Chương 46

“Xuân Mai à, mặc dù ta cực kỳ ghét Tống Tư Ngưng nhưng nhìn cảnh ngộ của ả lúc này, ta chẳng thấy vui vẻ gì cả.” Tiêu Lâm than thở, giọng nói hơi chán nản.

“Tiểu thư, bởi vì người quá tốt bụng nên mới thế. Tống Tư Ngưng gặp phải tình cảnh như ngày hôm nay đều do ả ta tự mình chuốc lấy. Huống chi năm xưa tiểu thư bị hạ độc cũng có liên quan đến ả.” Xuân Mai không đồng ý với Tiêu Lâm chút nào. Nếu không phải do ả ta, tiểu thư cũng đã không mất khả năng sinh đẻ.

“Xuân Mai.” Ngẩng đầu nhìn người bạn bấy lâu của mình, Tiêu Lâm nói. “Từ ngày bị ép buộc tiến cung, ta đã biết ta chỉ có thể dựa vào chính mình. Càng được sắc phong, càng được hoàng thượng ân sủng, lòng ta lại càng sợ hãi. Sau khi được phong làm quý phi, sống được ngày nào, ta đều quý trọng ngày đó.”

“Tiểu thư!” Đôi mắt Xuân Mai ửng đỏ. Nàng không biết tiểu thư lại nghĩ như vậy.

“Xuân Mai, lúc ấy, khi bị hạ dược, ta vừa đau đớn vừa cam tâm chấp nhận số phận. Thậm chí ta còn nghĩ chết như thế này xem ra cũng không phải là chuyện xấu gì cho cam.” Tiêu Lâm mỉm cười tự giễu bản thân mình.

“Tiểu thư, sao người lại có thể nghĩ vậy?” Xuân Mai kinh hãi hét lên.

“Nhưng mà Xuân Mai à…” Tiêu lâm đột nhiên cười rạng rỡ. “Bây giờ ta đã không còn thế nữa. Ngày nào ta cũng cảm thấy mình sống cực kỳ vui vẻ. Những lo lắng, sợ hãi trước kia càng ngày càng rời xa ta. Đôi khi ta cảm giác, ta không phải là hoàng hậu, là chủ nhân của hậu cung nữa, mà chỉ là một người con gái bình thường trong một gia đình bình dân.”

Xuân Mai thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ cười nói: “Đúng vậy, tiểu thư. Có điện hạ ở đây thì người còn chuyện gì phải lo lắng nữa.”

“Đúng thế. Nguyệt nhi là bảo bối vô giá của ta mà.” Tiêu Lâm cười nói, ôn nhu mà kiên định. “Cho nên, nếu có thể khiến Nguyệt nhi vui vẻ hạnh phúc, bất luận chuyện gì, ta đều cố gắng giúp nó làm bằng được.”

“Ngũ ca, chuyện này các huynh đều biết trước rồi phải không?” Thanh Lâm nhẹ giọng nỏi Cẩm Sương.

“Ừ.”

“Vậy sao không nói cho đệ biết?” Giọng điệu Thanh Lâm hơi khó chịu. Ngũ ca không tin hắn sao?

“Lục đệ…” Thấy gương mặt Thanh Lâm lộ vẻ thương tâm, Cẩm Sương ôn nhu lên tiếng. “Không phải là bọn huynh không tin đệ, nhưng với tính cách của đệ, chuyện gì cũng biểu hiện hết lên mặt. Nếu cho đệ biết trước, lúc đó đệ sẽ phản ứng thế nào?”

Nghe vậy, Thanh Lâm ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn ngũ ca, trầm lặng một lúc lâu rồi lộ ra một nụ cười bắt đắc dĩ.

“Ngũ ca, đệ vô dụng lắm phải không? Ngay cả bát đệ cũng còn mạnh mẽ hơn đệ.”

“Lục đệ, tính tình đệ như thế, ép buộc cũng không được. Nhưng đệ nên biết, nếu đệ vô dụng, thất đệ sao dám giao nhiệm vụ cho đệ được. Nên nhớ đệ còn chưa tròn 15 tuổi cơ mà.” Cẩm Sương dịu dàng giải thích. Tính tình lục đệ… Có gì nói nấy, không che giấu được gì.

“Thật vậy sao, ngũ ca? Các huynh không thấy đệ vô dụng sao?” Nghe thấy thế, khuôn mặt Thanh Lâm lộ ra vẻ vui mừng.

“Không. Mỗi người đều có những chuyện mình không làm được. Chỉ là chuyện này tình cờ không phù hợp giao cho đệ làm mà thôi. Thất đệ lợi hại như vậy nhưng thực ra cũng có chuyện đệ ấy không làm được.” Cẩm Sương kiên nhẫn giảng giải.

“Hả? Cũng có chuyện thất đệ không làm được sao? Sao lại thế được?” Tâm tình chán nản vừa nãy lập tức biến mất, vẻ mặt Thanh Lâm tràn đầy tò mò và hưng phấn.

“Chẳng lẽ đệ nghĩ thất đệ là thần sao?” Cẩm Sương buồn cười lắc đầu. “Cầm kỳ thư họa, cái gì thất đệ cũng đều không biết, thi từ ca phú thì lại càng không.”

“Thật hay đùa vậy? Thất đệ thông minh như thế sao lại không biết mấy thứ đó?” Mấy người bọn họ, có ai không rành đâu.

“A~ thất đệ chỉ học những gì đệ ấy cho là có ích thôi.”

“A… thì ra là như vậy! Sao thất đệ suy nghĩ kỳ quái thế nhỉ?” Thanh Lâm gãi gãi đầu.

“Lục đệ à, thân là hoàng tử, chúng ta sinh ra đã phải gánh vác trọng trách lớn hơn rất nhiều so với những người khác. Tính tình đệ thế này, mặc dù tốt thật đấy nhưng nó sẽ mang lại nguy hiểm cho đệ. Lục đệ, đệ nên ngồi suy ngẫm xem sau này mình nên làm như thế nào.” Vẻ mặt tươi cười biến mất, Cẩm Sương trầm trọng nói.

“Đệ biết, ngũ ca! Đệ không thể suốt đời trốn sau lưng các huynh được, lại càng không thể thua đệ đệ của mình được.” Thanh Lâm cười đầy tự tin, nhưng ngay sau đó đã chuyển giọng. “Đệ so là so với bọn bát đệ, chứ thất đệ thì đệ chẳng dám.” Xem ra Thanh Lâm cũng biết mình biết người.

“Haha… đệ thật là…”

“Lưu đại nhân, chuyện hôm đó Thất điện hạ nhất định đã biết trước rồi phải không?” Tô Chí Thành hỏi, nhưng giọng điệu đã khẳng định chắc nịch.

“Ngươi đoán xem?” Khuôn mặt trẻ con tươi cười đầy vui vẻ.

“Vậy tại sao Thất điện hạ không ra mặt? Lỡ có chuyện gì ngoài ý muốn thì làm sao?” Đối với chuyện Thất điện hạ vắng mặt vào tối hôm đó, Tô Chí Thành có chút bất bình.

“Tô đại nhân, ngươi chẳng hiểu điện hạ gì cả.” Không còn cười cợt nữa, Lưu Mộ Dương bày ra vẻ mặt nghiêm túc nói. Chủ tử của hắn sao có thể không an bài hết tất cả được.

“Sao lại nói vậy?”

“Ngươi biết không, người bọn Tống Tư Ngưng căm hận nhất chính là mấy vị hoàng tử. Mà Thất điện hạ luôn cho rằng kẻ địch của ai, người ấy đi đối phó. Ngươi nói xem, như thế thì điện hạ sao có thể có mặt được.”

“Nhưng điện hạ không lo lắng đến sự an toàn của hoàng thượng sao? Dù sao ngoại trừ Đại vương gia, các vị hoàng tử khác thực lực cũng không mạnh lắm.” Tô Chí Thành vẫn có chút bất mãn. Thất điện hạ võ công cao cường như thế, cho dù không quan tâm đến những chuyện khác thì cũng nên có mặt bảo vệ hoàng thượng chứ. Hôm đó, chỉ thiếu chút nữa thôi là nữ thích khách đã chạm vào người hoàng thượng được rồi.

“Thế ngươi nghĩ người đánh lén sau lưng nữ thích khách đó là ai?” Khuôn mặt búng ra sữa lộ vẻ không vui. Lưu Mộ Dương tức tối vì có kẻ hiểu lầm chủ tử của mình.

“Là ai?” Lúc đấy, Tô Chí Thành cũng không nhìn rõ lắm.

“Là thái giám tùy thân của Thất điện hạ tên là Huyền Thanh.” Lưu Mộ Dương nhanh chóng đưa ra đáp án.

“… Ngươi nói…” Tô Chí Thành có chút kinh ngạc.

“Tô đại nhân, Thất điện hạ tâm tư kín đáo, làm việc cẩn thận sao lại để hoàng thượng lâm vào cảnh nguy hiểm được. Hơn nữa, nếu các vị hoàng tử còn lại vô dụng như Tô đại nhân nói, Thất điện hạ sao có thể giao việc đó cho bọn họ làm được?”

“……”

“Nguyệt nhi.”

“Ừm.”

“Ngươi nghĩ phụ hoàng không thể tự bảo vệ được sao?”

“Huh?”

“Ngày đó phụ hoàng đã chuẩn bị ra tay rồi, nhưng Huyền Thanh đã giết thích khách trước. Ngay cả phụ hoàng cũng không biết ngươi phái người đến bảo vệ phụ hoàng.”

“Ta không có sai người đến bảo vệ phụ hoàng.” Hàn Nguyệt không hiểu, phụ hoàng có yếu ớt gì đâu mà phải bảo vệ.

“Vây sao lại phái Huyền Thanh đến đó?”

“Hắn đến quan sát.”

“Nếu mọi chuyện đều an bài kỹ lưỡng rồi, sao còn sai hắn đến quan sát?”

“Để đảm bảo không có chuyện gì ngoài ý muốn.” Không có chuyện gì là tuyệt đối cả.

“Lo cho phụ hoàng sao?” Âm thanh đầy vẻ… dụ dỗ.

“Không có chuyện gì chắc chắn tuyệt đối cả.”

“A a, thì ra Nguyệt nhi lo lắng cho phụ hoàng.” Tự hỏi tự trả lời.

“…” Hàn Nguyệt chẳng hiểu gì cả.

“Ngươi không cần hiểu, mình phụ hoàng hiểu là được rồi.” Ti Ngự Thiên cúi đầu bao trùm lấy đôi môi đỏ mọng đang hé mở.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4: Pn1
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9: Pn2
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18: Pn3
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132 Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133 Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134 Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135 Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136 Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137 Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4: Pn1
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9: Pn2
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18: Pn3
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132
Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133
Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134
Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135
Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136
Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137
Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)