Chương 35

Lam Hạ nhìn chằm chằm vào Hàn Nguyệt, ngực phập phồng vì phẫn nộ. Hắn biết mình không nên nói thế nhưng chứng kiến Hàn Nguyệt chẳng thèm để ý gì đến an nguy của chính nó, cũng chẳng quan tâm đến cảm nhận của người khác, hắn không chịu nổi. Cho dù có bị đánh đi nữa hắn cũng mặc kệ. Người như vậy… người như vậy…

Lam Hạ vẫn còn đang trừng mắt nhìn Hàn Nguyệt thì đột nhiên, hắn bị nó xô mạnh, ngã xuống mặt bàn phía sau. Sách vở, bút mực, nghiên đài trên bàn rơi xuống đất văng tung tóe. Mọi người xung quanh kinh hãi hét lên.

“Thất đệ!!!”

“Thất ca!!!”

“Tứ ca!!!”

Không thèm để ý đến những tiếng la hét đang nổi lên bốn phía, Hàn Nguyệt dùng cả người nó đè Lam Hạ xuống, tay giữ chặt không cho hắn vùng vẫy, hai mắt mở to cúi xuống nhìn hắn. Lam Hạ cảm thấy một luồng khí lạnh từ tay Hàn Nguyệt thấm qua da truyền vào cơ thể hắn.

“Thất đệ… đệ bình tĩnh một chút…” Cẩm Sương lập tức định thần lại, lên tiếng khuyên can. Hắn không dám đi đến giữ Hàn Nguyệt lại, chỉ có thể đứng bên lo lắng. Mọi người đều vô cùng khẩn trương, bỗng Hàn Nguyệt mở miệng gằn từng chữ:

“Ti Lam Hạ…” Âm thanh hơi trầm thấp. Mọi người xung quanh toàn thân chấn động, kể cả Lam Hạ đang bị nó đè xuống không động đậy được. Đây là lần đầu tiên nó gọi tên người khác.

“Ta chỉ nói một lần, ngươi nhớ cho kỹ. Tính mạng của ta, Ti Hàn Nguyệt, nằm trong tay ta. Đối với ta mà nói, chuyện nguy hiểm chính là chết trong tay kẻ khác. Nhưng ta sẽ không cho điều đó xảy ra. Bất kể là ai, bất kể là chuyện gì, ngoại trừ chính bản thân ta, cái mạng này không ai có thể lấy đi. Các ngươi lo lắng ra sao không liên quan đến ta. Nhưng ngươi phải nhớ, không được nghi ngờ lời nói của ta. Ta nói, ta sẽ không chết thì sẽ không chết. Ta không phải kẻ ngu xuẩn không biết mình biết người. Ta biết mình đang làm gì. Mạng của ta chỉ có thể kết thúc trong tay ta. Nếu các ngươi còn vì mấy chuyện nhàm chán này mà hô to gọi nhỏ một lần nữa, bất luận ngươi có là hoàng tử hay không, ta cũng đều không bỏ qua cho các ngươi.”

Nói xong, Hàn Nguyệt buông Lam Hạ ra, xoay người trở về vị trí của mình, giở sách ra xem.

Tất cả mọi người, nhất là Lam Hạ, dường như có thể nghe được tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Lam Hạ thở hổn hển. Mặc dù ngoài miệng vẫn la hét mình không sợ nhưng thực chất, trong lòng hắn cực kỳ bất an. Lúc bị Hàn Nguyệt đè xuống, trong thoáng chốc, hắn tưởng rằng Hàn Nguyệt sẽ đập hắn thê thảm. Nhưng không! Hắn không ngờ Hàn Nguyệt lại nói với mình những điều đó, lời nói kiên định khiến người nghe phải rung động. Bây giờ hắn cái gì cũng không biết, chỉ biết tim mình đập càng lúc càng nhanh, dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Tứ ca…” Cẩm Sương vẫn là người đầu tiên tỉnh táo lại. Hắn lại gần kéo Lam Hạ đứng lên, rồi quay đầu nhìn Hàn Nguyệt mỉm cười nói: “Thất đệ, ngũ ca xin lỗi vì hành động luống cuống vừa nãy của chúng ta. Hi vọng đệ không giận chúng ta, nhất là tứ ca.”

Hàn Nguyệt ngẩng đầu nhìn Cẩm Sương, lạnh nhạt nói: “Sau này đừng ồn ào nữa. Ta không giống các ngươi.” Bọn hắn thấy nguy hiểm là chuyện của bọn hắn, còn nó cho đến bây giờ đều rất rõ ràng mình đang làm gì. Nó không muốn lần nào cũng lặp lại mấy câu nói đó.

Thấy Hàn Nguyệt đã không còn tức giận nữa, Cẩm Sương tiếp tục hỏi: “Thất đệ, ngoại trừ bản thân mình, đệ sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào, bất kỳ cái gì làm tổn thương đến mình sao?”

Nghe Cẩm Sương hỏi vậy, Hàn Nguyệt khẽ nhíu mày. Mặc dù nó rất mạnh mẽ nhưng dù sao nó cũng là người, sao có thể không bị thương được. Suy nghĩ một lúc, Hàn Nguyệt trả lời: “Ta sẽ không chết.”

Nghe Hàn Nguyệt trả lời, Cẩm Sương tiếp tục khuyên nhủ: “Ngũ ca biết đệ sẽ không chết. Nhưng thất đệ à, sau này đệ có thể cẩn thận hơn một chút được không? Dù đệ không quan tâm đến cảm nghĩ của chúng ta, nhưng đệ nên cẩn thận chú ý, cố gắng đừng để mình bị thương. Có được không?”

Hàn Nguyệt cũng không trả lời ngay, ánh sáng chợt lóe trong đôi mắt nó, rồi nó nói: “Ta là người!” Giọng nói có chút nghi hoặc. Nó là người, sao có thể không bị thương được.

Nghe nó nói vậy, mọi người xung quanh bật cười khúc khích. Cẩm Sương ôn nhu lên tiếng: “Được rồi. Là ngũ ca làm khó đệ. Vậy sau này thất đệ có thể cố gắng hết sức tránh cho mình bị thương được không? Chúng ta đều là huynh đệ của đệ, thấy đệ bị thương trong lòng cũng đều khó chịu cả. Được không?” Nói rồi đưa ánh mắt đầy chờ mong nhìn Hàn Nguyệt, mà nó lúc này vẫn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Cẩm Sương.

“Được. Không được làm ồn nữa.” Hàn Nguyệt trả lời không chút do dự, rồi lại nhấn mạnh chuyện không được ồn ào. Mấy ngày nay, phụ hoàng, mẫu hậu, Huyền Ngọc, Huyền Thanh và bọn họ ngày nào cũng lải nhải bên tai nó. Sức chịu đựng của nó đã đến cực hạn rồi. Hàn Nguyệt cũng không phải hạng người kiên nhẫn cho lắm.

Nghe được câu trả lời đồng ý của Hàn Nguyệt, nụ cười của Cẩm Sương lại càng thêm ôn nhu: “Tốt. Chúng ta tin tưởng đệ. Sau này chúng ta cũng sẽ không làm ồn nữa.”

Giờ học buổi sáng kết thúc, Hoài Ân mới trở lại thư viện, hắn thở không ra hơi. Thường thái phó lúc đến đã được thông báo chuyện gì vừa xảy ra nên cũng không nói gì, chỉ liếc hắn một cái rồi quay sang nhìn Hàn Nguyệt, sau đó thong thả rời khỏi Thái thư viện.

“Hộc… hộc hộc…” Hoài Ân cảm thấy, đôi chân này giờ đã không phải của hắn nữa. Hắn lết đến trước mặt Hàn Nguyệt, vừa thở hồng hộc vừa nói: “Hộc… thất… thất ca… Hộc hộc… đệ… đệ chạy… chạy… xong rồi… hộc hộc…” Nếu không phải trong khoảng thời gian này, ngày nào hắn cũng chạy mười vòng quanh hoàng cung, Hoài Ân không biết hôm nay hắn có thể dẫn xác trở về được hay không.

“Ừ.” Giương mắt nhìn kẻ đang đứng trước mặt, Hàn Nguyệt gật đầu xác định, vẻ mặt không chút thay đổi.

“Thất… thất ca… Sau này đệ nhất định sẽ kiên cường lên. Còn có… cảm ơn thất ca đã cứu mẹ đệ.” Nghỉ ngơi một lúc, Hoài Ân đã không còn nói không ra hơi như vừa nãy.

“Ta không cứu bà ấy.” Hàn Nguyệt đột nhiên phủ nhận. Cái loại người nhu nhược đến thế, chết quách luôn cho rồi. Nó hơi đâu mà đi cứu người.

“Thất… thất ca?” Hoài Ân sửng sốt. Mấy người đứng bên cạnh nghe Hàn Nguyệt nói thế cũng sững sờ.

“Thất đệ… chẳng phải đệ đã vác mẹ bát đệ ra sao!?” Tính Thanh Lâm vốn có sao nói vậy, nghe thấy thế lập tức kêu lên. Bọn hắn đều chứng kiến, thất đệ vác người lao ra, sao còn bảo không phải đệ ấy cứu.

“Ừ.” Hàn Nguyệt khẳng định chắc nịch.

Mọi người trợn tròn mắt. Người là thất đệ đem ra sao còn nói là mình không cứu?

“Cái loại người yếu đuối như thế ta cứu làm gì?” Hàn Nguyệt càng nói, mọi người càng cảm thấy mình đang lọt vào trong sương mù.

“Thất đệ…” Âm thanh lạnh lùng vang lên, Lam Hạ đột nhiên mở miệng hỏi: “Vậy tại sao đệ phải xông vào đó?”

“Đúng vậy. Sao đệ lại xông vào vác người ra?” Thanh Lâm cũng hùa theo, đầu óc hắn càng lúc càng mơ mơ hồ hồ.

Liếc nhìn Hoài Ân, Hàn Nguyệt trả lời, giọng nói có chút không vui: “Hắn ồn ào quá.”

“Hả?” Hiển nhiên, Thanh Lâm chẳng hiểu gì cả.

“Đệ thấy bát đệ ồn ào quá nên mới xông vào đó cứu người?” Lam Hạ hỏi lại, âm thanh có chút hoài nghi.

“Ta không cứu người.” Hàn Nguyệt cũng chẳng trả lời câu hỏi của Lam Hạ. Ai bảo nó đi cứu người. Nếu hắn không khóc lóc ầm ĩ, nếu nó có thể giết hắn, nó đã không phải xông vào đó rồi.

“A… thất đệ… Vậy…” Thanh Lâm không biết phải hỏi gì nữa.

“Thất đệ, có phải… đệ thấy bát đệ ồn ào quá nên đệ mới xông vào trong đó vác người ra ngoài, đúng thế không?” Trầm ngâm một lúc, Cẩm Sương thay đổi lại cách diễn đạt. Hắn nghĩ Hàn Nguyệt có thể chấp nhận được cách nói này.

“Ừ.” Nhìn Hàn Nguyệt trả lời đầy khẳng định, mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Thế này là thế nào?

“Thất… thất đệ… đệ…” Thanh Lâm cuối cùng cũng phát hiện ra, vị thất đệ vô cùng mạnh mẽ này của hắn không ngờ lại…

“Phụt… ha ha ha ha… ha ha ha ha… thất đệ ơi là thất đệ… sao đến giờ… ha ha ha… sao đến giờ ta mới biết… ha ha ha… đệ lại thú vị đến mức này… ha ha ha… ta chịu không nổi… ha ha ha.” Sững sờ một lúc, Thanh Lâm đột nhiên ngoác miệng cười điên dại. Thất đệ sao thú vị thế không biết.

Những người khác thần sắc cũng không bình thường nhìn Hàn Nguyệt. Vẻ mặt nó vẫn lạnh nhạt vô cảm như không hề biết mình vừa nói cái gì. Bọn họ chẳng ai nói câu nào, trong lòng đều hiểu bọn họ không thể giải thích những suy nghĩ hành động của nó theo cách bình thường được. Mà Hoài Ân cũng tươi cười rạng rỡ, mắt đều híp cả lại.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4: Pn1
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9: Pn2
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18: Pn3
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132 Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133 Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134 Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135 Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136 Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137 Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4: Pn1
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9: Pn2
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18: Pn3
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132
Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133
Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134
Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135
Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136
Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137
Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)