Chương 7: 7: Nhìn Nhầm

Tiếng bước chân bên sàn nhà mỗi lúc một gần, mỗi lúc một rõ đến ghê người.

Đây không phải tiếng bước chân của thằng Khuyết, lại càng không phải tiếng bước chân của bất kỳ ai trong nhà họ Chu này.
-Bình thường người nhà họ Chu ghét nhất là đến mấy nơi đầy mùi lư thuốc như vậy, sao hôm nay lại có thời gian ghé qua lúc cậu đang ngủ?
Cậu Phúc chỉ mơ màng suy nghĩ nhưng không thể nào mở mắt nhìn xem rốt cuộc là ai đang đi tới.
Là cậu mệt quá hay chăng? Hay là ai đó đang níu chặt lấy mi mắt không thể nào cử động của cậu? Cậu muốn nhìn xem là ai.

Nhưng làm thế nào bây giờ?
Cậu không biết, chỉ thấy bên tai bước chân dừng lại ngay bên cạnh sàn nhà hỗn độn đầy đồ đạc mà thằng Khuyết không chịu dọn.
Nhưng lại khong phải là bước chân ngay cạnh giường, là bước chân bên ngoài hiên mới đúng.

À, không phải, là đang ở bậc cửa sổ.
Cậu Phúc rõ ràng nghe thấy gần đây nhưng hoá ra lại là rất xa, xa tới mức không thể phân biệt rõ ràng nơi chốn.
Cậu mơ màng nhìn ra ngoài dõi theo tiếng bước chân kỳ lạ.

Tiếng giọng nói khó nghe cũng lặng lẽ phát lên âm thanh.

Bóng hình đen xì cạnh khung cửa xuất hiện thấp thoáng.
-Kẻ nào đó?
Cậu Phúc nói vọng trong đầu về phía mơ màng.

Bàn tay cố vươn ra túm lấy kẻ đang nhòm ngó.

Nhưng khi cậu gần túm được, kẻ đó lại không còn nơi đây, hắn lại chuyển sang chỗ xa khác.
Cậu dụi mắt một lần, mơ hồ nhìn thấy dáng áo trùm đầu của một tên hành khất, gương mặt không thể nhìn rõ nhưng trắng toát một màu không phân biệt được nước da với từng bộ phận.

Bàn tay hắn cũng vươn ra đón lấy cánh tay cậu.

Nhưng, …
Cậu Phúc rụt tay lại, dụi mắt thêm lần nữa.

Đó đâu phải bàn tay? Hay chính xác đó đâu phải bản tay con người? Một bàn xương khô không ngừng run rẩy đưa về phía trước.
Cậu dụi dụi lại hai mắt cho tỉnh táo hoàn toàn.

Tên hành khất kia hoàn toàn không tồn tại.

Thứ đứng trước mặt cậu bây giờ chính là một dáng hình thú với khuôn mặt góc cạnh từ đầu lâu đen ngòm, dáng thân chẳng khác nào một con vượn nhưng trơ ra lớp da thịt thối rữa từng mảng được che đậy vụng về.

Hắn giống như một kẻ thường xuyên nhón gót mà đi lại đến mức quên luôn cấu tạo cách đi.
Cậu Phúc định thần lại bản thân trong lo lắng, ánh mắt hoảng loạn không biết nên đưa tay ra tiếp hay nhanh chóng co lại.

Cậu lùi người lại tiến gần sát bước vách lạnh lẽo.

Bóng đen biết mất, nhưng sau lưng lại truyên đến hơi lạnh run người.

Cậu ngồi bật dậy, quay lại phía sau.
Bây giờ tất cả những thứ cậu có thể thấy chỉ là một tiếng hét kinh hãi phát ra từ khuôn miệng rộng ngoác tận mang tai cùng chiếc lưỡi kéo dài chia năm xẻ bảy.

Tiếng hét xuyên qua lớp màng nhĩ rung động tới tận óc người, tê tái tận tâm thần mà hoảng loạn.
Cậu Phúc giật mình tỉnh giấc.

Mồ hôi ướt nhẹp thân áo bà ba nâu sần.

Giấc mơ này đã xuất hiện cách đây được dăm ba bữa nhưng cùng lắm cũng chỉ là dáng vẻ đứng bên ngoài cửa sổ, hôm nay sao lại rõ ràng hoảng loạn mà gào thét như vậy?
Cậu Phúc lo lắng nhìn theo lọ thuốc đặt trên bàn:
“Liệu có phải do chuyện tối qua mà bản thân thêm những suy nghĩ lung tung?”
Cậu đứng dậy tới bên cửa sổ, với tay đẩy mạnh hai cánh về phía ngoài, lặng lẽ nhìn vết móng cào không chớp mắt.
“Cậu hôm nay dậy sớm thế? Cậu có định mang thêm thuốc qua cho mợ Thi không?”
“Không cần! Tao ở đây cũng chỉ là thằng ăn nhờ ở đậu, xen vào nhiều chuyện gia đình họ cũng không tốt.

Với lại số thuốc hôm qua tao mang cũng đủ cho mợ ấy dùng cả tháng.”
Cậu Phúc vừa nói vừa vục tay lấy nước rửa mặt chẳng nghe thấy thằng Khuyết nói trong miệng:
“Cậu xong rồi thì để lại đấy, lát con quay lại.

Trong bếp vẫn bắc ấm thuốc con quên chưa dập lửa.”
Cậu không nghe thấy, chỉ nghe thấy tiếng bước chân bên cạnh vang lên xa dần, xa dần rồi lặng tăm.

Tiếng bước chạy như ảo ảnh hiện về làm thần kinh toàn thân cậu Phúc căng cứng.

Hai mắt ướt nhèm nước bật mở.

Hình dáng con vượn nhón gót với khuôn mặt bằng đầu lâu hiện hình rõ ràng trong chậu nước đang nhoẻ miệng cười để lộ hàm răng vẫn nhơ nhuốc từng sợi tóc mắc kẹt trong kẽ răng.
Cậu bật ngửa về phía sau, cánh tay vung mạnh theo quán tính hất đổ chậu nước, miệng lắp bắp không thành tiếng:
“Mày cút đi! Mày cút đi! Tao sẽ cúng mày, cầu xin mày đừng bám lấy tao nữa!”
Nghe thấy tiếng động lạ, thằng Khuyết chạy một mạch lên nhà trên hớt hải:
“Cậu! Cậu sao thế! Cậu sao lại ngồi xuống đất ướt như này?”
Thằng Khuyết với lấy chậu bằng đồng bị hất tới méo mó mà suýt xoa:
“Cậu về đến đây chưa được nửa tháng mà hết đèn dầu cái này sang cái khác đáp đi, bây giờ có cái thau mới cũng bị làm hỏng cả.

Sau này, tốt nhất con nên cho cậu ra ngoài rửa mặt ở giếng.”
Cậu Phúc liếc lại cai thau đồng móp méo, lật qua lật lại cũng chẳng thấy cái gì khác lạ.
Rốt cuộc là tại sao? Là cậu hoa mắt nên mới thế hay là cái gì mà duyên căn như lời mợ Thi?
Bà Cả hôm nay khí sắc tốt hơn bình thường rất nhiều, bữa ăn cũng thấy thoải mái nhẹ nhàng mà hỏi qua cậu Phúc:
“Dạo này thấy cậu vất vả lo toan quán xuyến rồi dựng một y quán cho thôn khám bệnh.

Người trong làng ai cũng khen cậu thạo nghề, bắt phát đúng bệnh, chữa cậu chỉ cầu một vài ngày đã khỏi.

Đúng là danh tiếng vang xa làm cả nhà cũng được thơm lây.”
Cậu Phúc không quen được bà Cả ca tụng nên cũng chỉ dám gật đầu lấy lệ:
“Bà Cả khách sáo với con quá! Đây chẳng qua là công ơn nuôi dưỡng của bà.”
“Thấy cậu vất vả ngược xuôi như vậy, tôi có lấy thêm cho cậu vài người phụ việc.

Lát ăn xong cậu với mợ Thi qua đó chọn lấy vài người.”
Mợ Thi bên cạnh đứng ăn mà khó khăn ngạc nhiên nhìn sang cậu Phúc.
“Dù sao cũng là mợ Cả, làm mãi ngoài đầm như vậy sao được? Chuyện gì qua thì cứ để cho qua.

Từ hôm nay mợ Thi chỉ cần phụ giúp cậu Phúc chăm lo bên y quán.

Thi thoảng nhàn hạ có thể ghé sang bên đầm giục người làm.”
“Vâng thưa mẹ!”
Mợ Thi vẫn nhiều phần lo lắng hết nhìn qua cậu Phúc rồi hướng sang bà Cả mà không hiểu sao mới chỉ qua một đêm cách đối xử lại như hai người khác biệt.
Mợ Hương ngồi yên lặng một chỗ mà chẳng ánh mắt ai đoái hoài.
-Rõ ràng, những điệu bộ thân thiết ấy phải dành cho ta mới đúng.

Ta vì lấy lòng bà Cả mà bỏ hết trăm phương ngàn kế quỳ lạy ngon ngọt.

Thậm chí chấp nhận làm mợ hai.

Vậy mà chỉ cần chịu 20 roi da có thể đổi lấy yêu chiều?
Mợ Hương nắm chặt đôi đũa trong tay mà lòng dấy lên hàng ngàn căm phẫn.
Rời khỏi bàn ăn, mợ Hương lảo đảo bước chệch choạng lại phía trước.

Thân thể đã gầy nhưng gần đây lại càng ốm yếu hơn nữa, tưởng chừng như chỉ cần một đoạn gió mạnh có thể thổi bay mất cô con dâu nhà họ Chu bất kỳ lúc nào.

Mợ Hương bước xuống bậc cầu thang, bước chân vô lực quấn vào nhau khiến thân thể lao nhanh về phía trước:
“Á…”
Nhưng vừa mở mắt lại, không phải mặt đất lạnh lẽo sắt đá hay cơn gió thoảng.

Một bàn tay rắn chắc nhưng cũng lạnh nhạt đỡ lấy, ánh mắt nhìn theo chiều nhạt ý chép miệng:
“Thấy mợ có vẻ không khoẻ.

Tôi đưa mợ về phòng!”
Bà Cả nhìn thấy vậy cũng vội vàng lên tiếng:
“Cậu Toàn đưa mợ Hương về đi.

Nhìn dáng vẻ ấy không biết chừng đi thêm bước nữa lại ngã lăn quay.

Rồi người ta lại cho rằng nhà họ Chu này đối xử tệ hại với con dâu.”
Mợ Hương quay sang nhìn mợ Thi bằng ánh mắt chứa đầy căm tức mới lên tiếng:
“Vâng.

Phiền cậu Hai đưa tôi về quá!”
Trước cửa gian buồng rộng lớn, cậu Hai buông thõng hai tay để mợ Hương tự mình đi vào.

Cậu quay lại nói với con nô hầu:
“Mày đi đến phòng thuốc, tìm thêm vài chút thuốc tốt cho mợ Hương.

Tìm cẩn thận kẻo hỏng đồ thì cả nhà mày bán thân cũng không nổi tiền trả nợ.”
Con nô nghe thấy thế mà tái mét mặt cắp đít quay đi.
Thấy bóng con nô đi khuất, cậu nhìn sang dáng vẻ nặng nhọc dò dẫm từng bước vào trong nhà của mợ Hương mà chép miệng:
“Đi lại như thế này bảo sao bà Cả chỉ có nước tung hô mợ Cả.

Người ta có danh hơn, bây giờ lại còn được việc.

Nhìn mợ đến tôi còn muốn đưa mợ về nhà đẻ chứ…”

“Cậu…”
Cậu Hai nhìn xuống thân yếu ớt bằng ánh mắt pha nhiều phần tàn độc.

Bước chân chậm rãi bước đến bên mợ Hương.

Cánh tay với lấy tay mợ, đặt vào lòng tay một túi nhỏ phảng lên mùi hôi khó tả:
“Cái này tôi dành riêng cho mợ.

Là thứ mợ chỉ có thể nhìn người ta sử dụng còn trong lòng thì cười thầm đắc ý.

Sau này, đừng nói là mợ Cả, cái danh bà Cả cũng chẳng thoát khỏi tay mợ.”
Mợ Hương bị dúi lấy món đồ kỳ lạ mà chút lòng có thoáng hoài nghi:
“Nhưng, cái này là gì vậy?”
“Nói ra sẽ hết linh.

Mợ chỉ cần biết, nó giống như cách mợ đen vàng chôn xuống chỗ mình mợ biết nhưng người khác phải chịu tội.

Cách đó của mợ, nếu không phải do bà Cả có ý thương mợ thì đã sớm đuổi mợ khỏi nhà rồi.”
“Bà ấy…”
Cậu Hai gật đầu rõ ý cũng thôi không còn niềm nở như lúc trước.

Cậu với lại túi bọc trong tay mợ Hương mà cất vào tay áo.
Mợ Hương thấy vậy, cuống quýt giữ tay cậu lại:
“Cậu vội sao thế? Tôi chỉ là phận nữ, có chút lo lắng cũng thường tình.

Với lại tôi không biết nguồn ngốc, cũng sợ gây hoạ về sau lắm chứ!”
“Người ta bị đánh 20 roi thừa chết sao không thấy mợ có nét lo lắng thoáng nào? Mợ đừng nói mấy lời làm tôi tức cười vậy!”
Mợ Hương thoáng thấy con nô chạy lại, với vội trong ống tay áo cậu Hai gói thuốc, giắt về sau lưng:
“Nếu như chuyện thành, tôi chắc chắn không quên ơn cậu!”
Cậu Hai nhìn xuống người phụ nữ yếu ớt nhưng dã tâm thâm độc mà cười khẩy.

Đúng là chỉ có những người cùng hoàn cảnh, cùng địa vị mới có thể hiểu được tâm trạng, giúp đỡ được nhau lúc cần thiết.
Cậu Hai bước vội, ánh mắt nụ cười không thể che giấu mà vội túm lấy vạt tay áo theo thói quen che miệng.
Hình ảnh ban nãy lại hiện về trong đầu cậu Phúc một dáng dấp quen thuộc:
“Không phải nhìn nhầm sao?”
Đêm qua, cậu Phúc cũng đã thấy dáng vẻ kỳ lạ như thiếu nữ đôi mươi này của cậu Hai.

Nhưng tưởng rằng hoa mắt.

Bây giờ thấy lại mới nhận ra những mông lung không cách nào giải nghĩa..

Chapter
1 Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2 Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3 Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4 Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5 Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6 Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7 Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8 Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9 Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10 Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11 Chương 11: 11: Gặp Quan
12 Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13 Chương 13: 13: Minh Oan
14 Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15 Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16 Chương 16: 16: Hầm Mộ
17 Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18 Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19 Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20 Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21 Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22 Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23 Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24 Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25 Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26 Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27 Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28 Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29 Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30 Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31 Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32 Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33 Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34 Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35 Chương 35: 35: Chôn Sống
36 Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37 Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38 Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39 Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40 Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41 Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42 Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43 Chương 43: 43: Đe
44 Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45 Chương 45: 45: Vợ Mới
46 Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47 Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48 Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49 Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50 Chương 50: 50: Vết Sẹo
51 Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52 Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53 Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54 Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55 Chương 55: 55: Gặp Lại
56 Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57 Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58 Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59 Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60 Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61 Chương 61: 61: Không Giam
62 Chương 62: 62: Bước Chân
63 Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64 Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65 Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66 Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67 Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68 Chương 68: 68: Người Khác
69 Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70 Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71 Chương 71: 71: Con Đào
72 Chương 72: 72: Tìm Người
73 Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74 Chương 74: 74: Tấm Bài
75 Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76 Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77 Chương 77: 77: Giếng Không
78 Chương 78: 78: Ba Người
79 Chương 79: 79: Hang Đá
80 Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81 Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82 Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83 Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84 Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85 Chương 85: 85: Cười
86 Chương 86: 86: Bà Điên
87 Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88 Chương 88: 88: Treo Cổ
89 Chương 89: 89: Hành Án
90 Chương 90: 90: Kết Cục
91 Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2
Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3
Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4
Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5
Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6
Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7
Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8
Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9
Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10
Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11
Chương 11: 11: Gặp Quan
12
Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13
Chương 13: 13: Minh Oan
14
Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15
Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16
Chương 16: 16: Hầm Mộ
17
Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18
Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19
Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20
Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21
Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22
Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23
Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24
Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25
Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26
Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27
Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28
Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29
Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30
Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31
Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32
Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33
Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34
Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35
Chương 35: 35: Chôn Sống
36
Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37
Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38
Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39
Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40
Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41
Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42
Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43
Chương 43: 43: Đe
44
Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45
Chương 45: 45: Vợ Mới
46
Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47
Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48
Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49
Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50
Chương 50: 50: Vết Sẹo
51
Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52
Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53
Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54
Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55
Chương 55: 55: Gặp Lại
56
Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57
Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58
Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59
Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60
Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61
Chương 61: 61: Không Giam
62
Chương 62: 62: Bước Chân
63
Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64
Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65
Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66
Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67
Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68
Chương 68: 68: Người Khác
69
Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70
Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71
Chương 71: 71: Con Đào
72
Chương 72: 72: Tìm Người
73
Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74
Chương 74: 74: Tấm Bài
75
Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76
Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77
Chương 77: 77: Giếng Không
78
Chương 78: 78: Ba Người
79
Chương 79: 79: Hang Đá
80
Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81
Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82
Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83
Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84
Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85
Chương 85: 85: Cười
86
Chương 86: 86: Bà Điên
87
Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88
Chương 88: 88: Treo Cổ
89
Chương 89: 89: Hành Án
90
Chương 90: 90: Kết Cục
91
Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới