Chương 45

Các bạn thân mến! Chính Uy là nam chính nhé vì chưa đến cảnh hai người phát sinh tình cảm cho nên quan hệ của họ vẫn nhạt nhẽo. Còn Thẩm Dương mình sẽ lựa một cô gái phù hợp với nhân vật này nhất. Xây dựng hình tượng cho một nhân vật làm cho mình cảm thấy bị bối rối viết có chút sơ sót mong mọi người bỏ qua nhé

Cuối tuần thường tập luyện! – Tiêu Chính Uy nhàn nhạ nói

-     Nhan đội trưởng hay nhắc đến anh! Thầy ấy rất nhớ học trò Tiêu! Cuối tháng anh em đến quân đội thăm thầy, không bận thì đi với anh em coi như đổi gió một ngày! – Thẩm Dương cười tươi nhìn Chính Uy 

-     Được! Tôi sẽ thông báo lại sau! – Tiêu Chính Uy từ tốn nhận lời

-     Xin lỗi chuyện lúc nãy! Tôi cứ tưởng tên nhà báo biến thái tìm đến gây phiền phức! – Hắn cười ngại ngùng 

-     Không sao! Tôi cũng nhìn nhầm người đều là phản xạ tự nhiên! – Tiêu Chính Uy bình tĩnh nói

-     À! Tôi phải quay về bảo bối đang đợi tôi! – Chợt nhớ ra bọn nhóc đang khát nước mà hắn lại đứng tán dốc

-     Bạn gái? 

-     Oh không! Bọn trẻ người quen đưa đến đây coi thể thao! Tạm biệt! – Thẩm Dương phá lên cười nhanh chóng chạy đi

-     Uhm! Tạm biệt!

Là dáng người đàn ông anh nhìn thấy chiều nay nhưng xoay thân hình lại là Thẩm Dương – một đồng đội thân thiết của anh trong quân đội. Cái áo thun của hắn cùng màu với áo thun của người đàn ông đó. 

Trừ khi hai người cùng là một, người đàn ông đó chính là Thẩm Dương, Thẩm Dương cũng là người đàn ông làm anh hao tổn tâm trí. Anh không biết những suy nghĩ của mình là chắc chắn nhưng dư cảm rất mạnh nói lên anh nghĩ sẽ không sai!

-     Chủ tịch! Tới giờ rồi! – Thư ký đi đến bên cạnh nhìn đồng hồ nhắc nhở 

-     Chủ tịch! – Thấy anh không có động tĩnh liền lớn mật gọi to

Anh đang đắm chìm trong thế giới riêng bị thư ký lớn tiếng gọi lập tức hằn giọng: “Uhm! Chúng ta đi thôi”

Một Tiêu Chính Uy lạnh lùng mạnh mẽ như một vị thần quyền lực, những bước chân bước đi vô luận thế nào cũng đều chắc chắn, chưa bao giờ nao núng mà vấp ngã giữa chừng. 

---

Thẩm Dương quay lại chỗ ngồi khuôn mặt có phần hớn hở của hắn khiến bọn trẻ tò mò ngạc nhiên, Mẫn Như hoài nghi: “Hắn xem ra đi lấy nước cho các con đụng phải người đẹp cho số điện thoại mới biến ra như thế?”

-     Dad người xin được số của ai! Cô ấy có nói người đẹp trai không?– Bối Bối mắt ngây thơ hỏi hắn

-     Cô ấy rất đẹp sao? – Lạc Lạc hoang mang 

Thẩm Dương lắc đầu cốc nhẹ lên đầu bọn trẻ một cái: “Con nít không được nghe lời nói vô căn cứ không tốt!”

-     Aui! Đâu phải con tại Bối Bối nói trước mà! – Lạc Lạc ủy khuất nhăn mày 

-     Anh trai! – Bối Bối chu mỏ hờn giỗi

-     Đó là một nụ cười xã giao! Dad vừa mới gặp một người quen! – Giọng nói lẫn vẻ mặt than thở nhìn về Bối Bối, Lạc Lạc

-     Mẹ! Tất cả là tại người! – Hai đứa nhỏ nghẹn ngào 

-     Các con bị hắn mắng quay sang trách mẹ! Nhìn điệu cười phấn khích đến như vậy không phải đi trêu hoa ghẹo nguyệt thì cũng là gian ác! – Mẫn Như khoanh tay trước ngực hừ lạnh

-     Đại phiền toái! Cô đúng là miệng đanh đá bảo bối của tôi sống chung với cô thật là tội nghiệp cho bọn trẻ! – Thẩm Dương ánh mắt đau lòng nhìn về hai đứa trẻ 

Hai người nói qua nói lại lớn tiếng, mọi người ngồi gần cảm thấy khó chịu, họ không thể tập trung coi được, một người đàn ông bất mãn gằn giọng “Cậu trai trẻ hai người cũng đã có con, vợ chồng cãi nhau trước mặt trẻ nhỏ tôi nghĩ nên về nhà đóng cửa dạy bảo nhau”.

-     Đúng! Anh này nói phải vợ chồng hai người ồn ào chúng tôi không thể coi được buổi biểu diễn – Người đàn ông khác lên tiếng 

“Haha… haha... dad, mami … hai người có nghe bác ấy nói gì không?” Lạc Lạc và Bối Bối cả người run rẩy cười sặc sụa.

Mẫn Như thẹn quá hóa giận, vừa nghe người đàn ông kia nói phút chốc hai bên má cô một mảng ửng hồng, cô với hắn chưa từng nói câu yêu đương làm sao tiến tới hôn nhân nhanh như vậy. 

Thẩm Dương rất muốn giải thích giữa hai người không có quan hệ như mọi người tưởng nhưng hắn chưa kịp mở miệng thì còi thông báo buổi khai mạc sân vận động vang lên.

Sau lời tuyên bố khai mạc trận đấu của ban tổ chức, hai đội lần lượt ra sân. Đội  mặc áo đỏ quần xanh đến từ thành phố S, đội mặc áo xanh quần trắng của thành phố E. Hai đội làm thủ tục bắt tay nhau, chào khán giả. 

“Kính mời mọi người đứng lên làm lễ chào cờ” giọng nói của cô phát thanh trên phòng quan sát vọng ra, hàng nghìn khán giả nghiêm túc đứng dậy làm buổi lễ chào cờ trang nghiêm này.

Buổi chào cờ kết thúc mọi người ngồi xuống, giây phút trang nghiêm qua đi sân vận động lập tức nóng lên, hàng nghìn khán giả vỗ tay reo hò cổ vũ cho đội đặt cược.

Tiếng còi của trọng tài vừa cất lên hai đội đã lao vào cướp bóng, giây phút này, cả khán đài trống hòa tiếng hét vô cùng phấn khích họ đã chờ xem trận đấu này lâu lắm rồi. 

Vừa vào trận, đội tuyển S đã tấn công liên tục, uy hiếp khung thành đội tuyển E hết đợt này đến đợt khác.

Mẫn Như thán phục đội trưởng đội tuyển S dẫn bóng, đường đi của anh chàng rất hay, quả bóng đi lắt léo, luồn qua chân người này người khác khiến cho các cầu thủ đội tuyển E không làm cách nào lấy được bóng. 

Tiếng người phán thanh luyên thuyên không ngừng 

“Đội tuyển S đã có mặt từ rất sớm ngay sau đó có một buổi tập cùng ngày để làm quen với thời tiết. Điều đó cho thấy sự quyết tâm rất cao của đội”

“Điều đặc biệt huấn luyện viên đội tuyển S yêu cầu cho họ được tập phòng kín không có sự theo dõi của truyền thông họ muốn mục tiêu lẫn ý chí không bị đánh bại”

“Trước những đối thủ đội tuyển E to cao và khỏe mạnh thì đội tuyển S sẽ gặp phải nhiều khó khăn lớn hơn” 

Trận đấu diễn ra vô cùng hấp dẫn và nhiều gay cấn. Không lâu, đội tuyển E đảo ngược tình thế tấn công quyết liệt, áp đảo khung thành đối phương. 

Một cước trái bóng bay thẳng vào khung thành đội tuyển S, lừa qua hậu vệ đối phương rất ngoạn mục và sút một quả như tên bắn, những khán giả đội tuyển E đứng lên vỗ tay hoan hô lấy tinh thần nhanh chóng. Trái bóng vừa sút xong cũng kết thúc hiệp 1.

Ba người bên cạnh cô Lạc Lạc, Bối Bối và Thẩm Dương quá khích hét điên cuồng đến nỗi còn lấy chai nước không đập vào nhau mà cổ vũ. Cô mắt mồm mở to nhìn bọn trẻ quỷ dị, thôi rồi nhìn vào bọn trẻ gào thét muốn xé cả họng quá  sung sướng đi.

Thêm một lần nữa đội tuyển E ghi bàn trước sự bất ngờ của cầu thủ đội tuyển S, trải qua hiệp 2 với tỉ số 2-0 nghiêng về đội E.

Đã đến lúc phải chia tay cầu thủ đội S và hẹn gặp lại vào ngày mai giữa đội tuyển B và đội tuyển A. 

Sau tiếng còi báo hết giờ tất cả đều đứng lên vỗ tay, khán giả đặt cược đổi tuyển E thắng phấn khích reo hò trên khán đài không ngừng. Các cầu thủ đội tuyển E ôm nhau mừng lọt vào vòng trong. 

Mọi người bắt đầu đi xuống khán đài để đi về, họ đi nhường nhịn không chen chúc xô đẩy, cô cảm thấy thật an toàn ít ra không lấn mà làm ảnh hưởng trẻ nhỏ đang đi.

Lần này hai đứa nhóc kia la hét điên cuồng nên mệt mỏi không có sức mà đi. Hắn lại phải hy sinh cho hai bảo bối trèo lên mà bế. 

Tự nhiên cô lại mắc chứng chướng bụng chắc từ chiều đến giờ quấy phá chưa giải quyết mới thành ra. Mẫn Như thõa mãn đi ra khỏi nhà vệ sinh sau đó cô trực tiếp đi tìm ba người kia.

Bãi đỗ xe ở gần đó Tiêu Chính Uy có chút mệt mỏi nên muốn rời khỏi quay về biệt thự nhưng vừa lên xe anh lại nhìn thấy bóng dáng bốn người xuất hiện một lần nữa.

Anh vô thức nắm vô lăng siết chặt, đôi mắt u ám đến tĩnh mịch, cả người anh đang toát ra vẻ lạnh lẽo đến thấu xương!

Mẫn Như cảm giác sau lưng mình lạnh lẽo rợn người cô quay lưng lại thì đằng sau không có người. Tại sao lại sinh ra cảm giác ghê rợn này chứ!

----

Từ lúc đi về cô và hắn không nói một tiếng nào với nhau. Cả hai hiểu được đối phương dành cho nhau chỉ là tình bạn nhưng lời nói có chút làm cả hai phải im bặt.

Lạc Lạc và Bối Bối lên xe than mệt nhắm mắt ngủ ngay cả về đến phòng vô chăn ấm nệm êm còn không biết. 

-     Để tôi! – Mẫn Như giành lấy phần đắp chăn cho bọn trẻ

-     À ừm Mẫn Như khuya rồi! Tôi quay về sáng mai lại gặp! – Thẩm Dương nhẹ nhàng nói chuyện

-     Được! Cảm ơn anh vì tối nay! – Cô cười dịu dàng

-     Không có gì! Tôi muốn hai đứa trẻ được vui vẻ thôi! – Hắn gãi đầu lúng túng

-     Tạm biệt!

-     Ừ! Ngủ ngon Mẫn Như! – Thẩm Dương nói xong rời đi cô cũng lập tức đóng cửa lại

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa