Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan

Trời đã qua chiều, nắng bắt đầu tắt, người đến khám cũng chẳng còn lại ai.

Cậu Phúc mệt nhoài nằm dài trên chiếc phản gỗ hướng mặt về phía chân trời rộng lớn, nơi từng cánh chim điên dại đua nhau vươn cánh tìm một nơi trú ẩn.
Những cánh chim kia, cho dù ngày nào cũng phải chao lượn không biết mỏi mệt nhưng nơi đợi chờ chúng trở về đều là một mái nhà yên ấm, một gia đình trọn vẹn đoàn tụ.

Nơi có tất cả những hạnh phúc, tiếng hót líu lo mong chờ ngày mai lại bên nhau sải cánh mà cố gắng.

Cuộc đời của những đôi cánh nhỏ bé ấy thế mà lại dịu dàng êm ấm hơn những con người có lòng nhưng không thể nào thay đổi số phận.
Thằng Khuyết thấy cậu nằm trên phản vội chạy lại:
"Con nghe người bên thôn Hà nói hôm nay ông Phan đi bái lễ cho nhà phú hộ thôn xa, phải đến sáng mai mới về được.

Cậu có định đợi mai mới quay về hay không?"
Cậu Phúc nghe thấy thế cũng chỉ biết cười trừ.

Hoá ra trên bầu trời cao kia vẫn có những cánh chim không muốn nhìn thấy gia đình đằng sau mà cố gắng sải dài vụt mất.

Bầu trời cao thăm thẳm chỉ để lại cánh chim bé nhỏ chơi vơi không biết phương hướng đang điên loạn gào cổ đến mất giọng.
"Là giỗ mẹ tao chứ giỗ người ngoài đâu mà cần chờ đợi đông vui? Ông ấy không về cũng được, mình tao cũng sắp đầy đủ."
"Vậy con về cùng với cậu!"
"Mày lại định câu trộm tôm của ông Phan hả? Năm ngoái mày vớt trộm tôm của ông ấy đi bán, mày nghĩ ông ấy không biết sao? Đầm tôm đó ông ấy nuôi quỷ trông chứ mày đừng tưởng bở."
"Vậy thôi! Con không theo cậu về nữa! Cậu có cần mang đồ thì con đem ra ngựa cho cậu thôi."
Nói rồi thằng Khuyết vác theo túi đồ đã chuẩn bị sẵn mà chạy mất tăm hơi.
"Đúng là cái thằng nhát chết!"
Cậu Phúc chuẩn bị thêm chút đồ nữa mới đến gian nhà ăn.

Mọi người vừa thấy cậu xuất hiện có chút ngạc nhiên, bà Hai đẩy ghế ngồi cho cậu mới hỏi:
"Cậu chưa về sao? Vậy ăn nhanh còn về kẻo trời lạnh có sương dễ ốm."
Cậu ngồi xuống bên bàn, với tay gắp lấy ít thức ăn đặt vào bát mới quay sang bà Cả cùng bà Hai:
"Con xin phép hai Bà, tối nay con về bên thôn Hà chuẩn bị cho mai cúng mẹ.

Tiện thể con ở lại đấy vài hôm làm tròn chữ hiếu với cha."
Bà Cả nghe vậy cũng chỉ lạnh nhạt:
"Cậu đi cứ đi.

Cậu về bao giờ cũng được.

Đó là quyền của cậu."
"Vâng ạ!"
Bữa ăn đi quá nửa nhưng chưa thấy mợ Hương đến, cậu Phúc mới ngạc nhiên nhìn sang bên ghế mà lòng dấy lên những hoài nghi.

Chẳng phải hai ba hôm nay cậu cũng chưa thấy mợ Hương xuất hiện một lần.

Ngày trước mợ ấy có ốm vẫn đến bữa là ra, sao tự dưng lại không thấy?
Chẳng nhẽ?
Nhưng sao chưa thấy có ai thông báo đến một tiếng?
Bên phía gian phòng treo rèm hỷ yên lặng, cánh cửa phòng khóa trái không để một ánh sáng le lói xuất hiện.

Từng tấm lụa đỏ vắt trên trần rủ xuống từng lớp, từng lớp lộn xộn bao trùm cả không gian đã từng thoáng đãng.

Một thân thể yếu ớt gầy gò trên thân chỉ mặc nguyên bộ lụa trắng đã nhiều phần hoe ố.

Thân thể cuộn tròn trong từng lớp lụa rủ chạm sàn mà bó chặt gối không cử động.

Đến một con muỗi cũng không tài nào bước vào gian phòng này nhưng từng tấm lụa hỷ lại có thể phất phơ mà mơ.n trớn trên lớp da bọc xương không có sức lực.
"Tránh xa tao ra! Cút đi!"
"Tránh ra!"
"Đi đi!"
...
Những lời nói thều thào không thành tiếng vang lên trên khuôn miệng.

Đây là ai cơ chứ! Đây đâu có thể nhận ra một mợ Hương đã từng xinh đẹp đến động lòng người như thế nào? Bây giờ chẳng khác gì một bộ hài cốt được bọc da mà loạng choạng lăn lê dò dẫm từng bước.

Tiếng gào thét vang lên bên tai, tiếng từng đoàn âm binh mang trên mình những nỗi hận sự sống loài người mong manh điên cuồng đòi mạng.

Chúng kéo thành từng đoàn dài lòng vòng luyện binh ngay chính gian phòng, ngay trước mắt nhắm chặt nhưng yếu ớt chuyển sang đờ đẫn.
Từng luồng hơi lạnh toát mơ.n trớn trên lớp da xương mỏng manh.

Ánh mắt mợ Thi quay cuồng nhìn theo bóng ma thần vòng lượn lờ trước mặt.

Cô ta đang tiến đến, thân hình lơ lửng không điểm tựa:
"Ta dạy mi cách nhẹ nhàng thoát khỏi cuộc sống này.

Nào, đến đây! Buộc sợi dây này lại!"
Mợ Hương mất hồn hoàn toàn, ánh mắt nhìn theo bước tay thắt lại tấm lụa trải trên trần.
"Đúng rồi! Bây giờ đưa cổ vào.

Chỉ cần đặt lên đó, mi có thể đi lại không cần nặng nhọc giống như ta."
Mợ Hương vươn tay đu lên tấm lụa được bản thân thắt lại.

Gân cổ liền kề cái chết trong mơ màng không biết tại sao.

Hai mắt mông lung nhìn theo từng tấm lụa phất phơ bay trong gian nhà chẳng có chút gió thoảng.
Tiếng bước chân bên ngoài tiến đến cửa chính bỗng dừng lại không bước tiếp.

Gương mặt tối sầm nhìn vào trong lạnh lẽo.
Nút thắt trên cổ mợ Hương đứt đoạn.

Tấm thân nhẹ nhàng rơi xuống nền nhà cái bịch.

Mợ Hương nằm trên đất, hấp hối nhìn theo bóng in cửa xa dần, miệng thều thào sủi bọt trắng:
"C...ậ...u...H...ai."

Cậu Phúc bước nhanh trong bóng tối đến cổng.

Nhà họ Chu quanh năm suốt tháng sáng rực trong ánh đèn đuốc bao phủ còn phía bên ngoài kia lúc nào cũng chỉ là sống lay lắt qua ngọn đèn dầu trong đêm tối.

Sẽ là như thế nào nêu nơi đâu cũng sáng rực như này? Nhà họ Chu sẽ không còn vị thế độc tôn hay thậm chí không thể nào cất tiếng có thể sai bảo cả quan huyện.

Nhưng câu chuyện đó, chắc chắn chưa thể xảy ra trong bây giờ, bởi vì trên lưng ngựa, cậu Phúc vẫn phải rất vất vả dò đường trong mù mẫm.
Qua đến đầu thôn Hạ, tiếng lá đa xào xạc làm cậu toàn thân nổi hết da gà.

Nơi đây ngày trước có cái giếng nhỏ nhưng không biết qua bao nhiêu ngày tháng, người dân đã lấp đi từ lúc nào.

Cậu dừng ngựa nhìn theo tán lá đa mà ngắm vầng trăng trên cao mờ sáng.

Trước đêm giỗ mẹ, hầu như không nắm nào có trăng sáng ấy vậy mà khi còn sống, cậu Phúc từng có nhớ bà ấy rất thích ngắm trăng.
Cậu Phúc đứng ngẩn người một lát mới quay ngựa và thôn.

Tiếng lá đa rì rào, dáng thân trắng rủ xuống trên ngọn cao nơi vầng trăng cậu Phúc đã lầm tưởng, một vong hồn vất vưởng dõi theo.
Cậu đi xuống đến tận cuối thôn.

Dừng lại buộc ngựa trên thân cây hoè già cũ mà ông Phan vẫn thường buộc ngựa.

Phía xa xa nơi đường ruộng mấp mô, ánh đèn dầu heo hắt vẫn đong đưa ngay trước cửa báo hiệu bên trong nhà không có người.
"Ông Phan sợ ta không nhớ đường hay sao? Đến ngọn đèn dầu bao năm vẫn để nguyên chỗ cũ."
Cậu vào đến cổng nhưng không vội vào trong nhà.

Cậu với lấy ngọn đèn dầu trước cửa vặn thêm sáng rồi đi vòng ra sân sau-nơi đầm tôm vẫn còn vang lên những tiếng bật tách tách.

Đầm tôm nhà ông Phan, con nào con nấy đều béo ú, chắc nịch nhưng ngoại những dịp đặc biệt ông Phan mới đem ra chợ phân phát thì dù có nhiều tiền đến đâu ngày thường cũng không mua được.
Mai sẽ là một ngày đặc biệt như thế nên bây giờ cậu Phúc mới muốn ngó qua xem đầm tôm.
"Đúng là tay ông Phan chăm! Con nào con nấy bật còn mạnh hơn cả tao nhảy."
Cậu Phúc đang chìm đắm trong niềm vui ánh mắt không để ý thấy bóng dáng phía xa, một thân bóng đen to lớn đang từng bước đưa tay tiến lại gần.

Gió gào rít lên từng cơn, đầm tôm như trụng nước sôi mà lao thẳng lên bờ, tiếng ngựa nơi xa vang lên tiếng hí dài cùng tràng chó sủa ma vang vẳng ba tiếng.

Cậu Phúc đứng lùi lại phía sau, bàn tay bóng đen nhọn hoắt lại càng tiến gần.

Lá bùa trên cổ sáng rực, hằn lên vết nóng rát vào da thịt.

Cậu cúi người nhìn xuống cổ, chỉ thoáng thấy bóng dáng phía sau lao nhanh về phía xa.

Cậu Phúc chong đèn lên cao, ánh sáng lập loè chỉ thấy phía xa một thân hành khất trùm đầu cao lớn.

Nó liếc ánh mắt máu đỏ ngòn về phía cậu lảo đảo vài bước rồi lao nhanh xuống đầm tôm sủi lên bọt khí yên lặng.
Cậu dụi mắt nhìn về đầm tôm.

Nhưng không hề có gì thay đổi.

Vẫn là nhưng bật tanh tách nhẹ nhàng đầy lực, không có tiếng chó sủa ma, không có tôm trên bờ.
"Là tao hoa mắt sao? Phải đi ngủ sớm mới được!"
Cậu quay lưng đi vào trong nhà, phía đầm tôm trồi lên hai con mắt đỏ au.
Cậu bước vào trong nhà, thắp lên hai ngọn đèn dầu mới từ trong tay nải.

Phòng của cậu, ông Phan đã dọn qua không biết từ khi nào nhưng nhìn chung cũng khá gọn gàng.

Cậu cầm theo một ngọn nến đượm, mở cánh cửa phòng ông Phan lấy chăn màn.
Ông Phan hay để đồ cậu cần trong ngăn tủ dưới, mấy lần cậu ngó qua đều ở một chỗ nên bây giờ cũng thuận tiện.

Cầm theo chăn màn, cậu bước đến cửa, nhưng ánh mắt nghi hoặc lại dừng lại phía trong góc phòng.

Cậu Phúc cầm theo ngọn đèn dầu trong tay, chậm chạp tiến thêm vài bước.

Một cái sập gỗ cũ kỹ đối diện ngay nơi giường ông Phan nghỉ, nó được che lại bằng tấm vải đen gợi lên nhiều phần tò mò.

Cậu lật tấm vải, đập ngay vào mắt là một bàn pháp kỳ lạ có chắc chuyên dụng cho thầy pháp.

Trên tấm bia nguệch ngoạc vài đường nét đó không ra hình thù.

Bên cạnh đài âm dương là một con búp bê trắng muốt có vẻ làm bằng sứ cao cấp chẳng khác gì một đứa trẻ chân thật, chỉ có điều trên đầu loang lổ những vệt đỏ giống trên tấm bia.
Cậu Phúc đạy lại bàn pháp, trong đầu chỉ là chút hiếu kỳ đã được giải đáp mà nhanh chóng quên mất không suy nghĩ.
Cậu để lại chiếc đèn dầu lập loè trước gian nhà, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ..

Chapter
1 Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2 Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3 Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4 Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5 Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6 Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7 Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8 Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9 Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10 Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11 Chương 11: 11: Gặp Quan
12 Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13 Chương 13: 13: Minh Oan
14 Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15 Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16 Chương 16: 16: Hầm Mộ
17 Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18 Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19 Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20 Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21 Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22 Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23 Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24 Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25 Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26 Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27 Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28 Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29 Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30 Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31 Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32 Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33 Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34 Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35 Chương 35: 35: Chôn Sống
36 Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37 Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38 Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39 Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40 Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41 Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42 Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43 Chương 43: 43: Đe
44 Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45 Chương 45: 45: Vợ Mới
46 Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47 Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48 Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49 Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50 Chương 50: 50: Vết Sẹo
51 Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52 Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53 Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54 Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55 Chương 55: 55: Gặp Lại
56 Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57 Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58 Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59 Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60 Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61 Chương 61: 61: Không Giam
62 Chương 62: 62: Bước Chân
63 Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64 Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65 Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66 Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67 Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68 Chương 68: 68: Người Khác
69 Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70 Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71 Chương 71: 71: Con Đào
72 Chương 72: 72: Tìm Người
73 Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74 Chương 74: 74: Tấm Bài
75 Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76 Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77 Chương 77: 77: Giếng Không
78 Chương 78: 78: Ba Người
79 Chương 79: 79: Hang Đá
80 Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81 Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82 Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83 Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84 Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85 Chương 85: 85: Cười
86 Chương 86: 86: Bà Điên
87 Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88 Chương 88: 88: Treo Cổ
89 Chương 89: 89: Hành Án
90 Chương 90: 90: Kết Cục
91 Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: 1: Ngày Trở Về
2
Chương 2: 2: Thằng Nhỏ Kỳ Lạ
3
Chương 3: 3: Lời Ông Phan Căn Dặn
4
Chương 4: 4: Vệt Tay Trên Ô Cửa Sổ
5
Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình
6
Chương 6: 6: Mợ Thi Bị Đánh
7
Chương 7: 7: Nhìn Nhầm
8
Chương 8: 8: Mợ Hương Sống Lay Lắt
9
Chương 9: 9: Đầm Tôm Ông Phan
10
Chương 10: 10: Mợ Thi Có Chuyện
11
Chương 11: 11: Gặp Quan
12
Chương 12: 12: Nghi Hoặc
13
Chương 13: 13: Minh Oan
14
Chương 14: 14: Lại Là Những Giấc Mơ Kỳ Lạ
15
Chương 15: 15: Ông Chu Trở Về
16
Chương 16: 16: Hầm Mộ
17
Chương 17: 17: Nhan Uyển Mất
18
Chương 18: 18: Đừng Mơ Mộng!
19
Chương 19: 19: Ma Bịt Mắt Tìm Thấy Đầu Tiểu Thư
20
Chương 20: 20: Đám Tang Nhan Uyển
21
Chương 21: 21: Ma Bóng Nước
22
Chương 22: 22: Tiểu Thư Nhan Uyển Hiện Về
23
Chương 23: 23: Cậu Phúc Bị Ốm
24
Chương 24: 24: Gặp Cậu Hai
25
Chương 25: 25: “chữa Bệnh” Cho Cậu Phúc
26
Chương 26: 26: Từ Biệt 1
27
Chương 27: 27: Từ Biệt 2
28
Chương 28: 28: Từ Biệt 3
29
Chương 29: 29: Khi Cậu Khoẻ Lại Mới Vất Đi
30
Chương 30: 30: Cần Câu Giải Thích
31
Chương 31: 31: Chuẩn Bị Lên Đường
32
Chương 32: 32: Để Quỷ Vặt Đầu
33
Chương 33: 33: Tôi Nhớ Từng Nằm Chung Quan Tài Với Cô Ấy
34
Chương 34: 34: Tôi Sợ Lắm
35
Chương 35: 35: Chôn Sống
36
Chương 36: 36: Cậu Làm Gì Được Ta
37
Chương 37: 37: Cậu Phúc Bị Dắt Đi
38
Chương 38: 38: Cậu Phúc Bị Đánh
39
Chương 39: 39: Tìm Hiểu Nguyên Nhân
40
Chương 40: 40: Nói Chuyện Với Ông Phan
41
Chương 41: 41: Vết Áo Rách
42
Chương 42: 42: Con Xuân Chết
43
Chương 43: 43: Đe
44
Chương 44: 44: Cậu Cả Giết Con Xuân
45
Chương 45: 45: Vợ Mới
46
Chương 46: 46: Thằng Khuyết Bị Đau
47
Chương 47: 47: Vẫn Là Cảm Giác Kỳ Lạ
48
Chương 48: 48: Đoàn Hát Thương Giang
49
Chương 49: 49: Gặp Thổ Địa
50
Chương 50: 50: Vết Sẹo
51
Chương 51: 51: Túi Gấm Đỏ
52
Chương 52: 52: Ông Bà Đỗ Mất
53
Chương 53: 53: Quan Chánh Tổng
54
Chương 54: 54: Sợi Chỉ Đỏ
55
Chương 55: 55: Gặp Lại
56
Chương 56: 56: Mang Cậu Cả Cho Mợ Thi Chăm Sóc
57
Chương 57: 57: Cậu Hai Không Dễ Qua
58
Chương 58: 58: Oán Khí Đám Âm Binh
59
Chương 59: 59: Tìm Cửa Thông Gian Hầm
60
Chương 60: 60: Gian Phòng Bà Hai
61
Chương 61: 61: Không Giam
62
Chương 62: 62: Bước Chân
63
Chương 63: 63: Cậu Cả Cứu ‘gian”
64
Chương 64: 64: Nước Mắt Bà Hai
65
Chương 65: 65: Ngày Hỷ Không Nên Sợ Hãi
66
Chương 66: 66: Cậu Hai Có Điều Quỷ Dị
67
Chương 67: 67: Thực Sự Đã Chết
68
Chương 68: 68: Người Khác
69
Chương 69: 69: Không Để Chịu Thiệt
70
Chương 70: 70: Ninh Vân Đến
71
Chương 71: 71: Con Đào
72
Chương 72: 72: Tìm Người
73
Chương 73: 73: Bức Tranh Trên Cửa
74
Chương 74: 74: Tấm Bài
75
Chương 75: 75: Mùi Thuốc Nồng
76
Chương 76: 76: Cậu Phúc Bị Hoa Mắt
77
Chương 77: 77: Giếng Không
78
Chương 78: 78: Ba Người
79
Chương 79: 79: Hang Đá
80
Chương 80: 80: Tìm Cậu Phúc
81
Chương 81: 81: Bị Cái Vật
82
Chương 82: 82: Tiếng Gọi
83
Chương 83: 83: Đừng Trách Tao
84
Chương 84: 84: Tìm Được Rồi
85
Chương 85: 85: Cười
86
Chương 86: 86: Bà Điên
87
Chương 87: 87: Làm Gì Còn
88
Chương 88: 88: Treo Cổ
89
Chương 89: 89: Hành Án
90
Chương 90: 90: Kết Cục
91
Chương 91: 91: Cuộc Sống Mới