Chương 1

"Nương nương, nương nương"

"A... a..."

Tiếng gì đây, ồn quá... Sao tối thế này, có cảm giác như đang ở trong nước, nhưng lại không giống thế, lại có tiếng ai đó la hét chói tai, ồn chết đi được. Nó khiến Nghiệt Đồng không cách nào chịu nổi và muốn giết người...

"Dùng sức vào, nương nương. Chân đã ra rồi, nương nương... cố gắng dùng sức ... nếu không thai nhi sẽ có nguy hiểm. Nương nương, người cố gắng vào..."

"A …"

Ngay khi Nghiệt Đồng vẫn cảm thấy khó chịu, một luồng sức mạnh đã kéo tuột nó ra ngoài. Trước mắt sáng lóa, nó bị cái gì đó nâng lên, mùi máu tươi quen thuộc vờn quanh chóp mũi. Bàn tay ai đó bế nó đặt vào trong nước ấm. Một lúc sau, nó được nhấc ra và lau khô bằng một vật gì đó mềm mại.

"Bốp bốp"

Ngay khi Nghiệt Đồng cảm thấy mình lại bị bế lên, bàn tay nọ lại đánh vào mông nó vài cái. Không đau, nhưng nó cảm thấy ý thức của mình rất mơ hồ, tay chân chẳng có một chút sức lực nào cả. Rồi sau đó, những âm thanh khó chịu bên tai càng lúc càng nhỏ dần. Trước khi hôn mê, Nghiệt Đồng hình như nghe được ai đó nói "Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng hoàng thượng, là một hoàng tử. Nương nương tuy sinh khó nhưng sinh mạng không có gì nguy hiểm, chỉ hơi suy yếu. Thất hoàng tử sinh non nên mới ngất đi."

"Ừm, Thất hoàng tử ban danh Ti Hàn Nguyệt, ngày mai trẫm trở lại."

"Nô tài (nô tỳ) cung tống hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

Hoàng thượng? Hoàng tử?? Nương nương???

...

"Ô ô ô … Hoàng thượng, thần thiếp cầu xin ngài, ô ô … Ngài nhất định phải cứu Nguyệt nhi, dù có tổn thọ thần thiếp cũng cam chịu, chỉ hy vọng Nguyệt nhi được bình an vô sự… Hoàng thượng, thần thiếp đã không thể sinh được nữa, Nguyệt nhi là đứa con duy nhất của thần thiếp... Hoàng thượng, xin hãy nghĩ tình thần thiếp nhiều năm tận tâm hầu hạ ngài, xin hãy cứu đứa con duy nhất của thần thiếp, ô ………"

"Thế này là sao? Chừng này người mà không nghĩ ra được biện pháp gì à?" Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng mà tràn ngập uy nghiêm vang lên.

"Hoàng thượng, thất hoàng tử vốn sinh thiếu tháng, nương nương lại sinh khó, e rằng mới sinh ra đã bị thương tổn, thất hoàng tử đến giờ vẫn không mở miệng ăn uống, nếu cố ép chỉ sợ bị thương xương hàm. Thần bất tài, nếu qua hôm nay, thất hoàng tử vẫn không cách nào mở miệng, thần e rằng …… Hoàng thượng tha tội." Ngự y Lý Quý Sâm cung kính đáp lời. Trẻ con bình thường nếu ba ngày không ăn không uống đã nguy hiểm rồi huống chi là đứa bé sinh non yếu ớt. Hơn nữa, ba ngày nay, đứa trẻ này chỉ ngủ mê mệt, không mở mắt hay phát ra bất kỳ âm thanh nào, nhũ mẫu bón sữa cũng chẳng há mồm. Trong lòng Lý Quý Sâm hiểu rõ, đứa bé này chỉ sợ là không sống nổi.

"Tìm cách đi." Âm thanh lạnh lùng tiếp tục ra lệnh.

"Tuân chỉ, thần sẽ dốc toàn lực cứu chữa. Nhưng thần mong hoàng thượng và nương nương chuẩn bị trước, dù sao tình trạng của thất hoàng tử không mấy lạc quan."

"Ừm, cần làm gì thì làm."

"Vi thần tuân chỉ."

Thất hoàng tử?

Ngày hôm qua, sau khi tỉnh lại, Nghiệt Đồng vẫn nghe người ta nhắc đến cụm từ này, nó mơ hồ đoán rằng họ đang nhắc đến mình. Lúc mới tỉnh lại, Nghiệt Đồng hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bây giờ thì nó đã biết, mình đang ở tình cảnh giống như Phong Mạc đã nói, linh hồn chuyển thế. Phong Mạc kể, linh hồn người chết sẽ được thánh thủy của Thiên quốc thanh tẩy. Sau khi tẩy hết ký ức kiếp trước, linh hồn sẽ nhập vào một thân thể mới, bắt đầu một cuộc đời mới. Nhưng điều khiến Nghiệt Đồng cảm thấy kỳ quái là, nó vẫn nhớ kỹ tất cả, bên tai vẫn còn vang vọng tiếng phòng ốc sụp đổ, tiếng người hầu la hét bên ngoài. Lẽ nào thánh thủy cũng không cách nào tẩy sạch được linh hồn yêu nghiệt này sao?

Khi tỉnh lại, miệng Nghiệt Đồng cứ bị ai đó cố gắng nhét gì vào, mềm mềm, có mùi vị rất kỳ quái. Nhưng lúc này, Nghiệt Đồng không cách nào mở mắt ra xem đấy là cái gì. Từ nhỏ nó đã ghét thịt nên Nghiệt Đồng dùng hết sức mạnh toàn thân không cho vật đó tiến vào miệng mình.

Kiếp trước, nó là đứa con thứ mười của Thương Long - vị đế vương vĩ đại nhất của Thiên Đô vương triều. Vì sở hữu một đôi tròng mắt khiến người đời sợ hãi mà Nghiệt Đồng đã bị quân phụ của mình vứt bỏ trong Bí cung - nơi thâm sâu tận cùng của Đế cung - suốt mười một năm. Mà nó cũng bị đặt tên là Nghiệt Đồng, như thể nói cho người khác biết nó là đứa trẻ yêu nghiệt. Cho dù đến năm 11 tuổi, nó giết chết Thương Long, trở thành đế quân của Thiên Đô vương triều, cái tên này vẫn không thay đổi.

Tại Thiên triều, nếu đứa trẻ mới sinh yếu ớt bệnh tật thì sẽ bị vứt bỏ tại Khí Anh Trường, mặc cho chim thú cắn xé. Cho dù đó là con của Đế vương - Thánh tử - đi chăng nữa cũng không ngoại lệ. Hơn nữa, nếu là Thánh Tử thì sẽ càng nghiêm khắc hơn. Nghiệt Đồng rất đói, cũng rất khát, nhưng không ai ở đây dùng thìa gỗ đút thức ăn nước uống cho nó. Nghiệt Đồng chưa bao giờ được uống sữa mẹ. Vì mẹ nó do không chịu nổi sự đả kích khi sinh ra đứa con có đôi tròng mắt yêu nghiệt nên đã tự sát trước mặt nó. Dòng máu tanh nồng chảy vào dạ dày đang rên rỉ đói khát ấy là thứ đầu tiên nó nếm được. Mà sau khi suýt bị quân phụ của mình bóp cổ chết, trong suốt những năm tháng kế tiếp bị giam cầm, bên cạnh nó chỉ có một tên nô lệ - Á Ba.

Nghiệt Đồng từ khi sinh ra đã nhớ rất rõ. Nó nhớ Á Ba đã dùng thìa gỗ đút cháo cho nó, cho đến khi nó có thể tự mình tìm kiếm thức ăn. Cho dù sau này nó có nhìn thấy phụ nữ cho con bú như thế nào, đối với kẻ chưa từng nếm mùi vị sữa mẹ như Nghiệt Đồng mà nói, bản năng đó không hề tồn tại. Nó chỉ biết cái thứ người ta đang cố nhét vào miệng nó bây giờ cho nó cảm giác giống thứ nó ghét nhất - thịt sống. Nó không biết cái đó có thể cứu mạng mình.

Sinh ra đã suy yếu cộng thêm dạ dày trống rỗng khiến ý thức Nghiệt Đồng càng ngày càng mơ hồ. Tiếng ai đó khóc lóc vẫn đứt quãng truyền vào tai nó nghe thật ồn ào phiền nhiễu. Nghiệt Đồng cảm thấy mình bị ai đó bế lên, tiếng khóc lóc càng lúc càng rõ. Nghiệt Đồng tưởng rằng mình sẽ bị vứt bỏ. Dù sao bây giờ nó cực kỳ yếu ớt, năm ngày qua nó không có chút gì vào bụng cả.

Khi mà Nghiệt Đồng sẵn sàng nghênh đón những gì sắp tới, nó chợt nhận ra mình được bọc trong một cái gì đó thật ấm áp, mềm mại và thoang thoảng mùi thuốc. Một vật gì đó lành lạnh nhẹ nhàng chạm vào mặt, lông mày, mắt, mũi, và dừng lại trên đôi môi nó.

"Nguyệt nhi, mẫu phi xin con, mở miệng ra đi... Mẫu phi biết con đang rất đói, Nguyệt nhi mở miệng ra đi nào. Đều tại mẫu phi không tốt, không bảo vệ được con, con muốn giận mẫu phi thế nào cũng được, nhưng hãy ăn chút gì trước đã, được không? Ô ô ô ô …"

Nguyệt nhi?? Mẫu phi?? Đối với ngôn ngữ ở đây, Nghiệt Đồng biết từng chữ riêng biệt có nghĩa gì nhưng khi ghép chúng lại với nhau, nó chẳng hiểu được. Mà nói đến ăn, nó biết ăn cái gì bây giờ?

Có gì đó rơi vào mặt Nghiệt Đồng rồi lăn xuống khóe miệng, âm ấm, giống như nước. Nó hé miệng liếm thử, mằn mặn, chan chát, nhưng đối với Nghiệt Đồng lúc này mà nói, chỉ cần thỏa mãn cơn khát là tốt rồi, cổ họng của nó đã sắp cháy khô vì khát.

"A … Nương nương, mở miệng rồi, thất hoàng tử đã mở miệng rồi."

"Đúng rồi! Đúng rồi! Nguyệt nhi đã nghe được tiếng ta nói. Người đâu, mau đến đây..."

"Nương nương, xin hãy giao điện hạ cho nô tỳ." Nhũ mẫu vừa đến đã vội vàng nói.

Hé miệng cố gắng liếm hết chất lỏng bên khóe miệng, Nghiệt Đồng cảm thấy hơi thở xung quanh dần dần hỗn loạn, nhưng để sống còn, Nghiệt Đồng bất chấp tất cả, chuyện duy nhất nó có thể làm bây giờ là cố gắng uống thứ chất lỏng này. Sau đó, cái thứ Nghiệt Đồng vẫn bài xích thừa dịp chui vào miệng nó. Nghiệt Đồng cố gắng đẩy nó ra ngoài nhưng một loại chất lỏng kỳ quái bỗng dưng từ đó chảy ra. Liếm thử... giống như nước, nhưng mùi vị lại khác hẳn. Nghiệt Đồng cố gắng mút lấy nó. Nó biết, thứ chất lỏng kỳ quái nọ chính là thứ nó cần bây giờ, mặc dù nó không biết đó là gì.

"Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng nương nương, thất hoàng tử cuối cùng cũng bú sữa được rồi. Hoàng thượng hồng phúc tề thiên, thượng thiên tí hữu*. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Thất hoàng tử thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế."

Hồng phúc tề thiên, thượng thiên tí hữu : phúc cao bằng trời, trời xanh che chở.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4: Pn1
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9: Pn2
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18: Pn3
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132 Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133 Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134 Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135 Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136 Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137 Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4: Pn1
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9: Pn2
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18: Pn3
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132
Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133
Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134
Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135
Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136
Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137
Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)