhìn đôi mắt sắc lạnh kia có chút ớn lạnh nhưng vẫn giả giọng bình thản

-     Không làm! Tốt! Em không làm! Tội lỗi của em được chất thành một hàng dài thế kia mà em còn chối cãi! Bốn tháng nay miệng lưỡi của em có tiến bộ rất nhanh! – Anh nhìn cô cười châm chọc

-     Anh muốn gì! Giữa chúng ta không có gì để nói! Làm ơn cho tôi đi về! 

-     Giữa chúng ta không có gì! Phủ nhận mối quan hệ giỏi lắm! Trước mặt chủ tịch Trần em diễn rất thành công khiến tôi có chút bất ngờ vì sự biến hóa của em! – Chính Uy nhớ lại rồi lạnh giọng

-     Tôi...

-     Hai gia đình đều là người thân! Người đàn ông đó và người phụ nữ kia là anh em ! Vậy thật sự là không có quan hệ sao! – Anh lạnh lẽo phát ra từng lời

-     Tiêu Chính Uy anh đừng nói bậy! – Cô phủ nhận 

-     Còn nữa cô gái đó đã sinh con cho người đàn ông mà cô ta yêu nhất! Quan hệ đó được nói như thế nào? 

-     Anh phát điên cái gì! 

-     Em còn muốn phủ nhận tất cả! Tôi đã nói em là người làm cho tôi phát điên như hiện tại! – Anh bỗng chốc nổi gân xanh, mắt đục ngầu.

“Tít” có  ánh đèn pin rọi ngang

-     Có ai ở đó không? – Tiếng nói của bảo vệ

-     C..! – Cô nghe tiếng muốn kinh hô nhưng bị bàn tay lớn bịt miệng lại

-     Có ai không! Tôi nghe tiếng động! 

-     ....

Không có tiếng người, bảo vệ canh gác đi chỗ khác, cô rất muốn hô to người cứu nhưng Mẫn Như bị Chính Uy ôm chặt ở phía sau, toàn thân cứng ngắc, mất hết khả năng cử động. 

Ở phía sau giữ cô lại, anh vô tình ngửi được mùi hương từ người cô tỏa ra, mặc dù cô ở trong bếp tiếp xúc với hàng đống đồ ăn, nhưng anh vẫn còn ngửi thấy đâu đó một mùi hương tự nhiên thơm ngát, chưa từng có một phụ nữ nào có mùi hương này. Chính Uy phút chốc bị mê mẩn bởi mùi hương của cô, nó làm đầu óc anh thư thái. 

Chết tiệt! Anh gầm nhẹ anh đang bị sao vậy! Dung mạo tự nhiên của Mẫn Như làm anh đã quá đỗi bất ngờ bây giờ lại là mùi hương trên người cô.

Mới bốn tháng qua, Mẫn Như như được rửa sạch hết tất cả của ác quỷ thay vào đó là hình dạng của một thiên sứ. 

--- -------

-     Chú! Mẹ hôm nay về trễ! – Bối Bối nhìn Thẩm Dương lo lắng cho Mẫn Như

-     Tám giờ chú có nói chuyện với mẹ các con rồi! Lát nữa sẽ về nhanh thôi! – Anh xoa đầu Bối Bối 

-     Thiệt sao! Chú đừng lừa Bối Bối! Con có cảm giác bất an – Cô bé chu cái miệng nhỏ 

-     Thật! Chú Thẩm lừa bảo bối bao giờ! 

Anh có gọi điện nói chuyện với Mẫn Như là thật, hỏi cô có cần người phụ hay không, nhưng Mẫn Như bảo không cần nhờ anh chăm sóc Lạc Lạc, Bối Bối một lát. Cô còn bảo đang trên đường trở về kia mà. 

Cái bà cô này rất biết làm mọi người lo lắng.

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa