Chương 16

“Bộp” Có tiếng sách vở rơi trên mặt đất.

“Ti Hoài Ân, ngươi có ý gì?”

“Nhị… nhị ca, đệ… đệ không cố ý.”

“Nhị ca? Không dám. Nhỡ ngày nào đó ngươi đầu độc ta thì sao đây? Đúng không, tam đệ?”

“Đúng vậy, chúng ta sao có thể làm ca ca hắn được, nếu không e có ngày, chết thế nào cũng không biết.”

“Đệ… đệ không đầu độc ai cả.”

“Không có? Bây giờ thì chưa nhưng ai biết sau này ngươi có làm hay không? Đừng quên, bà mẹ trong Lãnh cung của ngươi rất thích đầu độc người khác. Ai có thể cam đoan con ả sẽ không làm thế. Đúng không, lão tam?”

“Đệ không có…” Âm thanh nghẹn ngào như muốn khóc.

“Nhị ca, huynh xem, hắn lại sắp khóc nữa rồi. Thật vô dụng. Cứ làm như chúng ta đang bắt nạt hắn không bằng.”

“Đúng vậy, thật là mẹ nào con nấy, ha ha ha ha…”

Ngũ hoàng tử Ti Cẩm Sương nhìn màn kịch ngày nào cũng lặp đi lặp lại, ngoài mặt vẫn mỉm cười nhưng trong mắt ý cười đã biến mất. Lạnh lùng liếc nhìn xung quanh, những người khác cũng đều vô cảm ngồi xem trò hề trước mắt, Cẩm Sương bèn đưa mắt về xem tiếp.

Ti Hoài Ân là con của Nhàn quý phi, kẻ năm ấy đã hạ độc Tiêu hoàng hậu. Năm ngoái phụ hoàng đột nhiên ân chuẩn cho hắn có thể cùng bọn họ đến Thái thư viện học tập. Mà lão nhị, lão tam dường như phát hiện được một món đồ chơi thú vị mới, suốt ngày tìm đủ mọi loại lý do để ăn hiếp bát đệ.

Mặc dù rất ngứa mắt nhưng Cẩm Sương sẽ không can thiệp. Dẫu sao đây cũng là hoàng gia. Đám hoàng tử bọn họ đừng mong có cảnh huynh đệ thuận hòa. Cho dù hắn quan hệ rất tốt với Tứ ca Ti Lam Hạ, nhưng Cẩm Sương vẫn không biết Ti Lam Hạ thực sự đang suy tính cái gì. Đương nhiên, hắn cũng sẽ không để cho người khác có cơ hội hiểu rõ hắn. Nghĩ đến các huynh đệ của mình, trong đầu Cẩm Sương hiện lên một bóng người.

Hai năm đã trôi qua, nhưng Cẩm Sương cảm thấy mọi chuyện như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Tất cả vẫn còn in sâu vào trong trí nhớ của hắn. Đôi mắt, khuôn mặt, giọng nói, thân hình đang nhảy múa của người nọ… khiến Cẩm Sương lần đầu tiên biết được thế nào là rung động. Giây phút ấy, hắn cũng hiểu được vì sao phụ hoàng lại sủng ái thất đệ đến thế, sủng ái đến độ chính mình cũng phải ghen tỵ. Nhưng hắn không thể nào chán ghét thất đệ được. Một người như vậy ai có thể chán ghét nổi? Bóng hình của mình có thể hiện lên trong con mắt thất đệ đã là một loại diễm phúc rồi.

Ngay cả bình thường kiêu căng ngạo mạn như lão nhị và lão tam, hôm đó trong mắt cũng chứa đầy kinh ngạc và hụt hẫng. Còn về hụt hẫng cái gì, trong lòng Cẩm Sương biết rõ, bởi vì hắn cũng có cảm giác mất mát tương tự. Kể cả Lam Hạ, ngày thường lạnh lùng tỉnh táo là thế, đêm đó trong mắt cũng tràn đầy cảm xúc này, dù chỉ là một thoáng thôi nhưng vẫn bị Cẩm Sương nhìn thấy. Hắn nhớ rõ, khi phụ hoàng ôm thất đệ rời đi, tất cả mọi người trong sân còn chưa tỉnh táo lại sau những gì họ đã thấy. Thậm chí đến khi có người đứng lên tuyên bố yến tiệc chấm dứt, vẫn còn một số kẻ lưu luyến không muốn rời đi.

Nghĩ đến thất đệ, đôi chân mày của Cẩm Sương khẽ nhíu lại. Đáng nhẽ ra hai năm trước, thất đệ phải đến Thái thư viện rồi chứ, vì sao đến bây giờ vẫn còn chưa xuất hiện? Ngay cả cửu đệ Ti Nhược Nham và thập đệ Ti Mang Nặc sau sinh nhật năm tuổi đều đến đây học cả rồi.

Cẩm Sương biết lúc đầu thất đệ đã đến trước cửa Thư viện, nhưng đột nhiên lại quay về không bước vào trong. Vốn tưởng rằng hôm sau sẽ gặp lại, dù sao phụ hoàng cũng không cho phép hoàng tử bỏ học, nhưng ai ngờ, hai năm trôi qua, vẫn chẳng thấy bóng dáng thất đệ đâu. Phụ hoàng rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, Cẩm Sương không dám đoán cũng chẳng dám nói bừa.

Mà cả lão bát nữa, phụ hoàng tại sao lại cho phép hắn đến đây? Phụ hoàng sủng ái thất đệ đến vậy tại sao lại để lão bát xuất hiện trước mắt thất đệ. Hay là… thất đệ sẽ không bao giờ bước chân vào nơi này? Nghĩ đến điều đó, trong lòng Ti Cẩm Sương lại dấy lên chút buồn bực không vui.

“Ngũ đệ.” Một giọng nói lạnh nhạt vang lên. Ti Cẩm Sương đang miên man suy nghĩ giật mình tỉnh lại, quay đầu chứng kiến Tứ ca Ti Lam Hạ đang chăm chú nhìn hắn.

“Sao thế tứ ca?” Âm thanh vẫn ôn hòa như cũ.

“Thấy đệ có chút không vui, bọn hắn làm đệ khó chịu à?” Ti Lam Hạ ngước mắt nhìn lão nhị lão tam vẫn đang diễn mấy trò hành hạ người khác nhàm chán trước mặt.

“Không phải thế. Đệ chỉ đang nghĩ đến những gì hôm qua thái phó đã giảng thôi.” Cẩm Sương mỉm cười giải thích.

“Đừng đùa chứ, ngũ ca!” Lục hoàng tử Ti Thanh Lâm ngồi phía sau Cẩm Sương thất thanh kêu lên.

“Ngũ ca, còn có gì mà huynh không hiểu ư? Thế thì đệ đây chết chắc rồi.” Giữa các hoàng tử, Ti Thanh Lâm có lẽ là người dễ hiểu nhất, tâm tình luôn biểu hiện trên mặt.

“Ngũ ca của đệ có phải thần đâu mà cái gì cũng biết, không hiểu cũng là chuyện bình thường.” Ti Cẩm Sương buồn cười, nhìn lục đệ giải thích. Hắn học tốt thật đấy nhưng không có nghĩa là cái gì cũng biết. Lục đệ thật là…

“Đệ cứ nghĩ ngũ ca là thần cơ đấy.” Lão lục ngượng ngùng nói, rồi đột nhiên rón rén lại gần thì thầm : “Ngũ ca, huynh nghĩ vì sao đến giờ thất đệ vẫn còn chưa đến đây học? Đáng lẽ hai năm trước đệ ấy phải đến thư viện học rồi mới đúng. Cửu đệ, thập đệ đều đã đến cả.”

Nghe lục đệ hỏi thế, Ti Cẩm Sương liếc nhìn Ti Lam Hạ, thấy tứ ca cũng đang phân vân không rõ, liền đáp : “Huynh làm sao biết được.”

“Tứ ca, huynh có biết không?” Ti Thanh Lâm lại lén lút hỏi Ti Lam Hạ.

“Không biết.”

“Kỳ lạ thật. Đệ cũng hỏi mẫu phi. Mẫu phi nói, chuyện của thất đệ chúng ta đừng nên quan tâm cũng đừng xen vào, bảo đệ đừng có hỏi nhiều. Ngũ ca, huynh đã hỏi Thục phi nương nương chưa?” Ti Thanh Lâm vẫn không chịu buông tha.

“Huynh cũng hỏi mẫu phi rồi, mẫu phi nói, bên hoàng hậu nương nương truyền lời rằng thất đệ thân thể không khỏe, cần phải tĩnh dưỡng nhiều.” Ti Cẩm Sương ngần ngừ đáp. Hắn biết, đây chắc chắn không phải là nguyên nhân thực sự.

Quả nhiên, ngay lập tức, Thanh Lâm phản bác lại luôn : “Đệ không tin. Thất đệ có thể nhảy liên tục hai canh giờ liền, sao có thể chỉ vì thân thể không khỏe mà không đến thư viện được. Tứ ca, ngũ ca, các huynh nói, có phải do thất đệ không thích chúng ta nên mới không tới hay không?” Ti Thanh Lâm cuối cùng cũng nói ra nghi vấn bấy lâu nay trong lòng hắn.

Nghe Thanh Lâm nói vậy, cả Cẩm Sương lẫn Lam Hạ đều khẽ giật mình, rồi giọng nói của Ti Lam Hạ càng thêm lạnh lẽo vang lên : “Không biết.”

Sau đó, Lam Hạ xoay người, hiển nhiên không muốn tiếp tục đề tài này nữa. Thấy thái độ tứ ca như thế, Thanh Lâm liếc nhìn ngũ ca rồi cũng quay trở về vị trí của mình ngồi ngay ngắn. Tâm trạng Cẩm Sương vừa nãy đã có chút phiền muộn theo chuyện này lại càng phiền muộn hơn. Thấy thái phó bước vào, Cẩm Sương ngay lập tức điều chỉnh lại tâm trạng, chăm chú vào bài học.

“Nguyệt nhi.” Một giọng nói trầm ổn vang lên trong phòng.

“Uhm.” Hàn Nguyệt mơ mơ màng màng đáp lại.

“Đã chuẩn bị hết chưa?” Ti Ngự Thiên nhẹ nhàng mơn man cái lỗ tai đang đeo ngọc lưu ly, chậm rãi hỏi.

“Rồi, ngày mai đi” Âm thanh đã có chút rõ ràng hơn.

“Nguyệt nhi.” Ti Ngự Thiên lại tiếp tục gọi.

Lúc này, cái đầu nhỏ bé đang dúi vào trong lồng ngực hắn mới khẽ nhúc nhích, rồi từ từ ngẩng lên. Nếu phụ hoàng gọi nó lúc nó đang mơ màng buồn ngủ như thế này thì chắc chắn có chuyện cần nói. Hàn Nguyệt ngóc đầu lên nhìn Ti Ngự Thiên chờ đợi.

“Nguyệt nhi, năm ngoái phụ hoàng đã cho bát đệ của ngươi, Ti Hoài Ân đến thư viện học.” Ngần ngừ trong giây lát, Ti Ngự Thiên ôm chặt lấy Hàn Nguyệt, bắt đầu nói.

“Uhm?” Hàn Nguyệt không hiểu phụ hoàng muốn nói gì.

“Mẫu phi của hắn là Nhàn quý phi hiện đang bị giam giữ trong Lãnh cung, cũng chính là kẻ năm xưa đã đầu độc mẫu hậu của ngươi.” Ti Ngự Thiên nhẹ nhàng giải thích. Mặc dù Nhàn quý phi đã gây nên chuyận tày đình nọ, suýt nữa hại chết Ti Hàn Nguyệt nhưng dù sao Hoài Ân cũng là con hắn. Hắn không thể bỏ mặc con ruột của mình ở lãnh cung tự sinh tự diệt được. Lúc đầu đặt tên nó là Hoài Ân cũng hi vọng đứa trẻ này hiểu được, vì sao hắn lại tha mạng cho nó.

“Ừm.” Hàn Nguyệt lạnh nhạt trả lời, chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Đôi mắt vẫn nhìn phụ hoàng đầy nghi hoặc.

“Ngươi không ngại chứ?” Ti Ngự Thiên nói ra mối lo lắng trong lòng hắn bấy lâu nay.

“Vì sao phải ngại?” Ti Hàn Nguyệt kỳ quái nhìn phụ hoàng. Chuyện này liên quan gì đến nó.

Nhìn Hàn Nguyệt như vậy, Ti Ngự Thiên khẽ cười một tiếng, rồi lại xiết chặt thân hình đang nằm trên người hắn, nói : “Không có gì. Ngủ đi. Ngày mai ngươi phải dậy sớm đấy.” Hắn sao lại quên tính cách của đứa con cưng này chứ, nó đâu thèm để ý mấy chuyện vặt vãnh thế này.

“Uhm.” Ti Hàn Nguyệt an tĩnh nằm trong lồng ngực của phụ hoàng, nhắm mắt ngủ tiếp.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4: Pn1
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9: Pn2
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18: Pn3
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132 Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133 Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134 Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135 Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136 Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137 Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4: Pn1
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9: Pn2
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18: Pn3
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132
Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133
Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134
Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135
Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136
Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137
Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)