Chương 116

” Tiểu thư…!! Trong cung có người tới !!” Lâm Xuân thần sắc kích động chạy vào, Lâm Tiêu nhi ngồi ở phòng trong thấy thế lập tức đứng lên.

” Phu nhân!” hai người theo vào phòng liền quỳ gối trên mặt đất, ” phu nhân… nô tài… nô tài không có chiếu cố hảo chủ tử, ngô ô…” Huyền Ngọc nhìn phu nhân, nước mắt lập tức chảy xuống, chủ tử vừa xảy ra chuyện bọn họ liền lập tức chạy về cung, sau khi biết được chủ tử rời cung, họ liền lập tức chạy lại đây.

” Nguyệt nhi?!” nghe thấy lời Huyền Ngọc nói, sắc mặt Lâm Tiêu nháy mắt trắng bệch, tiến lên đem hai người kéo đứng dậy vội vàng hỏi, ” xảy ra chuyện gì? Nguyệt nhi… Nguyệt nhi hắn xảy ra chuyện gì ?!”

” Phu nhân… chủ tử… chủ tử hắn đã rời cung mất tích , hiện tại chẳng biết đi đâu, ô ô…” Huyền Ngọc môi khô khốc vì gào thét mà chảy ra tơ máu.

“Mất… mất tích !!” thân mình Lâm Tiêu lập tức lay động, Lâm Xuân đứng một bên có chút khiếp sợ liền bước lên phía trước đỡ tiểu thư, bắt lấy tay Huyền Ngọc cùng Huyền Thanh, Lâm Tiêu hoang mang lo sợ nhìn hai người, ” mau nói cho ta biết, Nguyệt nhi rốt cuộc xảy ra chuyện gì!!”

“Phu nhân, trước vài tháng nay bọn nô tài cùng chủ tử đi ra ngoài thăm dò một vụ  án, kết quả là thái tử điện hạ cùng Cẩm thân vương vì cứu chủ tử… bị gian tế của Sở Dịch … hạ ‘ Ngưng ngọc ’…” Huyền Ngọc vì quá độ mệt nhọc cùng thương tâm mà lời thoáng có thoáng không, Huyền Thanh khắc chế chính mình, chậm rãi nói, ” kia ‘Ngưng ngọc ’ sẽ khiến người ta chậm rãi mất đi ý thức, rồi mới… biến thành con rối chỉ biết nghe lệnh … làm việc. Sau… sau khi sự tình chấm dứt, chủ tử… đem chúng ta đuổi ra ngoài phòng… kết quả… kết quả thái tử điện hạ cùng Vương gia… được chủ tử cứu trở về, mà… mà bóng dáng chủ tử lại biến mất… chúng ta lúc ấy chỉ nghe thấy tiếng kêu đau đớn của chủ tử, không biết chủ tử đến tột cùng làm cái gì… thái tử điện hạ nói, chủ tử vì cứu bọn họ… mà dùng cấm thuật, trở thành bộ dạng khác người, cho nên… cho nên chủ tử mới đi… phu nhân… nếu, nếu chủ tử đến nơi này của ngài, ngài… ngài nhất định phải đem chủ tử lưu lại…” nói xong, Huyền Thanh cũng bắt đầu khóc lên, hắn chưa bao giờ khóc đến cuối cùng vẫn là không có thể chịu đựng được.

“Nguyệt… nhi…” buông ra hai người, Lâm Tiêu nâng tay cầm lên mảnh ngọc trên cổ, ” Nguyệt nhi hắn cư nhiên đau đến mức phải hét ra?!” đi đến bên giường chậm rãi ngồi xuống, nước mắt của Lâm Tiêu một giọt một giọt rơi xuống, ôm lấy cái nôi của trẻ mới sinh bên giường, Lâm Tiêu thì thào nói, ” Tư Hàn… từ nhỏ đến lớn, ca ca ngươi chưa từng nói qua đau … lần này cư nhiên lại hét ra, …… nhất định là rất đau rất đau… hắn đau như thế, vậy mà nương lại không biết … nương cũng không ở bên người hắn… ô ô ô ô……” kiềm nén đến lúc này mới phản ứng ra, Lâm Tiêu ôm lấy Y Tư Hàn khóc rống lên, ” ô ô, Nguyệt nhi… ngươi sao có thể rời bỏ nương a… ô ô, Nguyệt nhi, ngươi không phải ghét nhất nương khóc sao? Ngô ngô ngô… Nguyệt nhi, ngươi nếu xảy ra chuyện gì, nương liền mỗi ngày đều khóc…”

” Tiểu thư…” Lâm Xuân cũng lo lắng gạt nước mắt, hai tháng trước khi điện hạ tới đều rất tốt, sao giờ lại xảy ra chuyện như vậy… cô gia hiện tại cũng không ở nhà, tiểu thư làm sao…

………….

Đêm khuya trong Mai viên

Một bóng dáng hắc y đứng ở trên mái nhà cách đó không xa nhìn nữ tử đang ngồi ở bên cửa sổ phía dưới âm thầm rơi lệ, hai chân mày dưới đâu mạo thật sâu nhăn lại. Thẳng đến sau đêm dài nữ tử tắt ánh nến đi ngủ, bóng đen mới thả người bay xuống.

Ngồi ở bên giường, nhìn người cho dù đang ngủ vẫn chảy ra nước mắt, bóng đen chậm rãi vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi thủy ngân trên mặt, nhiệt độ cơ thể lạnh lẻo làm cho người ta hơi hơi chuyển tỉnh, bóng đen mạnh mẽ vung tay lên, người trên giường lần thứ hai rơi vào mê man. Nhìn xem đứa trẻ mới sinh bên giường đang ngủ say, lại nhìn nhìn nữ tử trên giường…… thẳng đến khi ánh trăng trầm mờ, không trung một mảnh hắc ám, bóng đen mới nhẹ nhàng nói: ” Nương, không được khóc nữa.” thu hồi cánh tay ôn lương (mát lạnh) đặt trên bàn tay của nữ tử, bóng đen đứng dậy rời đi…

” Nguyệt nhi!!” bóng đen rời đi không lâu sau, nữ tử sợ hãi kêu lên một tiếng ngồi dậy, đứa trẻ mới sinh bên cạnh” oa!” một tiếng khóc lên.

” Tiểu thư?!”

” Phu nhân!!” Lâm Xuân, Huyền Ngọc cùng Huyền Thanh nghe được tiếng kêu chạy vào, Lâm Xuân vội ôm lấy đứa nhỏ bị dọa cho khóc lên dỗ dành.

” Nguyệt nhi… vừa rồi Nguyệt nhi đã tới …” Lâm Tiêu nhi cuống quít sờ lên giường, nhìn bàn tay của mình, ” ta biết mà, Nguyệt nhi hắn đã tới !!” lập tức bỏ cả hài chạy ra ngoài, ” Nguyệt nhi!… Nguyệt nhi!… ô… ngươi không cần nương sao? Ô oa……” Lâm Tiêu ngồi dưới đất, đau đớn khóc thành tiếng… thế nhưng đáp lại lời của nàng chỉ có thanh âm côn trùng kêu vang……

…………….

” Hoàng Thượng, thái tử điện hạ, Cẩm thân vương, Hoài thân vương bên ngoài cầu kiến……” Lí Đức phú nhỏ giọng hướng Hoàng Thượng nửa nằm trên giường nói, từ lúc điện hạ mất tích, Hoàng Thượng trừ bỏ lúc đang ngủ thì vẫn là một bộ dạng này nhìn những thứ điện hạ lưu lại, điện hạ thật sự nếu không trở về, Hoàng Thượng… Lí Đức Phú suy nghĩ lo âu sâu xa. Đem ngọc trâm của Hàn Nguyệt thả lại trong hộp, Ti Ngự Thiên thản nhiên” ân” một tiếng.

” Phụ hoàng…” Ti Lam Hạ ba người nhẹ kêu một tiếng, ” hai vị đại sư Quang Giới cùng Bạch Mi tới rồi…” ngồi vào bên cạnh phụ hoàng, cánh tay Ti Lam Hạ đã trở nên gầy yếu cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của phụ hoàng. Ti Ngự Thiên nghe vậy ánh mắt nguyên bản trống rỗng liền có chút ánh sáng, chậm rãi quay đầu nhìn về trước.

” Bần tăng ( bần đạo ) Quang Giới ( Bạch Mi ) gặp qua Hoàng Thượng.” Bạch Mi cùng Quang Giới hướng Hoàng Thượng lược lược hành lễ, nhìn thấy bộ dáng Hoàng Thượng , hai người âm thầm thở dài, bọn họ vẫn là tới chậm một bước…

” Đứng lên đi, ban tọa.” Ti Ngự Thiên ngắn ngủn mấy ngày mà hai gò má đã muốn gầy hóp xuống, Lí Đức Phú vội sai người đưa tọa ỷ đến, tiếp theo lui ra ngoài.

” Các ngươi cũng tọa.” nhìn về phía Ti Cẩm Sương cùng Ti Hoài Ân, Ti Ngự Thiên chỉ chỉ bên giường.

” Hoàng Thượng, hai người chúng ta hôm nay đến đây là chịu phân phó của điện hạ. Hoàng Thượng… ngài là mấu chốt mà điện hạ có thể hay không vượt qua kiếp nạn này, ngài nhất định phải bảo trọng long thể.” nhìn người thần hình tiều tụy, Bạch Mi mở miệng khuyên bảo.

” Nói cho trẫm biết, ngày ấy các ngươi thấy được cái gì?” nhớ tới trong tín hàm Nguyệt nhi có viết về chuyện hai người này, Ti Ngự Thiên lạnh giọng hỏi, cử chỉ hai người này quá mức huyền nghi.(đầy huyền cơ bí ẩn)

Quang giới thở dài một tiếng, hai tay tạo thành chữ thập, thần sắc dần dần trở nên bi thương: ” Trần thế trăm ngàn năm qua, phàm nhân trong lòng mang nhiều dục vọng tham lam khiến cho trong thiên địa oán khí nhét đầy, trong thiên đạo, vô công vô tư, có nguyên nhân tất có quả, vì cân bằng thiên đạo nhân thế, kinh Phật có viết: Luyện ngục vào đời, lấy sát bình Nghiệt! Bần tăng trước đây vẫn không thể hiểu thấu đáo ý này, cho đến lúc Yển Tuyên đế năm năm thứ mười một đầu tháng mười giờ hợi canh ba, trong Phật Quang Tự các vị Bồ Tát chảy ra huyết lệ, bần tăng lúc ấy kinh hãi vô cùng. Bầu trời ngày ấy không biết vì sao lại xuất hiện một màn kinh người mà lão nạp chưa bao giờ gặp qua. Bần tăng hoảng sợ không chịu nổi liền ở trong Tàng thư lâu tra cứu kinh thư điển tịch, hy vọng có thể được Phật tổ minh kì (soi sáng, mách bảo)… thế nhưng qua mười ngày lại không thu hoạch được gì, thẳng đến khi Bạch Mi đạo trưởng tiến đến, nói mỗi lóng tay của tượng Thánh trong đạo quan hắn tu hành đều xuất hiện vết rạn.”

” Tượng Thánh ở nơi này xuất hiện vết nứt, bần đạo nhập đạo đã nhiều năm cũng chưa từng gặp qua dị trạng khác thường này.” Bạch Mi tiếp lời Quang Giới, tiếp tục nói, ” bần đạo lúc ấy cũng đã lấy ra tất cả kinh thư tra xét, sau đó từ trong bản kinh thư ngàn năm truyền lại tìm được một câu: ” Tam thanh thiên niên chỉ toái (lời chỉ điểm qua ba ngàn năm) , Ngự đạo tam thế luân hồi (kẻ đứng đầu thiên đạo sẽ luân hồi ba kiếp), lấy thân chi sát nghiệt bình trần thế chi oán khí (lấy sát nghiệt của bản thân bình ổn oán khí trong trần thế). Người tu đạo đều biết, Ngự đạo thiên tôn là người duy nhất trong thiên đạo lây dính sát nghiệt nặng nhất, bần đạo trước đây nghĩ đến cảm thấy ‘Ngự đạo’ này ý chỉ chính là Ngự đạo thiên tôn. Vì chứng thật suy đoán trong lòng, bần đạo đi tới Phật Quang Tự thỉnh cầu Quang Giới đại sư chỉ điểm bến mê (làm sáng tỏ, thoát khỏi mê mù), lại không nghĩ rằng… nơi đó của hắn cũng xuất hiện dị trạng.”

“Vừa nghe Bạch Mi đạo trưởng nói, bần tăng cũng lập tức tìm ra [Đế Phạm Kinh] lưu truyền ngàn năm bị phủ đầy bụi dưới tầng thấp nhất trong Tàng thư lâu của Phật Quang Tự, trên có viết: Trần thế có nghiệp chướng, nguy hại đến thiên địa chi khí. Dục bình ( lòng tham muốn) ấy tạo nên nghiệt thế, ‘Phẫn (đốt). Luyện ngục Thiên’ chuyển thế làm người. Tá kỉ thân duyên dẫn chư oán (vay mượn thân xác phàm trần mà dẫn dụ những thù hận), lấy sát mà bình nghiệt . Ti vu sát phạt cầu thiên địa chính thông (tìm ra một dòng máu thuần khiết họ Ti sát phạt ổn định thiên địa), chuyển tam thế nhi ngàn năm độ (ngàn năm mà phải trải qua ba kiếp) . Phật bi luyện ngục chi khổ (Phật đau vì nổi khổ luyện ngục), Bồ Tát giáng thế dữ huyết lệ (Đức Phật đi vào thế giới cùng với máu và nước mắt), vì vậy cảnh lấy thế nhân (răn dạy thế nhân): tích luyện ngục khổ dữ thế gian thuận bình; phản chi, tắc thế hãm vô chỉ khổ hải trực chí luyện ngục chi thương *.” Quang Giới vẻ mặt túc mục (nghiêm túc, cung kính), chắp tay cúi người, ” A di đà phật… bần tăng cùng đạo trưởng trải qua mấy đêm suy nghĩ thấu đáo, cuối cùng cũng đã hiểu được. Vì để triệt tiêu oán nghiệt tham lam dục vọng để nhân thế thoát khỏi nguy hiểm làm cho thiên địa cân bằng , cứ mỗi ngàn năm, luyện ngục Thiên cũng chính là Ngự đạo thiên tôn sẽ luân hồi tam thế vào đời, tự  thân dẫn độ nghiệp chướng nhân thế, lấy sát chỉ (ngăn trở) nghiệt. Mà Luyện ngục Thiên tuy là lấy sát chỉ nghiệt, nhưng thân lại dẫn nghiệt, bởi vậy trong cuộc sống qua tam thế sẽ phải nhận lấy thương tổn cùng thống khổ khôn cùng. Thế nhưng Phật tổ thương xót, nên thời điểm Luyện ngục Thiên vào đời, lấy huyết lệ của Bồ Tát thức tỉnh thế nhân: Nếu thế nhân có thể lấy thiện tâm tinh khiết đối đãi, thiên hạ chắc chắn sẽ yên ổn; Mặt khác, nếu làm trời nổi lên trách phạt, bất bình cho những ngày tháng đau khổ mà Luyện ngục Thiên trải qua trên nhân thế sẽ khiến cho thế gian rơi vào kiếp nạn, thiên hạ đại loạn…” Quang Giới nói xong, hai tay tạo thành chữ thập lặng im không nói. (Mô Phật~đại sư mà nói nữa đệ tử hộc máu chết tươi ngay)

Đám người Ti Ngự Thiên nhìn Quang Giới và Bạch Mi, từ nghi hoặc lúc ban đầu mà chuyển dần đến khiếp sợ, bọn họ không thể tin được chính mình nghe được cái gì.” Yển Tuyên năm năm thứ mười một đầu tháng mười giờ hợi canh ba… là thời điểm Nguyệt nhi sinh ra…” Ti Ngự Thiên thanh âm có chút phát run, ánh mắt bối rối, ” ý của đại sư không phải là nói đến……” hắn cũng không dám hỏi tiếp.

” Đúng như Hoàng Thượng ngài suy nghĩ… điện hạ chính là Ngự Đạo Thiên tôn chuyển thế, cũng là ‘Phẫn . Luyện ngục Thiên’ chuyển thế…” câu trả lời của Bạch Mi làm cho ba người khác đang ngồi lập tức đứng thẳng dậy, thần sắc hoảng sợ.

” Không… sẽ không … không có khả năng!” Ti Ngự Thiên không tin thét lên, ” nếu… nếu Nguyệt nhi đúng như… đúng như lời các ngươi nói, vậy… vậy các ngươi vì sao đến giờ mới tìm được hắn! Không có khả năng… không có khả năng!”

” Hoàng Thượng… Thiên tôn vào đời mục đích chính là lấy thân phàm nhân bình nghiệt, cho nên cho dù biết Thiên tôn vào đời cũng căn bản không thể đoán ra được nơi chốn.” Bạch Mi lạnh nhạt giải thích, “trong kinh có ghi lại: Ngự đạo Thiên tôn thú nhân chi tư, thân tráo (che đậy) thất sắc lưu quang. Mà trong kinh Phật đối với thực thân của ‘Phẫn. Luyện ngục Thiên’ miêu tả cũng là như thế. Ngày ấy hai người chúng ta nhìn thấy điện hạ, toàn thân bên trong thản nhiên bao phủ thất sắc lưu quang, mà ánh mắt của điện hạ cư nhiên cũng có vầng sáng thất sắc, trong lưu quang phía sau điện hạ lúc ấy, thanh khí cực thịnh, là vì tai kiếp sắp hiện ra. Nếu không phải điện hạ sắp gặp phải đại kiếp nạn, phía sau hiện lên chân thân khí thì hai người chúng ta cho dù nhìn thấy điện hạ cũng sẽ tuyệt không phát hiện ra thân phận điện hạ. Mà chân thân khí vừa xuất hiện, theo kinh thư [Sở vân], Thiên tôn đem chân thân hiện thế, mà chân thân hiện thế của Thiên tôn đến tột cùng sẽ như thế nào, ta cũng không thể hiểu rõ. Nhưng… bần đạo cùng Quang Giới đại sư cho rằng, vô luận Thiên tôn có hay không thật sự hiện ra chân thân, cũng phải thực thành tâm đối đãi, nếu không chỉ biết thiên hạ kiếp nạn càng thêm sâu nặng, chính là không biết một đời này đến tột cùng là lần luân hồi thứ mấy của Thiên tôn . Nếu là lần cuối cùng, thì qua ngày mốt Thiên tôn sẽ được đem trở về thiên giới cho đến ngàn năm sau lại vào đời, còn nếu như không phải… Thiên tôn nếu đối với đời này chán ghét không chừng sẽ đem thân tự hủy mà nhập thế tiếp theo, như thế thiên hạ tất loạn; Nếu đối với đời này có điều ràng buộc, Thiên tôn chắc chắn sẽ sống thọ và chết tại nhà hay nói cách khác đó là tạ thế, như thế thiên hạ tất an, Thiên tôn ở kiếp sau sẽ ít bị thừa nhận nỗi khổ của nghiệp chướng.” Bạch Mi chậm rãi nói ra nguyên nhân sở dĩ hắn cùng Quang Giới nhận ra điện hạ và cả nguyên nhân trước kia bọn họ đã lo lắng cùng bất an. (thăng thiên~)

” Sẽ không đâu, sẽ không phải là thất ca, thất ca có thể nào vẫn tiếp tục trải qua loại thống khổ này, phụ hoàng……” Ti Hoài Ân gắt gao nắm lấy vạt áo của chính mình, nhìn về phía phụ hoàng, ” thất ca không phải Thiên tôn , Luyện ngục Thiên gì hết, thất ca…” Ti Hoài Ân không thể tin thất ca tốt như vậy cư nhiên phải thừa nhận khổ nghiệt không thể chối bỏ này, thế nhưng trong thanh âm đã nói cho hắn, thất ca quả thật là người mà hai người này đã nói.

” Nguyệt nhi…” móng tay Ti Ngự Thiên vì bi thương cùng phẫn nộ mà bấu gãy trên  sàng đan, chẳng lẽ… đây là số mệnh của Nguyệt nhi sao? Nguyệt nhi từ một đời sinh ra mà bắt đầu trải qua sát nghiệt thẳng đến khi hắn tự hủy, Nguyệt nhi một đời này… mặc dù có bọn họ sủng ái và yêu thương, lại vẫn không thể thoát khỏi huyết tinh khôn cùng, mà…bộ dáng Nguyệt nhi hiện tại… ‘thú nhân chi tư’ sao? Vậy văn mạch kia nghe như là thú văn, nhưng Nguyệt nhi… vẫn là con báo con của hắn, tính cách cùng ánh mắt lại trở nên như thú … nếu đúng như lời bọn họ nói, như thế Nguyệt nhi sẽ trải qua hết thảy nhân quả mới có thể thoát khỏi thông đạo, chính là… luân hồi tam thế!!! Chẳng lẽ bảo bối của hắn còn phải chịu khổ thêm một đời sao? Rồi ngàn năm sau lại tiếp tục trải qua thống khổ suốt  tam thế, khi đó,liệu còn có người nào sủng hắn, thương hắn, liệu còn có người nào lưu giữ hắn, tiếc thương hắn……

” Phụ hoàng… vô luận thất đệ có là người phương nào, điều trước mắt duy nhất chúng ta cần phải làm là tìm thất đệ về.” Ti Lam Hạ tuy rằng sắc mặt tái nhợt, thế nhưng ánh mắt nhìn phụ hoàng lại mang vài phần kiên định, ” thất đệ nếu đúng như lời hai vị đại sư nói , vậy nhi thần cho rằng, mặc dù người nhất định phải chịu thiên mệnh, nhưng thất đệ nếu là Tôn, là Phật, thì cũng nhất định có thể thay đổi số mệnh của hắn. Một đời này, chúng ta toàn tâm yêu thương hắn, có lẽ sẽ có thể thay đổi mệnh bàn của thất đệ cũng không chừng!”

” Đúng vậy…” Ti Cẩm Sương khẽ cười lên, ” trời xanh rất có chi đức, chỉ cần tâm của chúng ta đối với thất đệ không thay đổi, có lẽ sẽ cảm động thanh thiên, thay đổi mệnh cách của thất đệ.”

” Phụ hoàng… đời trước thất ca đã chịu rất nhiều đau khổ, một đời này chúng ta phải đem khuyết thiếu đời đó của thất ca bổ khuyết lại cho hắn. Chẳng sợ… chẳng sợ không đổi được mệnh thất ca thì cũng có thể… cũng có thể làm cho thất ca giảm bớt thống khổ  đời sau, ít chịu chút khổ sẽ sớm ngày rời đi trần thế tràn ngập nghiệp chướng này.” Ti Hoài Ân lau đi nước mắt trong mắt, nhìn phụ hoàng cùng hai vị hoàng huynh, hắn hẳn là đã trở nên kiên cường hơn rồi.

” A! Xem ra…… các ngươi so với phụ hoàng lại nhìn thấu hơn…” hít sâu một hơi, Ti Ngự Thiên lại chậm rãi phun ra, ” trẫm cũng nên nghĩ ra biện pháp làm cho Nguyệt nhi trở lại, trời đã dần dần lạnh , thân mình hắn không tốt, nếu không sớm chút trở về thì sẽ làm sao?” con báo con của trẫm là một người đơn thuần như vậy, đơn thuần đến mức hắn sợ mình cũng sẽ như Thương Long vì sợ hãi hắn mà làm hắn bị thương, mà hắn lại tuyệt không muốn làm mình bị thương, cho nên tình nguyện lựa chọn rời đi cũng không muốn mình nhìn thấy dung mạo hắn, thật sự là cái đứa ngốc.

Nhìn phản ứng của Hoàng Thượng cùng ba vị điện hạ, Quang Giới và Bạch Mi  buông nhẹ lòng, bọn họ vốn là lo lắng sau khi điện hạ hiện ra chân thân sẽ khiến cho thế nhân khủng hoảng mà chọc giận điện hạ, tạo thành cục diện không thể vãn hồi, cho nên mới yêu cầu đi theo tả hữu bên điện hạ. Thế nhưng hiện tại điện hạ có những người này làm bạn canh giữ bên người, hai người bọn hắn cũng sẽ không tiếp tục phiền nhiễu điện hạ nữa, khả rời xa trần thế trở về tiếp tục dốc lòng tu đạo . (Thiện tai~cung tiễn hai vị trở về núi vĩnh viễn cũng đừng tái xuất sơn *dập đầu*)

______

Chú Giải:

Tích luyện ngục khổ dữ thế gian thuận bình; phản chi, tắc thế hãm vô chỉ khổ hải trực chí luyện ngục chi thương:biết quý trọng nổi khổ luyện ngục tất thế gian sẽ thuận theo mà an bình; mặt khác, nương theo sai lầm ngày xưa không biết dừng lại tất sẽ rơi vào bể khổ đến khi đạt đến nổi đau đớn của luyện ngục

‘ Phẫn (đốt). Luyện ngục Thiên’ ß-cụm từ này tuy có dấu chấm ngăn ở giữa nhưng lại đi chung với nhau nên ta bỏ vào dấu ‘’ cho mọi ng hiểu.

Ta ko dịch nghĩa thẳng ra là vì muốn nó mang không khí nhà Phật nên thỉnh mọi ng chịu khó a ==”

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4: Pn1
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9: Pn2
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18: Pn3
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132 Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133 Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134 Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135 Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136 Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137 Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4: Pn1
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9: Pn2
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18: Pn3
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132
Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133
Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134
Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135
Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136
Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137
Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)