Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm

Đã sang tới ngày thứ không biết bao nhiêu mợ Thi ở lại trong cái gian phòng ngập tràn mùi thuốc nồng này.

Cho dù chỉ dừng chân ở nơi đây một khoảng thời gian ngắn, nửa đêm đều là quay lại nơi phòng cũ nghỉ nghơi nhưng cả người vẫn là không thoát khỏi những nặng nhọc khó khăn, đến cả xuống giường cũng đều là không muốn bước.
“Hôm nay sắc mặt cậu Cả lại không được tốt.

Hình nhưu có mùi gì đó phảng phất quanh đây.”
Từ ngày bị cậu hai lạnh nhạt sát ý hạ một bạt tai, mợ Thi muôn chuyện đều là vô cùng cẩn thận không dám nói nhiều, cũng chẳng dám liếc mắt quá mặt bàn đang ngồi mà nhìn lâu hơn sang cậu Cả.
“Không có mùi gì cả! Hương hết rồi, đốt lên.”
Tiếng bút mài cọ vào giấy, bàn tính liến thoáng không ngừng, cậu hai cũng chưa từng rời mắt khỏi đó nhưng lại mang cảm giác như thể chỉ cần mợ Thi làm bất cứ chuyện gì không đúng ý là đều nghiễm nhiên lọt vào mắt sắc.
Nhưng lục lọi hết một lượt tủ, bóng cuộn hương trầm chỉ còn lại chiếc hộp rỗng:
“Hết rồi! Phải đi tìm mới được.

Không biết nó ở đâu vậy?”
Mợ Thi đảo mắt vừa nói với chính mình nhưng cũng là nói cho cậu hai nghe thấy.
Bước ra khỏi gian phòng, chuyện đầu tiên mợ muốn làm chính là đem cậu hai ném vào bụi rơm.

Đem hết mần, bọ đốt cho chừa cái ánh mắt khinh bỉ nhạt ý:
“Sau này cậu có chết, chắc chắn không được lên thiên đường.”
“Nhưng trầm hương ở đâu vậy?”
“Ở trong bên gian kia không có, liệu ở gian cậu Hai có không?”
Mợ Thi mang theo cậu hỏi to đùng kia mà lật từng ngóc ngách, chạm tay vào từng kệ đồ chất đầy những hương thảo kỳ lạ-những thứ khiến cho gian phòng nơi đây lúc nào cũng ngập tràn những thảo dược nồng cho dù cố gắng mở tất cả mọi cửa đều là vô vọng xoá hết.
Mồ hôi ướt đẫm lưng, mợ Thi quyệt tay một đường lau những giọt đang chờ chực kéo xuống khoé mắt cay xè.

Cánh tay hất lên, cả người đứng trước giá sách chất chồng mà vô tình hất văng:
“Cốp!”
Quyển thư tay-nó chỉ to hơn bàn tay của mợ Thi một chút, lớp da bọc ngoài mang theo chút màu nâu đã phai đi rất nhiều theo thời gian.
“Đây là nhật ký sao?”
Mợ Thi không mở ra vội, mới tò mò nhìn ngắm một lượt đã đập ngay vào ánh mắt hai chữ: Anh Dương.
“Đứng ở đây làm gì?”
Cậu Hai ngay từ đằng sau mang theo sát khí tiến về ngay trước mặt.
Mợ Thi xoay người, cất vội quyển sổ nhỏ vào giắt quần mà cười lấp liếm:
“Không có! Tôi…đi tìm hương…không thấy!”
“Bên ngoài phòng trà có.”
Nói rồi cậu Hai đẩy ghế lăn mang theo cậu Cả thân áo chỉnh tề nhanh chóng rời khỏi.
Thấy hôm nay có chuyện khác thường, mợ Thi mới kéo lại con hầu mà tò mò:
“Hôm nay trong nhà có chuyện gì quan trọng hay sao? Thấy cậu Hai với cậu Cả cả người đều không giống bình thường.”
Con nô đưa mắt thấy đám người kia đã đi khuất mới thì thầm với mợ:
“Hằng năm, cứ vào ngày này, cậu Hai lại đưa theo cậu Cả đi đâu đó xa lắm.

Nghe tên phu bảo là đi tới tận vùng Xiêm, sau đó cậu Hai tự mình đưa cậu Cả đi, còn đi đâu thêm nữa thì không biết.

Năm nào cũng đi, năm nào cũng phải tới sáng hôm sau mới về, có khi còn muộn hơn là đến tận khuya hôm sau.”
Con nô nhìn sang mợ Thi có chút thương cảm ái ngại:
“Không phải con lắm chuyện đâu.

Mấy khi cậu Hai không có ở nhà, mợ nên nghỉ ngơi nhiều vào cho lại sức.

Nhìn sắc mặt của mợ mấy hôm nay trông tiều tuỵ lắm.”
Mợ Thi đóng lại cánh cửa gian phòng cậu Hai đầy mùi thuốc ám mà tiến về gian cậu Cả, ung dung đợi thêm một nén nhang chắc hẳn cậu hai đã đi thật xa mới châm nên trầm hương.

Mùi hương nồng hoà vào không gian đượm ngát, mợ Thi ngồi xuống bàn tròn, lôi ra quyển nhật kí đã cũ mèm, thận trọng nhìn trước ngó sau thêm một lượt mới dám lật trang đầu tiên ra xem.
Nhưng trái với nhưng hồ hởi hay mong đợi, thậm chí là có chút lo lắng thì…mợ không thể nào hiểu được bên trên là đang viết cái gì.
“Chết bằm! Chữ xấu tới được như vậy sao?”
Thảo nào cuốn nhật ký này lại có thể tuỳ tiện vất lung tung.
Là chữ xấu quá, có đọc cũng không thể nào hiểu được là bên đấy viết cái gì.
Lật nguyên một quyển, cũng phải mất một thời gian khá dài trầm tính dò xét, suy đoán, hạ hoả tới mức đag nể phục, mợ Thi cuối cùng cũng có thể đọc được một đoạn ngắn:
“Nàng nhìn ta.
Tim đã chết,
Theo nàng một nửa.
Đàn hoạ nhạc,
Ta hoạ tình.”

Không biết là có đúng hay không, chỉ biết rằng, trong lời này của cậu Cả có dáng dấp gần tựa như những gì Quan Chánh tổng đã nhắc tới cho mợ Thi.
Nơi một góc trang đã bị xé rách chỉ để lại một mẩu không nguyên vẹn: bàn tay thiếu nữ mảnh mai, đem theo chuỗi vòng hình sóng biển tựa cánh hoa sen trắng trong thuần khiết đang xoè ra như hứng lấy những giọt mưa nơi bên ngoài cũng ẩn chứa đầy tình ý của người hoạ.
“Đây chính là cô nương đêm đó cùng cậu Cả bỏ trốn? Cũng là người bị dân làng đẩy xuống sông không tìm lại được xác sao?”
Thật đáng thương?
Hồng nhang mang phận mỏng.
Bàn tay tuyệt mỹ như thế này thì làm sao cũng có thể hình dung ra được dáng vẻ yêu kiều của chủ nhân nó.
“Nhưng chuỗi vòng này cũng quen mắt thật.

Không biết đã từng thấy nó ở đâu.”
Mợ Thi cố căng hết sức suy nghĩ, nhưng cho dù là cố gắng đến thế nao cũng không thể nhớ nổi.

Chỉ biết rằng: nó không giống với như lần đầu gặp, mà giống với chiếc vòng từ đôi bàn tay chìa ra viên kẹo ngọt cùng giọng nói ngọt dịu:
“Bé con! Nín đi! Nín đi sẽ được ăn thêm nhiều nữa.”
Nhất thời mợ Thi không thể nào nhớ nổi.
Đang chìm trong hỗn loạn, tiếng bước chân bên ngoài vang lên những gấp gáp khiến mợ giật mình thu lại cuốn sổ trong tay áo.
“Mợ Thi! Tôi nghe nói cậu Hai đã đi khỏi nhà, còn mang theo cậu Cả nữa.

Tôi thoáng thấy cậu Cả cả người trắng bệch, đi đường xa như thế, không biết có trụ được không?”
“Cậu đừng lo.

Ông bà không có ý kiến, cậu mà mang ý lên kẻo ông bà lại không vui.”
Cậu Phúc gật đầu lấy một cái, nhanh tay kéo lấy tay mợ Thi mà một đường thẳng kéo sâu ống tay, đặt trên bàn bắt mạch.
Thời gian trôi qua phút lâu, cậu mở từ từ hai mắt nhìn vào mợ Thi:
“Sức khoẻ mợ yếu quá.

Lục phủ ngũ tạng cũng đều một lượt suy giảm.

Gần đây, mợ có ăn uống gì không lành mạnh?”

Mợ Thi vội xua tay:
“Đồ trên này đều là mang đến cho hai cậu ấy, tôi có ké một phần, tất nhiên đều loại thượng hạng.

Còn các bữa ngoài ăn cùng với cậu, làm sao có thể có gì không lành mạnh được?”
Nhưng như thế này cũng là kỳ lạ quá.
Thân thể này nếu nói là không ăn phải đồ không tốt thì không có gì có thể lý giải.
Cậu Phúc học y đến nay cũng đã ngót ngét gần 10 năm trời.

Nhân thế hiểu chuyện từng trải có thể sai, nhưng riêng bắt mạch này lại không bao giờ có thể sai được.
“Vậy mợ theo tôi về lại gian phòng cũ.

Tôi sẽ kê đơn thuốc cho mợ, cũng là có thể thường xuyên lui tới bắt bệnh.

Nếu có gì không đúng có thể kịp thời chữa trị ngay lập tức.

Mợ ở nơi này, tôi ra vào bất tiện, ông bà cũng không ưa mùi thuốc.”
Lời nói thẳng thắn, mợ Thi gật đầu cũng đã tính tới chuyện này từ lâu.
Nhưng trước hết:
“Cậu có thể giúp tôi tìm cánh cửa thông với căn hầm ngày trước không? Gian bên kia tôi đã tra nhưng không thấy, chỉ còn lại gian bên này.

Lúc này không tìm thì chẳng bao giờ tìm được nữa.”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2 Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3 Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4 Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5 Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6 Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7 Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8 Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9 Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10 Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11 Chương 11: 11: Gặp Quan
12 Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13 Chương 13: 13: Minh Oan
14 Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15 Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16 Chương 16: 16: Hầm Mộ
17 Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18 Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19 Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20 Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21 Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22 Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23 Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24 Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25 Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26 Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27 Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28 Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29 Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30 Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31 Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32 Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33 Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34 Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35 Chương 35: 35: Chôn Sống
36 Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37 Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38 Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39 Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40 Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41 Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42 Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43 Chương 43: 43: Đe
44 Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45 Chương 45: 45: Vợ Mới
46 Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47 Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48 Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49 Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50 Chương 50: 50: Vết Sẹo
51 Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52 Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53 Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54 Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55 Chương 55: 55: Gặp Lại
56 Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57 Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58 Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59 Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60 Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61 Chương 61: 61: Không Giam
62 Chương 62: 62: Bước Chân
63 Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64 Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65 Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66 Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67 Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68 Chương 68: 68: Người Khác
69 Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70 Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71 Chương 71: 71: Con Đào
72 Chương 72: 72: Tìm Người
73 Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74 Chương 74: 74: Tấm Bài
75 Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76 Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77 Chương 77: 77: Giếng Không
78 Chương 78: 78: Ba Người
79 Chương 79: 79: Hang Đá
80 Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81 Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82 Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83 Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84 Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85 Chương 85: 85: Cười
86 Chương 86: 86: Bà Điên
87 Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88 Chương 88: 88: Treo Cổ
89 Chương 89: 89: Hành Án
90 Chương 90: 90: Kết Cục
91 Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2
Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3
Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4
Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5
Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6
Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7
Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8
Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9
Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10
Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11
Chương 11: 11: Gặp Quan
12
Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13
Chương 13: 13: Minh Oan
14
Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15
Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16
Chương 16: 16: Hầm Mộ
17
Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18
Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19
Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20
Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21
Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22
Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23
Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24
Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25
Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26
Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27
Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28
Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29
Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30
Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31
Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32
Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33
Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34
Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35
Chương 35: 35: Chôn Sống
36
Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37
Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38
Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39
Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40
Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41
Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42
Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43
Chương 43: 43: Đe
44
Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45
Chương 45: 45: Vợ Mới
46
Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47
Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48
Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49
Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50
Chương 50: 50: Vết Sẹo
51
Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52
Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53
Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54
Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55
Chương 55: 55: Gặp Lại
56
Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57
Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58
Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59
Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60
Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61
Chương 61: 61: Không Giam
62
Chương 62: 62: Bước Chân
63
Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64
Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65
Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66
Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67
Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68
Chương 68: 68: Người Khác
69
Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70
Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71
Chương 71: 71: Con Đào
72
Chương 72: 72: Tìm Người
73
Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74
Chương 74: 74: Tấm Bài
75
Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76
Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77
Chương 77: 77: Giếng Không
78
Chương 78: 78: Ba Người
79
Chương 79: 79: Hang Đá
80
Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81
Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82
Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83
Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84
Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85
Chương 85: 85: Cười
86
Chương 86: 86: Bà Điên
87
Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88
Chương 88: 88: Treo Cổ
89
Chương 89: 89: Hành Án
90
Chương 90: 90: Kết Cục
91
Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới