Chương 27: Tâm sự

- Con trở về nhanh thế? Chẳng phải đưa bọn trẻ đi học sao? – Bà nội Thẩm đưa
mắt nhìn hắn, trên tay phải cầm một tách trà, tay trái là một tờ báo
thong thả tựa người trên ghế sofa.

- Hai đứa trẻ đã đi học từ sớm rồi bà! – Hắn thành thật nói với bà nội Thẩm có thở ra một hơi dài chút thất vọng.

- Ừ! – Bà nội Thẩm gật đầu tiếp tục đọc báo dở dang.

Hắn có chút bất ngờ bà nội Thẩm không bị kinh ngạc mà hành động như đã biết trước câu chuyện.

- Bà nội hình như người biết con không đưa bọn trẻ đi học?

- Ừ!

- Ây! Sao có chuyện như thế được?

- Mẹ con có bảo con quay lại nhưng con vẫn một mạch đi ra khỏi nhà! Mẫn Như
có nhắn tin cho mẹ con chuyển lời hôm nay nó có việc đột xuất nên đưa
hai đứa nhỏ đi sớm – Bà nội Thẩm bỏ tờ báo, lấy tách trà nhấp một ngụm.

- Sao? Tại sao cô ấy không nhắn cho con?

- Nó có nhắn con không nhận được?

Thẩm Dương lấy phone trong túi, bật lên coi hắn há hốc, Mẫn Như sáng sớm có
nhắn tin , thậm chí là gọi nhắc nhở cho hắn nhưng hắn cư nhiên khóa máy
phone không thể nhận tin nhắn sớm hơn.

- Thế nào con bé có nhắn không?

- Có..có!

- Ừ! Chiều rồi hãy đi đón bọn trẻ không ai tranh giành công việc của con đâu!

Bà Thẩm đã đi ra cửa hàng thức ăn nhanh giúp Mẫn Như trông coi, cửa hàng
thức ăn nhanh khai trương được ba tháng đã có rất nhiều người biết đến.
Họ đều khen tài nấu nướng tuyệt vời của Mẫn Như. Có nhiều món ăn cô chế
biến ra đến bà Thẩm còn phải thán phục, từ trước đến giờ nấu vô số món
nhưng chưa có những món nào lạ mắt mà nhớ vị dai như các món ăn của cô.

--- ------ ---------

Mẫn Như thở dài bước ra nhìn ngôi nhà, nó là một vị trí đặc biệt cô đã ưng ý ngay từ đầu nhưng chủ nhân của nó không giảm giá tiền thuê xuống. Đóng
tiền học cho hai bảo bối tiền tiết kiệm của cô cũng không còn nhiều.
Tiền nhà này quá đắt đỏ có thuê thì cô cũng chỉ đủ trả cho ba tháng
không thể đủ cho sáu tháng.

Cô hơi thất vọng bắt taxi về cửa hàng, ngôi nhà nhỏ này không thuê được thật là tiếc nuối

- Dì con mới về!

- Sao rồi con gái? – Bà Thẩm mang khay thức ăn dư xuống bếp, rồi đi lên ngồi nói chuyện với cô.

- Không được dì ạ! Bà chủ không muốn giảm tiền thuê nhà! – Mẫn Như ủ rũ nhớ lại cuộc trò chuyện buổi sáng.

- Không sao con gái từ từ chúng ta sẽ tìm được cách! – Bà Thẩm cầm tay Mẫn Như an ủi với cô.

Họ nói chuyện một lúc thì khách bắt đầu nhiều hơn, cuộc nói chuyện ngưng
lúc đó. Mẫn Như tiếp tục xuống bếp chế biến những món ăn theo sở thích
của mình.

--- ---------

- Mẫn Như dạo này con bé
không xuất hiện nhiều như trước? Anh có biết chuyện gì không?– Mẫn Nhu
vừa cắt thịt bò vừa lên tiếng.

- Chẳng phải anh đã nói cô ấy
đi du lịch với bọn trẻ rồi sao!- Chính Uy giật mình khi Mẫn Nhu nhắc tới cô, một nỗi ám ảnh 3 tháng qua của anh.

- Phải! Nhưng anh
xem con bé đi được hai tháng rồi, trường học ở thành phố đã hoạt động
trở lại. Con bé không cho bọn trẻ đi học nữa hay sao?

- Chuyện đó... ? Mẫn Như có nói là muốn cho bọn trẻ nghỉ ngơi thêm 1 tháng nữa
nên tháng sau mới trở về! Sao hôm nay em đột ngột quan tâm chuyện của cô ấy?

- Không! Mẹ có nhắc đến con bé em muốn hỏi anh cho rõ.

- Ừ! Thôi ăn đi! Đừng bàn nữa! Anh có cuộc họp lúc 8h!

- Dạ!

Lại thêm một người hỏi về cô, biết đào đâu ra ở thành phố A này một Mẫn Như và hai đứa trẻ như Lạc Lạc, Bối Bối. Cô biến mất một cách kì lạ, khiến
anh không kịp trở tay, đến thời gian này tìm cô cũng là một vấn đề khó
khăn.

Anh căng thẳng trong lòng, hai đứa trẻ cũng vô ý đến mức
không liên lạc cho anh, cuộc sống của ba người như thế nào trong bốn
tháng.

Mẫn Nhu định mở miệng nói tiếp nhưng dừng lại chú ý đến vẻ mặt sầu tư của anh

Mỗi khi nhắc đến Mẫn Như thì anh luôn bày ra bộ dạng khó coi như thế. Cô đã trưởng thành nhưng vẫn luôn làm người lớn lo lắng. Cách đây vài tháng,
cô có chọc tức Mẫn Nhu đến nhập viện rồi từ đó im hơi lặng tiếng. Chính
Uy bảo ba mẹ con họ cần khoảng thời gian nghỉ ngơi nên mọi người trong
gia đình không có ý kiến.

Mẹ ruột của Mẫn Như khá lo lắng vì cô
không có kiến thức kinh nghiệm nuôi trẻ con. Ba mẹ con họ đi du lịch thì ai sẽ trông hai đứa nhỏ, cô chỉ thích mua sắm vui chơi cho bản thân,
chỉ sợ bọn trẻ không được chăm sóc cẩn thận.

Mẫn Nhu và Chính Uy
dùng bữa sáng xong, họ quay trở lại với công việc thường ngày. Nhưng
Chính Uy anh không tài nào tập trung được, liền gọi vệ sĩ cùng anh đi
tìm cô và bọn trẻ.

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa