Chương 20

Bên trong ngự thư phòng, Tuyên đế Ti Ngự Thiên cùng mấy vị đại thần trong triều đang thương lượng quốc sự. Sau mỗi lần bãi triều, việc này đều diễn ra.

“Tịch khanh, chuyện này giao cho ngươi làm. Mặt khác… Lâm khanh, Tiêu khanh, các ngươi hỗ trợ Tịch khanh tổ chức tốt kỳ điện thí năm nay.” Ti Ngự Thiên ra lệnh cho Hữu thừa tướng Tịch Thu.

“Thần tuân chỉ, chúng thần nhất định sẽ không phụ sự ủy thác của thánh thượng.” Ba vị đại nhân vừa được nhắc đến liền đứng ra hành lễ với hoàng thượng.

“Ừ. Hoàng huynh, vậy năm nay kỳ võ thí giao cho ngươi. Có gì không hiểu cứ thỉnh giáo Thượng Quan lão tướng quân.” Ti Ngự Thiên quay đầu lại nói với Ung Thân Vương.

“Bản vương nhất định sẽ giúp hoàng thượng phân ưu.” Ngoại trừ Tuyên đế, Ung Thân Vương là người duy nhất trong phòng được phép ngồi. Lúc này hắn cũng đứng lên cam đoan với hoàng thượng, rồi sau quay sang nhìn Thượng Quan Vinh Uy nói : “Vậy xin làm phiền lão tướng quân. Năm nay là lần đầu tiên bản vương chuẩn bị kỳ võ thí. Mong lão tướng quân tận tình chỉ giáo.”

“Vương gia quá khiêm tốn rồi. Có gì cần thiết, xin cứ sai phái lão phu.” Thượng Quan Vinh Uy mặc dù đã hơn 50 nhưng dù sao cũng là võ tướng chinh chiến sa trường nhiều năm, giọng nói vẫn còn sang sảng.

“Khoa cử năm nay do…” Tuyên đế đang tiếp tục phân phó công việc cho các đại thần thì bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng huyên náo cắt đứt lời hắn. Ti Ngự Thiên có chút khó chịu. Những người khác cũng đều cảm thấy kỳ quái.

“Bên ngoài có chuyện gì mà ồn ào thế?” Ti Ngự Thiên tức giận hỏi Lý Đức Phú hiện đang đứng ở ngoài.

“Bẩm hoàng thượng, Thái phó Thường đại nhân cầu kiến. Nhưng hoàng thượng lúc nãy đã dặn, không cho người khác vào quấy rầy nên nô tài…” Lý Đức Phú trả lời, âm thanh có chút sợ hãi. Thường đại nhân cũng thật là… biết rõ lúc hoàng thượng bàn luận chính sự không ai có thể tùy tiện quấy rầy, sao lại nhè lúc này mà tới đòi cầu kiến hoàng thượng?

Nghe Lý Đức Phú bẩm báo thế, Ti Ngư Thiên chau mày suy nghĩ. Lúc này Thường Yên Nhiễu đáng nhẽ ra phải ngồi trong Thái Thư Viện chứ, sao lại đột nhiên chạy tới đây gặp trẫm, chẳng lẽ…

“Cho hắn vào.” Ti Ngự Thiên lập tức hạ lệnh. Đôi mắt Ung Thân Vương Ti Khải Thiên thoáng hiện một điều gì đó, khóe miệng cong lên tạo thành một nụ cười nhẹ.

“Hoàng thượng… lão thần tài học nông cạn, không thể dạy dỗ cho Thất điện hạ, càng không thể đảm đương được trách nhiệm giáo dục cho tất cả các vị hoàng tử. Mong hoàng thượng triệt chức Thái phó của thần, cho thần cáo lão hồi hương.” Vừa vào phòng, Thường Yên Nhiễu đã quỳ mọp xuống, vừa khóc vừa tâu với hoàng thượng.

Nghe Thường Yên Nhiễu nói vậy, hai hàng lông mày của Ti Ngự Thiên càng lúc càng chau lại. Mà tất cả mọi người đang có mặt ở đây ngoại trừ Ung Thân Vương Ti Khải Thiên đều hoảng sợ nhìn Thường Yên Nhiễu đang quỵ lụy khóc lóc trên mặt đất, thầm nghĩ : Thất hoàng tử đã gây ra chuyện gì nữa đây, lại có thể khiến Thường thái phó hạ thấp bản thân đến thế?

Ti Ngự Thiên trầm ngâm một lúc rồi nói : “Xin Thái phó đứng dậy rồi hãy nói. Có phải Hàn Nguyệt đã làm chuyện gì vô lễ khiến Thái phó phật lòng hay không? Nếu đúng xin Thái phó nể mặt trẫm mà đừng chấp nhất làm gì. Trẫm về sẽ giáo huấn nó.” Tính tình Nguyệt nhi như thế nhất định Thường Yên Nhiễu cũng chẳng ưa gì. Chuyện xảy ra, mặc dù Ti Ngự Thiên cảm thấy hơi kỳ quái nhưng cũng không bất ngờ.

Nghe hoàng thượng nói vậy, Thường Yên Nhiễu đứng lên rồi nói tiếp : “Hoàng thượng, không phải Thất điện hạ làm gì gây khó dễ cho thần, mà thần thực sự cảm thấy tài học của mình thật là nông cạn, không cách nào đạt đến yêu cầu của Thất điện hạ. Hơn nữa, với học thức của thần, thần không cách nào dạy dỗ những điều hữu ích cho các hoàng tử được.”

Nhìn Thường Yên Nhiễu chẳng có vẻ gì là phẫn nộ, tất cả mọi người kể cả Ti Ngự Thiên đều cảm thấy rất kỳ quái. Đương nhiên, ngoại trừ một con hồ ly thích ngồi xem kịch đang đứng bên cạnh.

“Thái phó, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?” Ti Ngự Thiên nghi hoặc hỏi.

“Hoàng thượng, thần thân là Thái phó của các hoàng tử, cũng từng là Thái phó của hoàng thượng. cho nên thần vẫn tự hào rằng, trong Yển quốc, học thức của thần không đứng hàng đệ nhất cũng có thể xưng là đệ nhị. Thế nhưng hôm nay, nghe một lời của Thất điện hạ, thần mới biết bấy lâu nay mình đã tự cao tự đại đến mức nào.” Nhìn mọi người vẫn nghi hoặc không hiểu gì hết, Thường Yên Nhiễu liền đem chuyện phát sinh trong Thái Thư Viện ra kể, một năm một mười nói hết.

“Đến hôm nay, lão thần mới hiểu, thế nào là ‘nghe người nói chuyện một lời, còn hơn đèn sách mười năm miệt mài’. Thất điện hạ mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng có thể nói ra những điều lão thần không thể nghĩ tới. Học thức cùng kiến thức như thế quả thực khiến lão thần xấu hổ. Thần thật lòng nghĩ rằng bản thân không thể tiếp tục đảm đương chức Thái phó được nữa.”

Thường Yên Nhiễu thành khẩn nói với hoàng thượng. Một đứa trẻ lại có thể phản bác khiến lão cứng họng không nói được câu nào. Mà lập luận như thế chính lão cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Khi đó, ngoại trừ kinh ngạc ra, lão còn cảm thấy vô cùng rung động. Thân làm Thái phó, dĩ nhiên lại không thể giải thích sắc bén bằng một hoàng tử mới bảy tuổi. Cuộc sống mấy năm nay đã khiến lão quên mất buổi đầu mới đi học, quên mất bản thân mình, quên mất câu ‘thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.’

Nghe Thường Yên Nhiễu kể lại, cả Ngự thư phòng im phăng phắc. Nụ cười trên môi Ti Khải Thiên biến mất, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc. Tả thừa tướng Tiêu Tự Tông mặt mũi không thay đổi nhưng trong mắt đã toát lên vẻ vui mừng, Nội các Đại học sĩ Lâm Chi Phong vẻ mặt có chút không tự nhiên, các viên quan khác thần sắc cũng đầy phức tạp.

Ti Ngự Thiên mặc dù không có phản ứng gì nhưng trong lòng cũng kinh ngạc vô cùng. Trầm mặc một lúc, nhìn Thường Yên Nhiễu vẫn đang cúi đầu trước mặt, Ti Ngự Thiên nói :

“Thái phó, làm người không thể kiêu ngạo tự đắc, nhưng cũng không thể xem nhẹ bản thân. Học thức của Thái phó thế nào, trong triều ai ai cũng biết. Mặc dù những lời Nguyệt nhi nói khiến kẻ khác phải kinh ngạc, nhưng cũng không thể dựa vào đó mà bảo Thái phó không thể đảm đương trách nhiệm giáo dục cho các hoàng tử được.

Nguyệt nhi không thích chỗ ồn ào, tính tình cũng hơi lạnh nhạt. Hai năm trước, bởi vì thân thể không được tốt lắm nên đến giờ mới có thể đến thư viện học tập được. Nguyệt nhi mỗi ngày đều đến nghe Thái phó giảng bài. Điều đó nói lên trong những gì Thái phó đã dạy, có rất nhiều thứ nó cần phải học. Nếu không, với tính cách của nó, làm sao có thể kiên nhẫn ngồi nghe Thái phó giảng đến giờ.

Có lẽ ngôn từ của Nguyệt nhi quá đả kích, khiến Thái phó nhất thời không thể tiếp nhận được, nhưng mong Thái phó bình tĩnh lại một chút. Chức Thái phó của các hoàng tử, trẫm hi vọng người có thể tiếp tục đảm đương. Dù sao, trẫm cũng không cách nào tìm được một Thái phó có thể khiến trẫm an tâm như Thường khanh đây.” Lời nói của Ti Ngự Thiên, không những không có chỉ trích sự vô lễ của Hàn Nguyệt, mà còn mở đường lui cho Thường Yên Nhiễu, lại còn bày tỏ sự kính trọng của hắn đối với lão.

Nghe hoàng thượng nói vậy, Thường Yên Nhiễu cũng không biết nói gì hơn, trong lòng lại vô cùng xúc động vì sự coi trọng hoàng thượng dành cho mình, liền kích động nói : “Hoàng thượng… thần…”

“Thái phó hôm nay đã khổ cực rồi, người nên về nghỉ ngơi cho khỏe. Chuyện hôm nay mong Thái phó đừng đặt ở trong lòng. Còn về chuyện Nguyệt nhi đã vô lễ với Thái phó, cũng xin người đừng để ý, trẫm sẽ về dạy dỗ lại nó.” Ti Ngự Thiên tiếp tục trấn an Thường Yên Nhiễu.

“Vậy… lão thần xin cáo lui trước. Thất điện hạ cũng không làm gì sai trái, mong hoàng thượng đừng trách phạt điện hạ. Thần cũng không quấy rầy hoàng thượng cùng các vị đại nhân thương lượng quốc sự nữa. Thần xin cáo lui.” Liếc nhìn hoàng thượng, Thường Yên Nhiễu hành lễ rồi lui ra khỏi Ngự thư phòng.

Nhìn những người khác đang đứng ở trong phòng, Ti Ngự Thiên lạnh nhạt nói : “Các vị ái khanh, nếu không còn gì cần trình tấu, vậy cứ dựa theo những gì vừa phân phó mà làm.”

Nghe vậy, tất cả mọi người lập tức hành lễ : “Vi thần cáo lui.” Rồi rời khỏi Ngự thư phòng.

Ti Khải Thiên đi sau cùng. Lúc gần ra đến cửa, hắn đột nhiên quay đầu lại nhìn hoàng thượng đang ngồi trên long y nói : “Hàn Nguyệt quả không hổ danh là vị hoàng tử được hoàng đệ sủng ái nhất a.” Nói rồi nở một nụ cười khó hiểu, lui ra ngoài. Mà Ti Ngự Thiên nghe thấy thế, chân mày lại một lần nữa nhíu lại.

Tối hôm đó, tại tẩm cung của Tuyên đế Ti Ngự Thiên.

Buông tấu chương trên tay xuống, Ti Ngự Thiên ngẩng đầu nhìn Hàn Nguyệt đang nằm trên ghế. Lúc này, nó vừa ăn thịt khô vừa lim dim hai mắt. Chuyện sáng nay khiến Ti Ngự Thiên bắt đầu phải nhìn nhận lại đứa con này của hắn. Nguyệt nhi tính tình không giống những đứa trẻ khác, nhưng ánh mắt nó thường xuyên xuất hiện những tia nhìn ngạc nhiên, thắc mắc, khiến Ti Ngự Thiên vẫn coi nó chỉ là một đứa trẻ bình thường. Cho dù hai năm nay, trong đầu Hàn Nguyệt thỉnh thoảng lại toát ra một ý tưởng nào đó giúp hắn khá nhiều, nhưng đa phần các suy nghĩ của Nguyệt nhi đều rất kỳ quặc nên hắn cũng không để ý lắm. Nhưng, đến hôm nay, nghe được những lời nọ của Nguyệt nhi, hắn không thể không đánh giá lại nó, đứa con mà hắn tưởng chừng như đã hiểu rất rõ.

Nhìn bộ quần áo màu trắng bạc Hàn Nguyệt đang mặc, ánh mắt Ti Ngự Thiên hơi trầm xuống. Lần trước, sau khi thấy Nguyệt nhi mặc bộ đồ này ngồi trong phòng ngủ, hắn đã sai người làm mấy bộ đặt trong tẩm cung của mình, để lúc nào Nguyệt nhi ngủ lại có cái mà mặc. Nhưng giờ ngẫm lại, kiểu dáng y phục này chưa bao giờ xuất hiện tại Yển quốc. Mà các quốc gia khác cũng không có người nào ăn mặc như vậy. Vì sao Nguyệt nhi có thể nghĩ ra được kiểu dáng này?

Còn về những lời Nguyệt nhi nói sáng nay, kể cả những lời nó vô tình nói trước đấy nữa… Mặc dù nó thường xuyên vào Tàng Thư Các tìm sách đọc, nhưng chưa bao giờ sờ đến những quyển nói về phương diện trị quốc, trì thiên hạ. Thậm chí những lập luận nó nêu ra, cũng không có sách vở nào ghi lại. Ti Ngự Thiên không cho rằng, số sách hắn đọc ít hơn Hàn Nguyệt. Dù sao chỉ khi nào ở cạnh hắn, Hàn Nguyệt mới giở sách ra nhìn. Mà từ khi nó đến thư viện học, hắn không thấy nó đụng chạm gì đến sách vở cũng như tới Tàng Thư Các nữa. Vậy tại sao nó lại biết những điều này?

“Nguyệt nhi.” Giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên

Hàn Nguyệt đang định lấy một mảnh thịt nữa liền dừng lại, ngồi dậy, nhìn về phía phụ hoàng.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4: Pn1
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9: Pn2
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18: Pn3
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132 Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133 Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134 Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135 Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136 Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137 Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4: Pn1
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9: Pn2
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18: Pn3
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132
Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133
Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134
Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135
Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136
Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137
Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)