Chương 102

” Chủ tử, Huyết Hạt Vô Phong mang theo người đang đợi ở chính sảnh .” Huyền Ngọc hầu hạ chủ tử đứng dậy rửa mặt, rồi mới nhẹ giọng bẩm báo, ” chủ tử là trước dùng bữa hay là……”

” Cho bọn họ đến  trước thiện đường (phòng ăn).” Ti Hàn Nguyệt để Huyền Ngọc mặc vào ngoại bào cho hắn, hướng Huyền Thanh ở một bên nói.

Đám người Huyết Hạt Vô Phong dưới sự giám sát của vài tên hắc y nhân bịt mặt đứng cạnh vẫn chậm rãi uống trà, chỉ thấy một người mang bộ mặt thanh lãnh đi đến: ” chủ tử dặn các ngươi đến thiện đường.” nói xong không hề nhìn bọn hắn liền xoay người rời đi.

Vô Phong khẽ cười một tiếng, xem ra thủ hạ của vị thất điện hạ này cũng đều có một bộ dáng cuồng ngạo a. Tám người đứng dậy được Hắc y nhân “ hộ tống”  hướng đến thiện đường . Mấy người phía sau Vô Phong vẫn bất động thanh sắc quan sát hết thảy chung quanh. Ngọc Hàn trang này nhìn bề ngoài tưởng như biệt viện của vị quan viên nào ở kinh thành, nhưng hiện tại mới biết muốn vào Ngọc Hàn trang này nếu như không có người dẫn đường sẽ cực dễ dàng bị vây chết trong trận chướng nguy hiểm ở ngoài trang. Bọn họ hiện tại có thể bình an tiến vào là bởi vì thất điện hạ đã sớm căn dặn thủ hạ sáng sớm chờ bọn họ ở ngoài. Mà bên trong này tuy rằng dị thường quạnh quẽ, nhưng bọn hắn lại hoàn toàn tin rằng chỗ này tuyệt không vô hại giống như vẻ ngoài.

Đi vào thiện đường, người vừa rồi đi truyền lời đang đứng bố trí đồ ăn sáng, nhìn thấy bọn họ tiến vào liền giơ ngón tay chỉ  ý bảo bọn họ ngồi xuống, rồi mới hướng bọn Hắc y nhân chung quanh điểm đầu một cái, Hắc y nhân lập tức biến mất ở phòng trong.

Nhìn trên bàn đồ ăn sáng phong phú, Vô Phong nhíu mày, xem ra thất điện hạ này là muốn cho mấy người bọn họ ở nơi này dùng bữa . Người này thật đúng là kỳ quái a, Diễm Cơ nhìn người áo xanh đang chuẩn bị bát đũa, hỏi: ” Thất điện hạ khi nào gặp chúng ta?” bảo bọn họ đến đây không phải vì muốn bọn họ ăn bữa cơm chứ.

Huyền Thanh nhìn nữ nhân đưa ra câu hỏi, không để ý đến, người này thực không hiểu quy củ, lúc chủ tử muốn gặp tự nhiên sẽ cho gặp thôi. Diễm Cơ nhìn người nọ không để ý tới mình, sắc mặt có chút trầm hạ, những người này thật sự là mắt cẩu chỉ thấy người phía dưới (ý nói xem thường người khác) ! Hừ! Thật muốn hạ dược lên tên Thất điện hạ kia! (nghĩ thôi đừng làm chị ạ =]])

” Diễm Cơ……” thanh âm lạnh như băng ở bên tai vang lên, Diễm Cơ vội xoay qua liền  nhìn thấy trong mắt giáo chủ tràn ngập cảnh cáo, Diễm Cơ vội cười lấy lòng, tiếp đó nghiêm chỉnh nhìn mấy món trên bàn…… cũng thật nhẹ.

” Chủ tử.” nghe được người áo xanh kia nhẹ gọi, mấy người bên cạnh bàn đứng dậy hướng ra ngoài nhìn lại……!!!!!

” Trời ạ…” Diễm Cơ kêu lên, liền cảm giác được ánh mắt sắc bén ở một bên lập tức che lấy miệng.

” Vô Phong kiến quá thất điện hạ.” Huyết Hạt là người đầu tiên đánh vỡ lặng yên, hướng Ti Hàn Nguyệt ôm quyền khom người, những người khác lập tức cung kính hướng trước mặt người nọ hành lễ.

” Ân.” đối với sự vô lễ của bọn người Huyết Hạt, Ti Hàn Nguyệt cũng không có một tia không vui, thản nhiên điểm đầu, sau đó quét mắt hướng mấy người trước mặt, đi đến vị trí của mình ngồi xuống. Dạ đã thay đổi thường phục cùng Huyền Ngọc, Huyền Thanh lập tức ngồi ở hai bên sườn của hắn.

“Các ngươi đều ngồi xuống đi, chờ dùng qua ngọ thiện chủ tử sẽ cùng các ngươi giải quyết thương nghị.” Huyền Ngọc mỉm cười nhìn lên mấy người, hắn đã có thói quen với biểu tình và phản ứng của người khác khi lần đầu tiên gặp chủ tử . Vô Phong lộ ra một mạt tươi cười tà khí chậm rãi ngồi xuống, mặt khác mấy người kia cũng im lặng ngồi.

Lấy qua chén canh thuốc duy nhất ở trên bàn, Huyền Ngọc cẩn thận đem vài thứ ở bên trong bát ra rồi mới đặt tới trước mặt chủ tử: “Chủ tử, đây là đôn phẩm trước khi đi Hoàng Thượng đã phân phó nô tài mỗi ngày chuẩn bị cho ngài.”

Nhìn thứ trước mặt, Ti Hàn Nguyệt nhăn lại mi, đôn phẩm này tuy rằng không có thức ăn mặn nhưng lại thả rất nhiều dược liệu, mặc dù không khó uống giống chén thuốc, cũng có thể đưa vô miệng, nhưng hương vị cũng làm hắn chán ghét. Cho nên Ti Hàn Nguyệt vẫn cứ nhìn là chính, lại không hề nhúc nhích. Diễm Cơ nhẹ nhàng hấp hấp cái mũi, thầm nghĩ: thất điện hạ này xem ra thân mình không tốt a, những thứ trong chén canh thuốc đó đều là bổ huyết bổ thân.

” Chủ tử……” Huyền Ngọc nhỏ giọng thúc giục một tiếng, hắn biết chủ tử không thích uống, chính là… không thể không uống.

Bưng lên bát, Ti Hàn Nguyệt từ từ ăn, khi ra cung hắn đã đáp ứng phụ hoàng mỗi ngày sẽ đúng hạn ăn thuốc bổ, tuy rằng không muốn nhưng vẫn phải ăn…… bất quá sau khi hồi cung hắn tuyệt đối sẽ không ăn nữa. Nhìn chủ tử cuối cùng cũng chịu ăn, bọn ba người Huyền Ngọc nhẹ nhàng thở ra, sau khi múc thêm bát cháo cho chủ tử, chính mình mới bắt đầu ăn.

” Chủ tử ~~~” đột nhiên một đạo thanh âm nịnh nọt thanh thúy từ bên ngoài truyền vào, người trên bàn đều ngừng lại, sau đó nhìn thấy một đạo bóng dáng vọt tiến vào thẳng đến bên cánh tay Ti Hàn Nguyệt. (rầu, đến rầu =]]=]] nhào tới ôm luôn đi cho đủ bộ nào =]]=]])

” Chủ tử, chủ tử, ô ô ô…… ta rất nhớ ngươi a.” gương mặt búp bê hé ra, đô đô miệng ngồi xổm bên cạnh Ti Hàn Nguyệt ngửa đầu nhìn hắn, vẻ mặt dị thường ai oán cùng đáng thương.

” Đứng lên.” Ti Hàn Nguyệt buông bát trên tay, ra lệnh cho Lưu Mộ Dương.

” Chủ tử…” Lưu Mộ Dương thu hồi biểu tình oán phụ, cười hì hì nhìn chủ tử, ” ta đã sắp xếp sự tình xong xuôi rồi mới đi tìm chủ tử .” hắn đã nói với Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cũng đã đáp ứng, hắn đã gần nửa năm nay chưa thấy qua chủ tử .

” Lưu đại nhân, ngài ngồi xuống ăn trước vài thứ đi.” Huyền Ngọc đứng dậy, cấp cho Lưu Mộ Dương thêm một cái bát, rồi mới ngồi xuống một bên không có người, đem vị trí của mình nhường lại. Lưu Mộ Dương cũng không khách khí, đặt mông ngồi xuống, miệng hô to: ” ta thật sự rất đói a.” thêm bát cháo,  tiếp tục nắm lên một cái bánh bao ăn. Thấy Lưu Mộ Dương đã bình thường lại , Ti Hàn Nguyệt một lần nữa bưng lên bát ăn thứ thuốc bổ mà mình phi thường chán ghét.

Sau khi tâm tình hồi phục Lưu Mộ Dương mới phát giác ra một đạo tầm mắt luôn chăm chú nhìn mình, lập tức ngẩng đầu nhìn về trước, lại nhìn qua mấy người lạ mặt khác, Lưu Mộ Dương chuyển hướng sang Dạ: ” Bọn họ là ai a?” nhất là cái người cứ nhìn  mình chằm chằm kia, bộ dạng tà khí không nói đi, ánh mắt lại làm cho người ta thấy trong lòng lạnh cả người.

” Tại hạ Huyết Độc giáo giáo chủ Vô Phong, kiến quá Lưu đại nhân.” Vô Phong buông bát, khóe miệng câu lên nhìn người đối diện hai má đang cố gắng nhét đầy như chiếc túi.

“……” tiếp tục ăn bánh bao, con mắt Lưu Mộ Dương vòng vo mấy vòng, Huyết Độc giáo? Kia không phải là tà giáo sao? Chủ tử sao lại lui tới cùng bọn họ a, hơn nữa người này cũng quá vô lễ đi, giang hồ thảo khấu gặp quan viên triều đình cư nhiên cử chỉ còn ngả ngớn như thế, trên gương mặt búp bê đã có chút không vui.

” Lưu đại nhân, Huyết Độc giáo bị người vu hãm tư tàng [Nguyên Kiền Lục], giáo chủ tức thì bị người đồn đãi tập luyện Phượng Hoàng Triều Phụng, chúng ta biết được thất điện hạ đang điều tra việc này bởi vậy muốn cùng điện hạ hợp tác bắt được kẻ đứng sau chân chính.” Hàn Liễu biết tính nết giáo chủ nhà mình, vội vàng nói ra. Người này có thể cùng thất điện hạ quan hệ tùy tiện như thế, địa vị trong triều nhất định không thấp, Huyết Độc giáo cũng không thể cùng người này đối địch.

Lưu Mộ Dương uống cạn bát cháo, thản nhiên ” úc” một tiếng cũng không nói nữa, Dạ cư nhiên dám bỏ rơi hắn, tên gia khỏa này, ăn xong rồi hắn nhất định phải báo thù. Hắn cũng không phải là người không cẩn thận quấy rầy chủ tử ăn cơm chứ?

Trong thư phòng, Ti Hàn Nguyệt cùng đám người Vô Phong thương nghị, Trên thực tế là Vô Phong và đám người Huyết Độc giáo cùng đám người Lưu Mộ Dương tiến hành nói chuyện, dù sao Ti Hàn Nguyệt cũng không phải là người nói nhiều. Đang lúc song phương tiến hành các chi tiết thương thảo thì bên ngoài một người đi vào nhỏ giọng với Huyền Ngọc nói vài câu, Huyền Ngọc gật gật đầu đi đến trước mặt chủ tử, ở bên tai chủ tử nhẹ giọng nói: ” Chủ tử, Thiên Nguyệt phủ phái hai người lại đây, ngài hiện tại muốn gặp bọn họ hay là…”

” Cho bọn họ vào đi.” Ti Hàn Nguyệt thản nhiên nói, Huyền Ngọc lập tức hướng đến người truyền lời nói vài câu. Trong thư phòng những người khác thấy thế đều ngừng lại.

” Chủ tử?” Lưu Mộ Dương nghi hoặc.

” Có người đến.” Ti Hàn Nguyệt đơn giản trả lời một câu, dù sao chuyện của Thiên Nguyệt phủ ở trong này cũng không tiện nhiều lời.

Đợi một hồi, hai gã nam tử thân vận tử y đi vào, hướng Ti Hàn Nguyệt đang ngồi trước bàn học khom mình hành lễ.

” Thuộc hạ Cung Tư gặp qua thất điện hạ.”

” Thuộc hạ Cung Vô gặp qua thất điện hạ.” (2 huynh đệ Vô-Tư =]])

Lưu Mộ Dương nhìn hai gã nam tử lạ mặt, trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng nghĩ đến ở đây còn có người ngoài nên cũng không trực tiếp hỏi. Trong thư phòng lúc này phi thường im lặng, Vô Phong nhìn Ti Hàn Nguyệt lại nhìn sang hai người vẫn cúi thấp đầu, mắt đồng dạng nổi lên vi thiểm (thâm ý), vì sao thất điện hạ này lại nhìn có chút không vui.

Buông ly trà trong tay , Ti Hàn Nguyệt lạnh lùng mở miệng: ” Hai người các ngươi muốn làm cái gì?” nghe được lời Ti Hàn Nguyệt nói, người chung quanh khó hiểu nhìn xuống hai người ở giữa phòng, mà Cung Tư cùng Cung Vô giật mình ngẩng đầu, ánh mắt có chút kích động.

” Ti Lam Hạ, Ti Cẩm Sương, hai người các ngươi lại muốn làm cái gì?!” Ti Hàn Nguyệt giọng điệu có chút thấp trầm, ánh mắt cũng đã có một tia không kiên nhẫn.

Nghe được lời Ti Hàn Nguyệt, Huyền Ngọc, Huyền Thanh cùng mọi người đang chờ nhận thức thân phận hai người này đột nhiên há to miệng, giật mình nhìn diện mạo hai người cực kỳ bình thường, mà bọn Vô Phong bên này trong lòng cũng có chút kinh ngạc, đương triều thái tử cùng Cẩm thân vương? đây là tình huống gì…

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4: Pn1
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9: Pn2
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18: Pn3
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132 Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133 Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134 Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135 Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136 Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137 Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)
Chapter

Updated 137 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4: Pn1
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9: Pn2
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18: Pn3
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131: Chuyện xưa của nàng và hắn (1)
132
Chương 132: Chuyện xưa của nàng và hắn (2)
133
Chương 133: Trưởng huynh như cha (1)
134
Chương 134: Trưởng huynh như cha (2)
135
Chương 135: Trưởng huynh như cha (3)
136
Chương 136: Trưởng huynh như cha (4)
137
Chương 137: Trưởng huynh như cha (5)