Chương 10: Định mệnh

Bưu điện trung tâm đóng cửa, Mẫn Như không quen biết người ở đây, phải chạy đi giao hàng gấp. Cô dặn dò vài câu với Lạc Lạc, Bối Bối rồi lấy xe chở hàng.

Giao cho tổng cộng là sáu nhà với các suất gọi thức ăn khác nhau. Người mới như cô tìm được nhà ở nơi này, thật là tài quá đi mất! Cô tiếp túc lái xe chưa ngừng tự hào ở chính mình, lái xe đến đèn đỏ, cô dừng lại tuân thủ quy tắc luật giao thông.

Bỗng nhiên, một chàng trai chạy ra la to:

-Ăn cướp! Đứng lại!

-Ăn cướp?

Tính anh hùng trỗi dậy, Mẫn Như lập tức dí theo tên ăn cướp, bỏ quên là dừng xe chờ đèn đỏ. Cô di chuyển theo hướng chạy của tên cướp, tên cướp rẽ trái, đi thẳng, rẽ phải, đi thẳng. Cô lái xe vừa nhanh vừa chậm đi theo suốt 1 lúc, chàng trai đó cũng chạy theo tên cướp như cô, mà hắn không hề mệt, chạy như vận động viên điền kinh, cô chạy xe còn thấy vất vả, hắn quả nhiên là một con người sắt đá.

Đúng lúc đó, tên cướp lại rẽ qua hướng bên kia, cô biết đường tắt nhanh hơn, bỏ qua chàng thanh niên, cô bắt đầu rẽ hướng khác.

Chạy đi đến đầu đường, cô hả hê chờ đợi tên cướp, tới đây Mẫn Như sẽ tóm gọn.

Cuối cùng con mồi cũng đến, tên cướp bị chặn tư thế gọng kìm, đếm ngược trong đầu 5,4,3,2,1 Mẫn Như lao thẳng về phía tên cướp. Bên này chàng trai đó cũng thế, hắn chạy tới.

Hai con người lao về một phía giống nhau, như hai con chim tranh giành miếng mồi, hoặc như hai mũi tên hướng đến mục tiêu.

“Bùm”

Mẫn Như ngã lăn xuống, hắn nằm bệt ra đất, xe Mẫn Như te tua một chỗ. Cô vất vả ngồi dậy mắng:

-Anh không nhìn đường hay sao! Lao thẳng vào tôi.

-Cô mới là người không nhìn đường, chạy với vận tốc giết người đó!

Hắn sờ trán, rướm ít máu, nhưng không nhằm nhò, nhìn tên cướp đã lấy mất cái túi xách tặng cho mẹ giá nghìn đô, hắn rất uất ức, còn nghe giọng chanh chua của cô gái này.

-Anh là kẻ vô ơn, tôi đang cố giúp anh, còn nói thế!

-Cô giúp tôi hay là giúp tên cướp tẩu thoát!

-Dĩ nhiên là giúp anh rồi! Nghe tiếng như thọc tiết lợn của anh tôi mới ra tay nghĩa hiệp nha!

-Cám ơn cô! Cô ra tay chặn tôi để tên cướp tẩu thoát thì có!

-Anh! Đồ mất dịch, đồ sắt đá, đồ dở hơi.....

-Stop! Cô còn chửi nữa là coi chừng tôi đó.

-Anh ... tưởng tôi sợ anh chắc. Làm mơ! A

Cô chuẩn bị đứng dậy dạy cái đồ mất dịch một bài học thì chân của cô bị đau, làm Mẫn Như phát ra tiếng kêu. Hắn theo tự nhiên đỡ cô, bốn con mắt dí sát vào nhau, mắt trố mắt mở to, rất mắc cười.

-Cô bị trẹo chân rồi! Nhà ở đâu tôi đưa về!

-Coi như anh cũng biết điều! Tôi muốn nói người ......

-Im ! Cô nói nảy giờ không thấy mình rất nhiều chuyện sao?

-Anh nói cái gì ? Tôi nhiều chuyện?

-Được rồi! Coi như tôi xin cô lỗ tai tôi sắp bể màng nhĩ rồi?

-Vậy thì thôi! Mà người như anh thật vô ơn mà

-Tôi...

-Xùy!

Hắn lấy tay làm ám hiệu trước miệng cô, Mẫn Như im bặt, không nhúc nhích nhiều, ngoan ngoãn chỉ đường cho hắn đến quán.

Bối Bối, Lạc Lạc thấy Mẫn Như về đến, hoàn cảnh nhìn thê thảm, chân bước không đều, cao rồi lại thấp, thấp lại rồi cao.

-Mẹ, người xảy ra?

-Không! Chỉ là va chạm dẫn đến ngã.

-Cô ấy bị ngã xe rồi trẹo chân, không ảnh hưởng gì nặng.

Bối Bối điềm tĩnh nhìn hắn, cô bé ra sức bảo vệ mẹ

-Chú là ai? Người gây ra vết thương trên người mẹ sao?

-Không! Mẹ của hai đứa thay chú bắt cướp rồi ngã xe. Tên cướp chạy thoát, chú bắt buộc đưa ân nhân về.

Hắn nhẹ nhàng nói nhưng hai từ “ân nhân” nhấn mạnh, liếc sang cô, Mẫn Như bĩu môi, không thèm nhìn. Lạc Lạc, Bối Bối nghe được như thế, ánh mắt không mấy thân thiện nhìn Mẫn Như. Bản năng anh hùng xuất hiện, mẹ lại nhiệt tình suýt liều mạng. Hôm đó vẫn chưa nhớ đã nói gì a!

-Cô bé lấy thuốc xoa chân cho mẹ đi! Nhớ là 2 tiếng xoa một lần! Mai sẽ hết!

Hắn nói xong, định đi ra, Lạc Lạc lại nắm tay hắn:

-Chú đầu của chú cũng bị thương đó!

Ánh mắt lo lắng nhìn hắn, cậu bé này nhìn có chút quen thuộc, cô bé kia nhìn cũng như thế. Hai đứa trẻ này làm hắn có chút quen mắt, chỉ là chưa thể nhớ gặp ở đâu.

-Cậu bé! Chú không sao về nhà chú sẽ rửa sạch vết thương?

-Chú lấy một hộp sốt kiểu hà lan dùng kem thịt gà viên chiên. Cám ơn chú đã đưa mẹ con về!

-Ừ

Hắn chào tạm biệt ba người rồi bước ra khỏi quán, trên tay có cầm hộp thức ăn mà Lạc Lạc đưa. Hai đứa trẻ này gây cảm giác vừa quen mắt vừa yêu mến cho hắn.

Về đến căn hộ chung cư, trên trán có máu mẹ và bà nội la ầm trời, làm cho hắn quên mất suy nghĩ trong đầu. Hộp sốt kiểu hà lan dùng kem thịt gà viên chiên suýt nữa rớt xuống đất.

-Thẩm Dương ! Con ra ngoài lại gây chuyện nữa?

-Dạ có chuyện nhưng ....

-Thấy chưa! Hữu Mỹ con xem con trai con nó không làm bà già này tức chết thì sống không nổi

-Bà nội ! Không phải c..o....

-Anh Thẩm Dương! Mau nói cho mẹ biết hộp này con lấy ở đâu?

-Mẹ, người biết hộp thức ăn này sao?

-Con đừng nói nhiều nói cho mẹ biết?

-Thật ra hôm nay con gặp phải cướp, cô gái hình như là chủ quán của cái hộp này nhìn thấy đã bắt tên cướp giúp con, .... nhưng không vì thế mà bắt được, hại con bị trầy trên trán. Hai đứa trẻ cám ơn con đã tặng hộp thức ăn này, mẹ và bà ăn thử đi, chắc cũng ngon.

-Người ta đã giúp đỡ con còn bảo nhiều chuyện! Mẹ không biết con nghĩ gì.

Thẩm Dương nghi vấn nhìn bà Thẩm, chả lẽ mẹ của anh cũng có quen biết bà cô nhiều chuyện đó. Nhưng anh không quan tâm mấy, mẹ anh có rất nhiều bạn, già trẻ bà cũng đều làm quen hết.

Tuần sau đó, bà Thẩm có đến mua ba hộp spaghetti tự chọn, ba loại trà tuyệt nhất. Cuộc nói chuyện của ba bà cháu đã làm bà quên mất, chuyện chính tới đây để cám ơn Mẫn Như.

Chapter
1 Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2 Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3 Chương 3: Mẹ con
4 Chương 4
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Tuyệt vời
7 Chương 7: Cơ hội
8 Chương 8: Bắt đầu
9 Chương 9: Bất ngờ
10 Chương 10: Định mệnh
11 Chương 11: Hàng xóm
12 Chương 12: Cảm xúc của ba người
13 Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14 Chương 14: Đụng độ lần hai
15 Chương 15: Gặp hắn
16 Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17 Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18 Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19 Chương 19: Căn bệnh lạ
20 Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21 Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22 Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23 Chương 23: Bắt đầu
24 Chương 24: Từ từ
25 Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26 Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27 Chương 27: Tâm sự
28 Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29 Chương 29: Bạn
30 Chương 30: Cứu một mạng người
31 Chương 31: Công việc đang diễn ra
32 Chương 32: Khai trương và bận
33 Chương 33: Điều bất ngờ
34 Chương 34: Cái chết và bức tranh
35 Chương 35: Gặp lại cố nhân
36 Chương 36: Kịch liệt
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65 Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66 Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67 Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68 Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69 Chương 69: Ác mộng báo trước
70 Chương 70: La Mỹ Kim đến
71 Chương 71: Bữa tối sóng gió
72 Chương 72: Bàn chuyện đi học
73 Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74 Chương 74: Một ngày bất ngờ
75 Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76 Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77 Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78 Chương 78: Sinh nhật
79 Chương 79: Bắt cóc
80 Chương 80: Thoát nguy
81 Chương 81: Bị bắt lần nữa
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Bỗng nhiên trùng sinh
2
Chương 2: Song Sinh và kế hoạch
3
Chương 3: Mẹ con
4
Chương 4
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Tuyệt vời
7
Chương 7: Cơ hội
8
Chương 8: Bắt đầu
9
Chương 9: Bất ngờ
10
Chương 10: Định mệnh
11
Chương 11: Hàng xóm
12
Chương 12: Cảm xúc của ba người
13
Chương 13: Tính toán của Mẫn Như
14
Chương 14: Đụng độ lần hai
15
Chương 15: Gặp hắn
16
Chương 16: Bà Thẩm kinh động
17
Chương 17: Mẫn Như đến thăm
18
Chương 18: Câu hỏi của bà Thẩm
19
Chương 19: Căn bệnh lạ
20
Chương 20: Kế hoạch chữa bệnh
21
Chương 21: Vì hai đứa trẻ
22
Chương 22: Chúng ta sẽ cùng nhau
23
Chương 23: Bắt đầu
24
Chương 24: Từ từ
25
Chương 25: Đêm kì lạ của hai người
26
Chương 26: Buổi sáng dễ chịu
27
Chương 27: Tâm sự
28
Chương 28: Tìm được mặt bằng và có một người bạn mới
29
Chương 29: Bạn
30
Chương 30: Cứu một mạng người
31
Chương 31: Công việc đang diễn ra
32
Chương 32: Khai trương và bận
33
Chương 33: Điều bất ngờ
34
Chương 34: Cái chết và bức tranh
35
Chương 35: Gặp lại cố nhân
36
Chương 36: Kịch liệt
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64: Cô phải tiếp tục học!
65
Chương 65: Mẫn Như ngượng ngùng
66
Chương 66: Thẩm Dương vô tình để cảm
67
Chương 67: Ngô Mẫn Nhu xuất hiện
68
Chương 68: Bình yên trước khi đón sóng
69
Chương 69: Ác mộng báo trước
70
Chương 70: La Mỹ Kim đến
71
Chương 71: Bữa tối sóng gió
72
Chương 72: Bàn chuyện đi học
73
Chương 73: Gian kế của Chính Uy
74
Chương 74: Một ngày bất ngờ
75
Chương 75: Cái hẹn không báo trước
76
Chương 76: Tâm tư của Mẫn Nhu
77
Chương 77: Một ngày ngại ngùng
78
Chương 78: Sinh nhật
79
Chương 79: Bắt cóc
80
Chương 80: Thoát nguy
81
Chương 81: Bị bắt lần nữa