Chương 61: 61: Không Giam

Ngay tối ngày hôm ấy, cậu Phúc đã không thể kiềm lòng mà tới gian phòng của mợ Thi.
Chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy tiếng bước chân lao vội bên ngoài:
"Cậu Phúc! Sao cậu lại tới đây?"
Mợ Thi ngạc nhiên nhưng trong đáy mắt vẫn hiện lên tia ý cười ngầm hiểu.
Cậu Phúc cầm theo chiếc đèn dầu chong chơ trong màn đêm tối đi về phía trước.

Mỗi bước tiến lại làm cho cả vùng sáng rực lên.
Đến khi chỉ còn cách bước gian sảnh chính một đoạn mới thổi phù, ngọn đèn dầu tắt ngúm:
"Hôm chiều nay tôi có sai thằng Khuyết mang chút bánh tới bên gian sảnh chính, cũng đem cả bên gian bà Hai.

Chắc bà ấy ăn vào đã ngủ luôn rồi."
Mợ Thi hơi hoài nghi hỏi lại:
"Cậu cho gì vào à? Sao không thấy đem qua cả chỗ tôi?"
Cậu Phúc chỉ cười lấp liếm lấy một cái.
Không phải cậu cũng tính sẵn cánh cửa ấy chắc chắn trong đêm nay mợ Thi sẽ lần tìm bằng được nên mới ra tay phụ giúp từ trước hay sao?
"Két..."
Tiếng gỗ chạm mặt đất di chuyển vang lên những tiếng động kéo dài.
Bàn trà bên trên chỉ còn vương lại chút ít vụn vặt.
Ánh sáng nơi gian phòng thoáng đãng hiện lên, một chút cũng thu hết mọi chuyện vào tầm mắt.
Cậu Phúc rón rén bước chân tiến lại bên trong khung cảnh nhỏ hẹp kia, ngọn đèn dầu đã tắt ngúm từ bao giờ không còn vương lên chút khói hương.

Tiếng ếch ương bên ngoài thi thoảng vang lên những tiếng kêu thảm thiết không biết do người đi săn đêm muộn lạnh lùng hạ tay hay là do lòng người không còn đủ bình tĩnh mà láo loạn.
Bà Hai nằm trên giường, một chút phản ứng cũng không có.

Cả người chỉ đều đều vang lên những tiếng thở.
Mợ Thi đến bên thì thầm bên cánh tai:
“Bà ấy ngủ rồi sao? Không phải cậu thật sự cho gì vào bánh chứ?”
Cậu Phúc đưa tay lên khoé miệng, đánh ‘suỵt’ một cái rồi kéo mợ ra phía xa:
“Chút thuốc an thần thôi.

Dự chừng khoảng chừng tới canh 4 là thuốc hết.

Tôi với mợ phải mong chóng thời gian kẻo tới khi quay lại bà Hai tỉnh giấc lại không biết ăn nói thế nào.”
Cánh lụa mỏng thêu bằng tơ sen chắn ngay bức tường-nơi góc phòng đã được định hướng từ trước.
Cậu Phúc đưa tay một lần nữa chạm vào mảnh vải đẹp tới mê lòng nhưng không hề vương lại chút thu hút bằng nơi định sẵn.
Mợ Thi đẩy nhẹ bức tường.
Không hề di chuyển.
Không phải lần đầu mợ đến, tất cả đều là vô cùng đơn giản hay sao?
Thêm một lực lớn nữa, tất cả không nhúc nhích.
Mợ Thi lắc đầu.
Cậu Phúc tiến lên, cẩn thận nhìn lại bức tường được rạnh một đường cánh cửa.

Nếu như nó có thể mở ra đơn giản như cách mợ Thi nghĩ thì chẳng phải bất kỳ ai cũng có thể chạm tay vào nơi đây?
“Mợ lấy cho tôi ngọn đèn dầu.”
Mợ Thi xoay người, cầm lại trên tay ngọn đèn nhưng không vội thắp lên mà lưỡng lự:
“Thắp lên nhỡ có người thấy thì sao?”

Không đợi mợ Thi lương lự tiếp, cậu Phúc tự tay thổi bừng lên một khoảng không gian sáng rực.

Cách cửa được hiên lên trong đáy mắt, chằng chịt những đoạn bùn đất trét đầy bên trên.

Những vết trét nham nhở tới mức nếu không phải được phủ lại bằng tấm vải thượng hạng trong căn nhà ông Chu giàu có thì đến cả những thương hộ bình thường cũng không thể nào chấp nhận.
Cậu Phúc dì sát ngọn đèn dầu vào, một tay chạm lên bức tường, gẩy ra những đoạn vương vãi khắp nền đất.

Những đoạn bụi rơi lả tả, những ánh mắt không hề dừng lại, những giọt mồ hôi rơi nhanh vào không gian im thít chỉ một tiếng vỗ cánh của côn trùng bên cánh tai cũng có thể khiến người ta phải hoảng sợ.
“Phập!”
Một mảng đất kéo theo thứ gì đó rơi nhanh xuống mặt đất mà không hề báo trước.
“Ừm…”
Bà Hai vừa hay giở mình.
Cậu Phúc chết lặng, thổi phủ ngọn đèn dầu tắt ngúm, nhìn sang mợ Thi cũng đang đứng hoá đá.
Trong tích tắc thời gian chỉ như một cái chớp mắt, nhưng đối với hai người như thể vừa bước qua cả một quảng đường sống chết không được định sẵn trong lòng tay.
Đợi tới khi không còn vang lại những âm thanh, cậu Phúc mới ngồi xuống, nhặt lên mảng đất vừa rơi xuống.

Trong ánh trăng lạnh lẽo của những ngày đông chớm, một hình thù kỳ lạ mỏng manh chằng chịt những đường vẽ nguệch ngoạc hiện dần lên trong đáy mắt.
Là tấm bùa?
Cậu phủi hết những đất bám xung quanh.

Thứ hình thù vuông dài hiện dần lên, trần trụi, lạnh lẽo và đầy chán ghét.
Mợ Thi đón lấy nó trong tay cậu, ánh mắt dáo dác khẽ liếc qua một cái mới ngập ngừng tiếp tục chỉ tay vào cánh cửa-nơi chằng chịt những vết trát.

Từng mảnh, từng mảnh lớn rơi xuống.

Từng mảnh, từng mảnh lạnh lẽo hiện lên trong tầm mắt.
Không biết nó được dán bằng bao nhiêu bùa chú.

Không biết đã tốn bao nhiêu máu đỏ để vẽ lên những đường nét nguệch ngoạc đơn giản nhưng mang đậm tâm địa xấu xa này.
Thái dương cậu nhức nhối giật giật lên từng cơn giông dài phập phồng càng khiến tâm trạng hạ xuống.
Khi tất cả đều phô ra trong tầm mắt, cánh cửa cũng hiện lên đơn giản như lần đầu mợ Thi gặp.
Cửa mở ra, một luồng khí lạnh lẽo xuyên qua thân cậu như thể chỉ bằng cái chớp mắt mà tiến thẳng tới tận xương tuỷ, phá nát những hàng bảo vệ vững chắc trong người.

Cậu Phúc khẽ lùi bước lại một đoạn, đưa mắt nhìn vào nơi tối sâu thẳm ấy, hít một hơi thật sâu mới thổi lên ngọn đèn dầu tiến vào.
Mợ Thi cũng bước theo phía sau.
Trong căn phòng không biết rõ ràng nó rộng tới đâu, nó sâu tới mức độ như thế nào, chỉ thấy từng bậc thang càng đi càng hướng về bên dưới, càng đi càng cảm thấy lạnh giá nơi bàn tay cầm ngọn đèn dầu muốn hoá đá.

Mợ Thi nắm lấy bàn tay của cậu, lo lắng lên tiếng:
“Hình như lần này nó hơi khác lúc trước.

Từng bậc cầu thang cũng khác, đoạn đường cũng khác, giống như thể đang là đi xa hơn lần trước tôi tới.”
Cậu Phúc dừng lại bước chân:
“Vậy hay tôi với mợ quay lại? Tự dưng bước vào đây nhiều phần có cảm giác như quay lại gian nhà ông Phan đêm hôm ấy.

Rất khó chịu!”
Tiếng gió thổi nhè nhẹ vương bên cánh tai, cậu Phúc rùng mình, cả người cứng đờ lại cầm chặt thêm bàn tay của mợ Thi mà lo lắng.
“Theo như tôi nhớ, chỉ cần đi thêm một đoạn nữa là sẽ tới nơi đặt cỗ quan tài ấy.

Nếu cậu lo lắng, chúng ta có thể đếm bước chân, đi 100 bước, nếu quá 100 bước không thấy gì thì sẽ quay lại?”
Cậu Phúc nghe vậy cũng biết lời nói này của mợ Thi chẳng qua chỉ là muốn tiếp tục năn nỉ cậu tìm hiểu chuyện này tới cùng.

Hơn nữa, nếu đã đi tới tận đây rồi, chẳng nhẽ lại dễ dàng từ bỏ mà quay lại?
Đến cậu còn không thể cam tâm chứ đừng nói là mợ Thi-người vẫn còn giữ vài những bí mật không muốn nói hết cho cậu.
“Được! Vậy chúng ta sẽ đi thêm.

Mợ đi theo phía sau tôi cẩn thận đấy.”
Gió lạnh lùa vào mái tóc, mân mê lên đường gân xanh kéo dài nơi thân thể mục ruỗng không cách nào phản kháng số phận.
Lá bùa ghim lại nơi vạt áo nâu rực lên một màu huyết tử.
Bụi trần đầy oán than đậu lại trên nếp tóc đã rối bời từng luồng sinh khí đang dần được hấp thụ.
“Cậu ơi! Em nhớ cậu lắm.

Đến khi nào cậu mới có thể chấp nhận mọi chuyện để mà tha thứ cho em?”
Bàn tay mâm mê lên khuôn mặt từ nhăn nheo méo mó chuyển dần thành hồng hào căng mịn.
Chút sinh khí cuối cùng cũng được thu lại trong thân thể quá mùi mục ruỗng.

Bọ nhặng không còn cảm nhận được điều hấp dẫn cũng chán nản mà quay lưng.

Chỉ riêng người đang ở ngay trước mặt lại không dừng lại những si mê mà trao lại nụ hôn nồng cháy đâm mùi thối rữa.
Hai người chạm lại trán vào nhau, sống mũi cọ sát, toàn thân sinh nhiệt nhưng lại ghét bỏ mà xoay người quay đi:
“Cậu đang hận em?”
“Em cho cậu hận em! Nhưng cậu mãi chỉ thuộc riêng về em thôi, còn những người khác, bọn chúng không động vào được thì còn có người động được vào.”
Ánh mắt sắc lạnh nhìn lại đám âm binh.
Đèn lồng đỏ rực thắp sáng vùng trời.
Ngửa mặt lên trời, tiếng thở dài đắc ý:
“Cũng đến lúc quay về!”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2 Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3 Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4 Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5 Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6 Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7 Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8 Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9 Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10 Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11 Chương 11: 11: Gặp Quan
12 Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13 Chương 13: 13: Minh Oan
14 Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15 Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16 Chương 16: 16: Hầm Mộ
17 Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18 Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19 Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20 Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21 Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22 Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23 Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24 Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25 Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26 Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27 Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28 Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29 Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30 Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31 Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32 Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33 Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34 Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35 Chương 35: 35: Chôn Sống
36 Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37 Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38 Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39 Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40 Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41 Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42 Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43 Chương 43: 43: Đe
44 Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45 Chương 45: 45: Vợ Mới
46 Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47 Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48 Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49 Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50 Chương 50: 50: Vết Sẹo
51 Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52 Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53 Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54 Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55 Chương 55: 55: Gặp Lại
56 Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57 Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58 Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59 Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60 Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61 Chương 61: 61: Không Giam
62 Chương 62: 62: Bước Chân
63 Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64 Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65 Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66 Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67 Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68 Chương 68: 68: Người Khác
69 Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70 Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71 Chương 71: 71: Con Đào
72 Chương 72: 72: Tìm Người
73 Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74 Chương 74: 74: Tấm Bài
75 Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76 Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77 Chương 77: 77: Giếng Không
78 Chương 78: 78: Ba Người
79 Chương 79: 79: Hang Đá
80 Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81 Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82 Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83 Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84 Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85 Chương 85: 85: Cười
86 Chương 86: 86: Bà Điên
87 Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88 Chương 88: 88: Treo Cổ
89 Chương 89: 89: Hành Án
90 Chương 90: 90: Kết Cục
91 Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2
Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3
Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4
Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5
Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6
Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7
Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8
Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9
Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10
Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11
Chương 11: 11: Gặp Quan
12
Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13
Chương 13: 13: Minh Oan
14
Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15
Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16
Chương 16: 16: Hầm Mộ
17
Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18
Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19
Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20
Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21
Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22
Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23
Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24
Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25
Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26
Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27
Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28
Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29
Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30
Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31
Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32
Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33
Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34
Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35
Chương 35: 35: Chôn Sống
36
Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37
Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38
Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39
Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40
Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41
Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42
Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43
Chương 43: 43: Đe
44
Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45
Chương 45: 45: Vợ Mới
46
Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47
Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48
Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49
Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50
Chương 50: 50: Vết Sẹo
51
Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52
Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53
Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54
Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55
Chương 55: 55: Gặp Lại
56
Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57
Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58
Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59
Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60
Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61
Chương 61: 61: Không Giam
62
Chương 62: 62: Bước Chân
63
Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64
Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65
Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66
Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67
Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68
Chương 68: 68: Người Khác
69
Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70
Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71
Chương 71: 71: Con Đào
72
Chương 72: 72: Tìm Người
73
Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74
Chương 74: 74: Tấm Bài
75
Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76
Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77
Chương 77: 77: Giếng Không
78
Chương 78: 78: Ba Người
79
Chương 79: 79: Hang Đá
80
Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81
Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82
Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83
Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84
Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85
Chương 85: 85: Cười
86
Chương 86: 86: Bà Điên
87
Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88
Chương 88: 88: Treo Cổ
89
Chương 89: 89: Hành Án
90
Chương 90: 90: Kết Cục
91
Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới