Chương 77: 77: Giếng Không

Cậu Phúc ngồi một mình trong căn phòng kín mít.

Cánh cửa sổ thi thoảng đung đưa va vào bức nẹp kêu lên vài tiếng khó chịu.
Bức tranh còn hiện nguyên trong đầu.
Hơi thở dịu đi một chút nhưng thi thoảng vẫn cuộn lên vài phần hừng hực.
Ánh đèn dầu trong phòng không được thắp nên.

Màu đen u ám giăng đầy trong đầu.
"Cậu Phúc! Cậu có đó không?"
Cậu giật mình nhìn ra bên cánh cửa.

Tiếng gọi của tiểu thư Ninh Vân, tiếng bước chân cũng ngày càng một tới gần.
"Tôi thấy thằng Khuyết bảo cậu không khoẻ.

Tôi có làm chút bánh, cậu ăn đi cho nóng.

Tôi để ngoài cửa được không?"
Dừng lại một chút không tiếng động.
Cánh cửa sổ ngay trước mặt bị lật lên.

Cái đầu ẩn sau lớp màn đêm thò vào bên trong, ánh mắt sáng rực quét qua một lượt.
Cậu Phúc chưa kịp lên tiếng đã bị hoảng sợ im bặt.
"Không có ai sao?"
Tiếng gió hú bên cánh tai, tiếng sột soạt của cánh cửa, tiếng bước chân nhẹ nhàng và cả tiếng tâm thần đảo loạn.
Bóng lưng đen trần bãm đu trên cửa sổ, gương mặt hướng nhìn ra phía xa, mái tóc đằng sau ướt nhẹp rỏ xuống bên dưới từng vũng nước lớn.

Bàn tay thô ráp cào xuống bậu cửa những vết móng sâu.
Nó lại hiện lên trong tầm mắt của cậu, đơn giản rõ ràng cùng với gương mặt trắng bệch trong đêm trăng sáng của Ninh Vân.
Cả đêm dài, cậu Phúc một chút cũng không ngủ được.

Trời vừa sáng hơn một chút đã nghe thấy bên ngoài vọng lại tiếng bước chân.
Là mợ Thi.
Tiếng gõ cửa vang lên ầm ầm, tiếng giọng của mợ cũng theo thế:
“Cậu đã dậy chưa? Cậu Phúc ơi!”
Cửa mở, cậu Phúc bước chân ra bên ngoài, gương mặt phờ phạc thở dài một hơi:
“Có chuyện gì mà mợ đến đây sớm vậy?”
“Cậu lại hỏi? Không biết hôm nay là ngày gì sao? Bên nhà lớn đang sắp lễ gần xong rồi mà cậu vẫn ở đây? Tiểu thư Ninh Vân cũng ở bên đó mà không gọi cậu sao?”
Cậu nhìn lại lịch tường mới à lên một tiếng thượt dài.
“Hôm qua tôi đến đây định bảo với cậu.

Mà cậu…không nghe.

Trông cậu lúc ấy thất thần lắm.

Có chuyện gì vậy?”
Cậu Phúc ậm ừ lắc đầu.

Chuyện ngày hôm qua chưa chắc chắn là sự thật, hơn nữa bức tranh ấy có quá nhiều điểm đáng nghi.

Cậu chưa chứng thực lại nói với mợ Thi, như vậy chẳng phải sẽ làm khó tiểu thư Ninh Vân sao?
Ngày 23 tháng chạp âm lịch, bên nhà chính đông những người họ hàng thân thích, thậm chí có cả những người cả năm cũng không gặp tới lần thứ hai.
Cậu bước vào bên trong, đứng ngay cạnh cậu Cả:
“Ông bà! Con đến muộn!”
Ông Chu đối với cậu vẫn luôn nhiệt tình bảo vệ:
“Không sao! Cũng không phải làm gì.

Mày đến tầm nào thì đến!”
Ông trầm ngâm một hồi lại chỉ tay về gian bên trong:
“Ông Phan cũng qua đây được lúc rồi! Có rảnh thì vào bên trong giúp ông ấy!”

Ông Phan?
Cậu quên mất.
Thường những ngày lễ, ông Phan luôn xuất hiện tại nơi này làm vài phần quan trọng như khấn bái.
Cậu cười lấy một cái:
“Không cần đâu ạ! Con đứng bên ngoài này, có chuyện gì thì ở ngoài này mới tiện chạy việc.

Ông ấy ở bên trong làm chính có người vào mới không giúp được gì.”
Vừa nói xong, bên cạnh đã thoáng thấy mùi hương nhiều phần quen của gian y quán.

Cái mùi thuốc nồng, đi từ xa cũng có thể thấy trong không gian.
Ông Chu thấy người lại nói:
“Tiểu thư Ninh Vân tới đây được lâu, đã quen chưa?”
“Nhờ cậu Phúc, con đã quen với mọi chuyện.”
“Vậy thi thoảng lên đây, nói chuyện với tao cho khuây khoả.

Không thì cùng mợ Liễu học cách quán xuyến.

Đừng mấy thân thiết với vài người chỉ biết ăn nhờ ở đậu.”
Tiểu thư Ninh Vân nghe thấy câu đó, ánh mắt hơi hướng về mợ Thi nhưng lại nhanh chóng quay đi:
“Ông cứ nói vậy! Con sẽ thường xuyên lên đây! Ở bên gian y quán ấy, có cậu Phúc, có mợ Thi thường xuyên nói chuyện nên mới vơi đi nỗi nhớ nhà trong lòng.

Bên trên này, con cũng không quen biết với ai, nhưng sau này chắc chắn sẽ thường xuyên tới đây nói chuyện cùng ông.”
Đang nói chuyện rôm rả, bên trong truyền lại tiếng gọi thấp trầm của ông Phan:
“Mau bảo người mang cá đi thả.”
Con nô bưng ra bên ngoài một chậu lớn đầy ắp những cá vàng đang lúc nhúc tung tăng.
Cậu Phúc chạy lại đỡ lấy:
“Để cho tao!”
Nói rồi mới quay lại phía ông Chu:

“Con xin phép ra sông thả cá.”
Cậu nói vậy thôi chứ chẳng cần ông đồng ý cũng liền quay người bước vội.
Bên trong đấy, quay đi quẩn lại vẫn là không phù hơp với cậu.

Ông bà Chu có quá nhiều định kiến với mợ Thi.

Mỗi lời nói ra đều là một lần muốn đem mợ ấy đặt trên thớt tuỳ ý người khác xâu xé.

Còn cậu, từ đầu tới cuối chỉ muốn sống bình thường không muốn va chạm những chuyện quyền quý, lại càng không muốn bị lôi vào mấy lời tầm phào tán gẫu.
Đi theo con đường lớn quá một đoạn xa.

Bên đường, người dân nơi đây cũng đang tấp nập theo hướng của cậu tiến tới con sông phía kia để tiễn ông Táo về trời.

Bóng lưng của cậu hòa lẫn cùng đám người, nô nức như trẩy hội.
"Cậu Phúc ơi! Cậu đợi tôi với!"
Tiếng gọi phía xa hòa vào tiếng nói chuyện bên đường, cậu nghe không rõ cứ thế mà bước đi cho tới khi bả vai truyền lại hơi ấm có phần nặng cậu mới xoay người nhìn về phía sau.
"Mợ Thi?"
Mợ ấy đang ở phía sau, thở hồng hồng, mồ hôi ướt đẫm vai áo, gương mặt nóng bừng.
Mợ ngước mắt lên, thở không ra hơi, hắt giọng:
"Cậu đi gì mà nhanh vậy? Tôi gọi cậu từ phía xa, cậu chẳng quay lại!"
"Chắc tại tôi đang suy nghĩ lung tung, đêm qua bị mất ngủ mới không chú ý tới mợ gọi."
Hai người bước đi song song, một cao lớn một nhỏ bé hoàn lẫn vào dòng người tiến về phía trước.
Đi được đoạn xa, mợ Thi mới bảo:
"Hôm qua có chuyện gì, cậu thất thần vậy?"
Cậu trầm ngâm một lúc cuối cùng vẫn đem tất cả mọi chuyện kể lại cho mợ Thi nghe.

Cuối cùng vẫn không quên thêm lại một câu:
"Tôi đang tính đem chuyện này nói với tiểu thư Ninh Vân.

Chắc hẳn tiểu thư ấy không biết cái chuyện kỳ lạ của bức tranh kia.

Nhỡ không may tiểu thư ấy có mệnh hệ gì, tôi lại ân hận suốt đời!"
Mợ Thi lắc đầu ngồi xuống bên dòng nước chảy, bàn tay đùa nghịch chạm khẽ lên mặt nước vỗ lấy vài phần tạo nên những đợt sóng đua nhau nối tiếp ra phía xa:
"Tôi cứ cảm thấy tiểu thư ấy có nhiều phần kỳ lạ."

"Kỳ lạ?"
"Cũng không biết là phải nói kỳ lạ như thế nào.

Nhưng rõ ràng tiểu thư ấy có cùng mợ Liễu nói chuyện qua lại vậy mà đến hôm nay vẫn nói với ông rằng không hề quen biết ai bên trên nhà lớn.

Chuyện con Đào mới mờ sáng đã ra khỏi nhà tôi cũng nghe thằng Khuyết nhắc đến.

Tiểu thư ấy với con Đào lại như hình với bóng, vậy hôm qua con Đào lại dẫn đi một bà lão, không biết bà cụ ấy từ đâu mới sáng lại đến tìm tiểu thư mới đến đây chưa quen biết ai.

Hơn nữa, đến lúc tôi cố ý tới gặp tiểu thư ấy thì lại không thấy ai."
Trên mặt cậu Phúc thoáng có chút ngạc nhiên, hỏi lại:
"Mợ nói như vậy có phải là đang lo lắng điều gì?"
Mợ Thi lắc đầu, thái dương nhiều phần co giật nhức nhối.
Theo như lời cậu Phúc nói, bức tranh kia có nhiều điểm khả nghi thì rất có khả năng nó chính là chìa khóa cho lời giải đáp kỳ lạ lần này.
"Sau hôm nay, khi lúc về, cậu thử nhắc tới bức tranh kia với tiểu thư Ninh Vân một lần xem biểu hiện của tiểu thư ấy như thế nào rồi tôi với cậu mới phán đoán tiếp!"
Mợ Thi ngồi xuống bên miệng giếng ngay cạnh con sống lớn, đưa mắt nhìn vào dòng người đang bận rộn nhưng trên gương mặt luôn hiện những nét tươi vui.

Gia cảnh của họ so với nhà họ Chu không có gì để nhắc tới.

Nhưng so với tình thân tương ái, cái căn nhà quả thực không phải nơi cho người có thể sống vui vẻ.
Cậu Phúc liếc mắt qua cái giếng, khoé môi khẽ cong lên:
“Dạo này vào đông, thời tiết không có mưa nữa nhưng cái giếng này cũng là khô cằn quá mức mà.”
Một bà lão cũng nghỉ chân bên cạnh, vừa nghe thấy vậy cũng lên tiếng:
“Cậu nói đùa gì thế? Cái giếng này, từ lâu rồi đã chẳng chứa nổi nước.

Mưa bao nhiêu cũng không chảy được tới đây.”
“Vậy không lấp miệng lại? Để như thế này…nhỡ không may có người không biết lại…”
Bà lão lại cười mắng:
“Ở đây bao lâu rồi mà không biết? Cái giếng này…có quỷ trị.

Người trong thôn lấp biết bao lần là bấy nhiêu lần người lấp không sống được tới hôm sau, cũng là bấy nhiêu lần cái giếng này vẫn cứ đứng yên tại chỗ.

Có lấp thế lấp nữa cũng vô dụng, chi bằng để tại như vậy.”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2 Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3 Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4 Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5 Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6 Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7 Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8 Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9 Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10 Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11 Chương 11: 11: Gặp Quan
12 Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13 Chương 13: 13: Minh Oan
14 Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15 Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16 Chương 16: 16: Hầm Mộ
17 Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18 Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19 Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20 Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21 Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22 Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23 Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24 Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25 Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26 Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27 Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28 Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29 Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30 Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31 Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32 Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33 Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34 Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35 Chương 35: 35: Chôn Sống
36 Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37 Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38 Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39 Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40 Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41 Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42 Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43 Chương 43: 43: Đe
44 Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45 Chương 45: 45: Vợ Mới
46 Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47 Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48 Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49 Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50 Chương 50: 50: Vết Sẹo
51 Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52 Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53 Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54 Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55 Chương 55: 55: Gặp Lại
56 Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57 Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58 Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59 Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60 Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61 Chương 61: 61: Không Giam
62 Chương 62: 62: Bước Chân
63 Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64 Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65 Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66 Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67 Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68 Chương 68: 68: Người Khác
69 Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70 Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71 Chương 71: 71: Con Đào
72 Chương 72: 72: Tìm Người
73 Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74 Chương 74: 74: Tấm Bài
75 Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76 Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77 Chương 77: 77: Giếng Không
78 Chương 78: 78: Ba Người
79 Chương 79: 79: Hang Đá
80 Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81 Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82 Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83 Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84 Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85 Chương 85: 85: Cười
86 Chương 86: 86: Bà Điên
87 Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88 Chương 88: 88: Treo Cổ
89 Chương 89: 89: Hành Án
90 Chương 90: 90: Kết Cục
91 Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2
Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3
Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4
Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5
Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6
Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7
Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8
Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9
Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10
Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11
Chương 11: 11: Gặp Quan
12
Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13
Chương 13: 13: Minh Oan
14
Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15
Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16
Chương 16: 16: Hầm Mộ
17
Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18
Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19
Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20
Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21
Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22
Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23
Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24
Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25
Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26
Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27
Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28
Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29
Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30
Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31
Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32
Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33
Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34
Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35
Chương 35: 35: Chôn Sống
36
Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37
Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38
Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39
Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40
Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41
Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42
Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43
Chương 43: 43: Đe
44
Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45
Chương 45: 45: Vợ Mới
46
Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47
Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48
Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49
Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50
Chương 50: 50: Vết Sẹo
51
Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52
Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53
Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54
Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55
Chương 55: 55: Gặp Lại
56
Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57
Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58
Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59
Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60
Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61
Chương 61: 61: Không Giam
62
Chương 62: 62: Bước Chân
63
Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64
Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65
Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66
Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67
Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68
Chương 68: 68: Người Khác
69
Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70
Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71
Chương 71: 71: Con Đào
72
Chương 72: 72: Tìm Người
73
Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74
Chương 74: 74: Tấm Bài
75
Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76
Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77
Chương 77: 77: Giếng Không
78
Chương 78: 78: Ba Người
79
Chương 79: 79: Hang Đá
80
Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81
Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82
Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83
Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84
Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85
Chương 85: 85: Cười
86
Chương 86: 86: Bà Điên
87
Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88
Chương 88: 88: Treo Cổ
89
Chương 89: 89: Hành Án
90
Chương 90: 90: Kết Cục
91
Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới