Chương 16: 16: Hầm Mộ

Ngồi xuống bàn ăn, mợ Thi cố tìm lấy cho mình một vị trí xa khuất khỏi tầm mắt mọi người.

Thi thoảng khẽ liếc mắt về phía tiểu thư Nhan Uyển ái ngại.

Bàn tay tê cứng đến mức cầm đũa không còn vững chắc khiến mợ trở lên lóng ngóng trong mắt người nhìn.
“Mợ Thi, mợ bị sao vậy?”
Tiếng giọng ngọt ngào vang lên bên tai, tiểu thư Nhan Uyển chạm lên tay phải mợ lo lắng.

Nhưng trong thình lình, mợ Thi hất cánh tay về phía sau, chỉ nghe thấy tiếng kêu “Á” vang lên.

Nhan Uyển tròn mắt nhìn người phụ nữ mặn mà trước mặt mà ngơ ngác:
“Có chuyện gì vậy? Tôi chỉ muốn hỏi thăm mợ thôi!”
Mợ Thi kéo lũi ghế về bên bàn trống, dáo dác quay đi không muốn trả lời câu hỏi khi nãy.
Ông Chu nhìn thấy mọi chuyện cũng không rõ đầu đuôi cũng không muốn vừa về tới nhà đã mang tiếng chiều chuộng con gái chỉ đành hỏi mợ Thi:
“Thằng Dương đâu? Sao nó không ra ăn cơm?”
Từ trước tới này, mợ Thi chưa từng một lần được ăn cơm cùng cậu cả, chưa một lần được nói chuyện riêng hay thậm chí khuôn mặt người mợ đáng gọi là chồng tròn hay méo mợ cũng quên luôn rồi, thì làm sao có thể biết bây giờ cậu đang ở đâu? Mợ Thi đảo mắt nhìn sang bà Cả đang hậm hực không lên tiếng, lại nhìn sang cậu Phúc cũng bất lực mà im lặng.

Bấy giờ cậu Hai mới trả lời:
“Anh Dương sức khoẻ không tốt.

Anh ấy thường xuyên ăn trong phòng.”
“Vậy thầy nó về, nó cũng không cần ra đây chào hỏi một tiếng sao?”
Thấy bàn ăn không có ai trả lời, ông Chu lại thêm tức giận vẫy vẫy tay về phía mợ Thi:
“Cô đi gọi nó ra đây cho tao!”
Cậu Hai nghe vậy vội buống bát đũa trên tay bật đứng dậy:
“Để con gọi!”
“Mày đi gọi? Nó lấy vợ rồi để vợ nó đi gọi, mày xen vào làm gì?”
Mợ Thi nhìn lại ông Cả rồi cậu Hai.

Lệnh ông không dám cãi những ánh mắt đầy thù hận của cậu Hai cũng đủ khiến mợ Thi dựng tóc gáy.

Cái ánh mắt lạnh lẽo ấy, mợ đã thấy nó, thấy những âm hồn bất tán trong đôi mắt ngay ngày mợ Hương bị âm binh dắt hồn đi khuất.

Không cần nói thì ai cũng biết mợ Hương bị người ta hại chết trong đầm sen, nhưng đối với mợ Thi, cái đám âm binh ngày ấy đưa mợ Hương bước vào trong gian nhà mới chính thực là thủ phạm.

Và nghĩ làm sao mợ Thi cũng không thể xoá được hình dáng đám âm binh hiện trong đáy mắt quỷ dữ kia.
Mợ Thi đi vòng mấy hồi trước gian nhà chính.

Nơi đây có phòng khách, phòng ông bà và phòng cậu Cả.

Nhưng người con dâu trưởng như mợ Thi cũng thật quá thê thảm, sống đây bao lâu vậy mà căn phòng tân hôn đáng lẽ bản thân đáng ở lại chưa từng biết rõ nó ở đâu.
“Đâu là phòng cậu Cả vậy nhỉ?”
Mợ Thi hỏi thầm trong lòng mà không hy vọng thấy một câu trả lời thích đáng.

Những cánh cửa phòng nối tiếp không biết đâu phân biệt, cũng không thấy dấu hiệu nào cho biết cậu Cả nơi đâu.
Mợ Thi gọi thầm trong bất lực:
“Cậu Cả ơi! Cậu Cả ơi!...cậu cả ơi!…”
Không có tiếng trả lời.

Chỉ vọng lại những tiếng gọi đều đặn trong khoang miệng vang lên.
Hết cách, mợ Thi đành mở cửa từng gian phòng một.

Gian đầu tiên mở ra, một mùi gỗ thoảng xộc nhanh sống mũi.

Căn phòng được bày trí ngăn nắp gọn gàng lại vô cùng thoải mái với bầu trời trong xanh ngay chính dưới mái hiên nhà trống lặng.

Chiếc giường rộng thênh phải đủ cho ba bốn mợ Thi nằm lên vẫn thoải mái.

Bàn trà nước ngăn nắp ngay ngắn cùng mấy món đồ thêu đặt lại ngay bên trên.

Mợ Thi nhấc tấm vải thêu dở, là một mái hiên đèn lồng đỏ cạnh bụi hoa râm bụt đỏ sáng.

Từng đường thêu đều đặn ngay ngắn hiện lên trước mắt, mợ Thi tấm tắc:
“Đẹp quá! Chắc bà trong nhà thêu.

Không biết bà nào khéo tay tới vậy?”
Mợ Thi lần lại một lượt không rời mắt nhìn từng đường kim mũi chỉ đều đặn.

Nhưng trong nhây mắt, toàn thân mợ đã tê dại đến mức kinh ngạc, tấm vải lụa trắng trên tay cũng vô tình mà rơi xuống nền đất lạnh.

Hoa văn trên khung đèn lồng, nó quen quá! Hoá ra nó là hoa râm bụt sao? Bông hoa thêu trên đèn lồng của đám âm binh kia chẳng nhẽ cũng là hoa râm bụt sao? Dòng câu hỏi lạnh ngắt đi quanh trong đầu mợ Thi bất lực lùi lại phía sau.

Mợ dựa cả người vào thành nhà, hai mắt đảo loạn nhìn gian phòng đâu đâu cũng thấy bóng hoa râm bụt hiện lên.

Hoa bên mái che, hoa bên cửa sổ, hoa trên tấm chăn mỏng, thậm chí vết khắc điêu nghệ trên chính cửa vào cũng là một đoá râm bụt nở rộ dưới nắng.
Mợ Thi chạy vội ta khỏi gian phòng, thở hồng hộc nhìn bụi râm bụt trước mắt mà chạy như có người đuổi về một phía yên lặng.
Đám âm binh mang lồng đèn phía sau bước nhanh qua gian phòng trống hoắc.

Mợ Thi ngồi thụp ngay sau cánh cửa lớn nhìn lặng người đến mức tưởng chừng hai con ngươi sắp rớt ra bên ngoài.

Không gian đều đều vang lại tiếng bước chân binh bộ, đám âm binh vẫn cầm nguyên chiếc đèn lồng trắng nhưng hôm nay lại thắp đèn tới sáng rực một phương.

Đám âm binh nghe thấy hơi thở sống bèn dừng lại, một tên bước vào đứng chắn ngay trước cửa.

Gió cuộn trào, cánh cửa phòng trông hoắc mở toang phía sau lưng liên tục va đập theo nhịp gió rít.

Mây trời cuộn lại thành vùng tối đen che khuất mặt trời trên cao không cách nào chạm tới.

Mợ Thi nép người trong gầm bàn đầy mùi ẩm mốc nhìn bóng dáng mờ ảo trước mặt.
Tên âm binh quay đầu một cách khó nhọc, chiếc cổ giật giật theo đường vòng tròn xoay hẳn lại đằng sau nhìn khắp một lượt.

Mợ Thi may mắn vơ vội được nhánh tỏi trong tay mà nghiền nát bôi bôi khắp tay.

Tên âm binh dừng lại lúc lâu chưa kịp thấy mợ Thi đã bị mùi tỏi tươi sộc vào thân thể cháy rát.

Phần thân gần như mây đen trong suốt bị mùi tỏi bám lấy để lộ ra đường khí đên bốc hoả cao ngút.

Thân thể hắn dần tan rã cuốn theo mây trời xa khuất để lại chiếc đèn lồng cháy bùng trên mặt đất không còn bóng dáng.

Tên âm binh tiếp theo đứng trước cửa chỉ nhìn lại bằng con ngươi không tròng rồi nhanh chóng diễu quân đi khỏi tầm mắt.
Bấy giờ bên ngoài mới truyền lại luồng không gian thoáng đãng sáng trưng ngập mây trời chim hót.

Mợ Thi thở phào nhẹ nhõm tựa người lên tường nhà mà nhìn quanh.

Nơi đây khác với căn phòng đầu tiên mợ Thi bước vào rất nhiều.

Tất cả y phục đều vị quăng lăn lộn trên mặt đất nhơ bẩn đầy mùi hôi thối ẩm mốc.

Trên bàn, trên giường những mẩu vụn của thức ăn chưa hề được dọn dẹp kỹ lưỡng vẫn còn hiện nguyên trước mặt.
Mợ Thi cẩn thận đứng dậy nhấc lên từng bộ y phục mới toanh vẫn đậm nguyên mùi người.

Nhưng không phải mùi cơ thể của ai đó mà là một mùi gì rất kỳ lạ khó có thể phân biệt.

Mợ nhớ đến cậu Hai, một người đàn ông chải chuốt bóng bẩy, quần áo là thẳng tắp, đầu tóc tinh tươm gọn gàng mỗi khi xuất hiện.

Nếu như cậu Hai không phải một người quá trầm lặng khó tính thì chắc hẳn nữ nhân mê cậu phải xếp nguyên một làng.
“Cậu ấy không thể ở trong căn phòng này được!”
Mợ Thi lại nhắc đến cậu Cả.

Một người đàn ông mang danh chồng nhưng số lần chạm mặt chưa đủ một bàn tay.

Cậu Cả không nói chuyện, không nhìn ngắm cảnh vật hay con người.

Tất cả những gì trong trí nhớ mợ Thi, đây chính là một kẻ kỳ lạ khác biệt.

Cách ăn vận nhiều phần cũng khác lạ.

Mùa hè nhưng cậu ấy vẫn mặc rất nhiều lớp áo còn thân thể lại chưa từng một lần hiện qua dáng vẻ khó chịu.
Tiếp đến là cậu Phúc.
“Tất cả đều không giống! Vậy rốt cuộc ai mới là người ở trong căn phòng này?”
Mợ Thi không biết, cũng không thể cứ thế bỏ đi mà không nhớ lại lời ông Chu nói.

Mợ không thể về lại bàn ăn khi cậu Cả chưa thấy, cũng không thể bước chân ra ngoài tìm kiếm khi đám âm binh vẫn văng vẳng tiếng bước chân bên ngoài hiên lạnh ngắt.

Mợ Thi đứng dậy, ngó nghiêng căn phòng bừa bộn thêm lần nữa.

Nhưng lần này, phía góc tường trong cùng, dáng vẻ âm khí hoà quyện vào không gian tan thành nhiều lớp đã thu hút sự chú ý của mợ.

Mợ Thi tiến về phía cánh cửa đóng kín, từ từ kéo về lòng mình để lộ ra bên trong một căn phòng nhỏ yên tĩnh tối tăm.
-Mật thất sao?
Trong đầu nghĩ vậy làm bước chân mợ không thể nào bước tiếp.

Nếu là mật thất trong nhà thì sự xuất hiện nơi đây của mợ Thi chính là không được phép?
Nhưng nôi tò mò nhanh chóng chiến thắng những rào cản ngăn bước chân.

Mợ với lấy cây đèn dầu trước mặt, châm lên ngọn lửa đỏ, soi xuống nền nhà bùng nhùng những thứ kỳ lạ tanh hôi.

Gian tầng hầm thông xuống lòng đất nối tiếp theo một gian phòng rộng đậm mùi đất mới.

Mợ Thi bước vào bên trong yên lặng chỉ nghe thấy tiếng gió bước chân tạo thành những thanh âm xào xạc của giấy mỏng.

Mợ tiến về phía trước, cứ đi, cứ đi như vậy cho tới khi bản thân dừng lại trước bức tường bùa dán kín.

Kéo theo ánh đèn dầu bập bùng tứ phía, căn phòng kỳ lạ dưới lòng đất hoàn toàn bọc trong bùa dán chằng chịt không thấy nổi một kẽ hở.
Mợ Thi nhăn mặt ngó lại xung quanh lần nữa, nhưng ngoại trừ những tiếng giun đào đất, tiếng không gian vắng lặng thì không hề có bất cứ thứ gì.
“Đôi mắt âm dương này không thấy gì.

Vậy dán nhiều bùa chú để làm chi?”
Mợ cấn lên tiếng hỏi.

Phần dội vang lại ngay trước mặt làm bước chân tiến nhanh về phía trước.

Ngọn đèn dầu hiu hắt thắp sáng lên phia trước một cỗ quan tài lớn đóng đinh kín mít.

Mợ Thi soi gần lại, cỗ quan tài này đã quá cũ, phần nhiều bị mọt đục rỗng.

Nhưng nó lại được đặt trong đây, một nơi chằng kín những bùa chú, rốt cuộc là vì sao? Hơi thở mợ Thi dần lạnh toát.

Bàn tay chạm vào cỗ quan tài đứng nghiêm chỉ thấy cái lạnh từ quan tài, cái rét của không gian bao trùm một thân thể bé nhỏ.
Ngọn đèn hiu hắt trên tay vô tình tắt ngúm, tiếng cười man rợ vọng lại bên cánh tai..

Chapter
1 Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2 Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3 Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4 Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5 Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6 Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7 Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8 Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9 Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10 Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11 Chương 11: 11: Gặp Quan
12 Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13 Chương 13: 13: Minh Oan
14 Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15 Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16 Chương 16: 16: Hầm Mộ
17 Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18 Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19 Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20 Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21 Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22 Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23 Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24 Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25 Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26 Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27 Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28 Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29 Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30 Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31 Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32 Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33 Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34 Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35 Chương 35: 35: Chôn Sống
36 Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37 Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38 Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39 Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40 Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41 Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42 Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43 Chương 43: 43: Đe
44 Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45 Chương 45: 45: Vợ Mới
46 Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47 Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48 Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49 Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50 Chương 50: 50: Vết Sẹo
51 Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52 Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53 Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54 Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55 Chương 55: 55: Gặp Lại
56 Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57 Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58 Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59 Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60 Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61 Chương 61: 61: Không Giam
62 Chương 62: 62: Bước Chân
63 Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64 Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65 Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66 Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67 Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68 Chương 68: 68: Người Khác
69 Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70 Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71 Chương 71: 71: Con Đào
72 Chương 72: 72: Tìm Người
73 Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74 Chương 74: 74: Tấm Bài
75 Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76 Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77 Chương 77: 77: Giếng Không
78 Chương 78: 78: Ba Người
79 Chương 79: 79: Hang Đá
80 Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81 Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82 Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83 Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84 Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85 Chương 85: 85: Cười
86 Chương 86: 86: Bà Điên
87 Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88 Chương 88: 88: Treo Cổ
89 Chương 89: 89: Hành Án
90 Chương 90: 90: Kết Cục
91 Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2
Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3
Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4
Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5
Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6
Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7
Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8
Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9
Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10
Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11
Chương 11: 11: Gặp Quan
12
Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13
Chương 13: 13: Minh Oan
14
Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15
Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16
Chương 16: 16: Hầm Mộ
17
Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18
Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19
Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20
Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21
Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22
Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23
Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24
Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25
Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26
Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27
Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28
Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29
Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30
Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31
Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32
Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33
Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34
Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35
Chương 35: 35: Chôn Sống
36
Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37
Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38
Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39
Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40
Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41
Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42
Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43
Chương 43: 43: Đe
44
Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45
Chương 45: 45: Vợ Mới
46
Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47
Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48
Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49
Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50
Chương 50: 50: Vết Sẹo
51
Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52
Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53
Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54
Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55
Chương 55: 55: Gặp Lại
56
Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57
Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58
Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59
Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60
Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61
Chương 61: 61: Không Giam
62
Chương 62: 62: Bước Chân
63
Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64
Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65
Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66
Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67
Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68
Chương 68: 68: Người Khác
69
Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70
Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71
Chương 71: 71: Con Đào
72
Chương 72: 72: Tìm Người
73
Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74
Chương 74: 74: Tấm Bài
75
Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76
Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77
Chương 77: 77: Giếng Không
78
Chương 78: 78: Ba Người
79
Chương 79: 79: Hang Đá
80
Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81
Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82
Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83
Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84
Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85
Chương 85: 85: Cười
86
Chương 86: 86: Bà Điên
87
Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88
Chương 88: 88: Treo Cổ
89
Chương 89: 89: Hành Án
90
Chương 90: 90: Kết Cục
91
Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới