Chương 60: Bỏ chặn

Nói xong, Mạnh Oánh quay người lên lầu, đây là chung cư kiểu cũ, tầng một được thiết kế rộng rãi để có thể mở cửa hàng, nhưng hình như là không có người đến thuê, cho nên đóng kín cửa. Vì thế đèn ở cầu thang cũng không sáng, Mạnh Oánh vô thức run một cái, lại nghe được tiếng bước chân ở sau lưng.

Tiếng Hứa Điện truyền đến: "Đèn không sáng?"

Giọng của anh trầm thấp, nhưng âm thanh quen thuộc, còn là tiếng mẹ đẻ, khiến Mạnh Oánh cũng dần bình tĩnh lại, bàn tay đang cuộn chặt cũng thả lỏng.

Cô không đáp, đi lên lầu.

Nghe tiếng bước chân của anh vẫn theo sát, đột nhiên căn phòng sát vách vang lên tiếng mắng chửi rất lớn, nhưng đều là tiếng Đức, sau đó lại có vài tiếng động chói tai, Mạnh Oánh bỗng nhiên hít sâu một hơi.

"Không cần sợ, bọn họ chỉ đang cãi nhau." Giọng Hứa Điện lại vang lên, anh nhìn chằm chằm eo của cô, bả vai, tay, rất muốn tiến lên, sau đó lại ngập ngừng, trong lúc đó, Mạnh Oánh đã đến cửa, cô đã ổn hơn, cầm chìa khoá mở cửa, đẩy cửa đi vào.

Trước khi đi vào, cô quay đầu nhìn anh một cái.

Đúng lúc Hứa Điện đang rút một điếu thuốc, thấy cô nhìn qua, ngón tay cầm điếu thuốc vô thức buông xuống, giấu ra sau lưng, yên lặng nhìn cô.

Hành động như một phản xạ có điều kiện cũng khiến anh cảm thấy bất ngờ .

Mạnh Oánh lại không để ý đến điều đó, cô mấp máy môi, nói: "Anh trở về đi."

Nói xong, đi vào, đóng cửa lại, thả túi trước cửa sổ, cả người mới thở phào một hơi, cô nằm úp sấp trên ghế salon, vò tóc.

Cô chỉ biết tiếng Anh, nhưng người dân bên này đa số dùng tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Ý, với lại đàn ông ở đây ai cũng cao to, khí thế đè người, khiến cô có chút e dè.

Không phải quê hương của mình, nên luôn có cảm giác không an toàn.

*

Sau khi cửa đóng lại, Hứa Điện đứng một hồi, rồi giật mở cổ áo, rút thêm điếu thuốc, ngậm trong miệng, mượn một chút ánh sáng, nhìn điếu thuốc, anh nhíu mày, rồi đi xuống lầu, nhìn chiếc đèn ở cầu thang vẫn im lìm không chút ánh sáng, anh cầm điện thoại di động lên, gọi một cú điện thoại.

"Tìm người tới sửa một cái đèn, không có ai? Vậy cậu tới."

Yến Hành tại đầu kia than thở, "Hứa tổng, đây là Thụy Sĩ, không phải ở Trung Quốc!"

"Công ty không có ai?"

Yến Hành bất lực, mấy giây sau, rời giường, trong tiếng sột soạt hắn nói, "Vậy chỉ có thể gọi nhân viên đến sửa, muốn chết à, tôi còn phải đi đón anh ta."

Nhân viên ở chi nhánh Geneva của Hứa thị đều có quốc tịch Trung Quốc, từ tổng bộ phân phối tới, có không ít nhân viên toàn năng. Hai mươi phút sau, Yến Hành lái xe, chở theo một tên đầu tóc rối bời, râu ria xồm xoàm tới, vừa xuống xe, Yến Hành nhịn không được trừng Hứa Điện một chút, người nhân viên cầm theo thùng dụng cụ, chào Hứa Điện, vẫn chưa tỉnh ngủ bò lên trên cầu thang, nói: "Mấy cái chung cư kiểu cũ này, chính là như vậy, bọn họ sống chậm, làm chuyện gì cũng chậm, đèn này có khi hỏng rất lâu rồi, cũng may tôi đem theo đồ mới, chắc sửa một chút là xong ngay thôi."

"Vất vả rồi." Hứa Điện dụi tắt điếu thuốc, dựa vào cửa xe đáp.

Hắn còn mang theo thang, dựng lên cho chắc rồi bắt đầu làm. Yến Hành ở một bên, ngáp một cái thật to, buồn ngủ, mấy giây sau, điện thoại hắn vang lên, có tin tức.

Hắn cúi đầu xem, đôi mắt biến đổi, nhìn Hứa Điện.

"Hứa tổng."

Hứa Điện nhíu mày, nhìn thoáng qua tin tức kia.

Sau đó, ngẩng đầu nhìn về phía tầng hai.

Cửa sổ ngoài ban công vẫn đang mở, tấm rèm đậm màu còn đang phấp phới theo ngọn gió, ánh đèn còn sáng, hiển nhiên còn chưa ngủ. Hứa Điện bỏ tay vào trong túi, nói với Yến Hành, "Đã biết."

Yến Hành: "Anh tính sao?"

Làm sao bây giờ?

Hứa Điện không đáp.

Chỉ chốc lát sau, người nhân viên đã làm xong, đèn rất nhạy, lập tức liền sáng lên, hắn thu dọn rồi đi xuống, Yến Hành ném tàn thuốc, mở cửa xe, lên xe khởi động, hắn nhìn Hứa Điện không nhúc nhích, mấy giây sau giật mình, Yến Hành thăm dò,nói với Hứa Điện: "Hứa tổng, ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Hứa Điện khom lưng nhìn trong xe của mình, cầm điếu thuốc, đáp.

Không ngẩng đầu, kéo một hộc để đồ trong xe ra, khẽ nhìn lướt qua khẩu súng màu đen yên vị ở trong hộc rồi khép lại.

Xe khởi động, Yến Hành lái đi ra ngoài một hồi.

Người nhân viên nhìn về đằng sau hỏi: "Hứa tổng không đi?"

"Ừ, ở lại trông coi."

Người nhân viên: "A, trên lầu là vị mỹ nhân nào thế? Ai mà có thể khiến Hứa tổng sủng ái?"

Yến Hành cười một tiếng.

"Anh với không tới, anh không xứng."

Người nhân viên: ". . . . . Nói gì vậy Yến tổng."

Quên đi, chớ để ý việc tư của sếp, vẫn là ngủ đi.

*

Mạnh Oánh nằm trên ghế salon một hồi rồi đứng dậy đi tắm rửa, có chút lề mề, tắm một hồi lâu mới ra ngoài, vừa đi ra phòng tắm, liền nghe tiếng chuông điện thoại dồn dã không dứt, ở trong căn hộ tĩnh lặng rất chói tai, Mạnh Oánh cúi người cầm lên, bắt máy, đầu kia là Chu Mẫn Nhi, tiếng động hỗn loạn: "Mạnh Oánh, tối nay cô nhớ ở yên trong nhà không được ra khỏi cửa, nghe thấy âm thanh gì cũng đừng đi ra, bên chỗ tôi có một vụ nổ súng, bây giờ đang rất loạn, tôi cũng rất sợ. . . ."

Chu Mẫn Nhi bên kia có chút ầm ĩ, giọng nói lanh lảnh thường ngày nay có thể nghe rõ sự hoảng hốt.

Mạnh Oánh cũng hốt hoảng theo, "Cô vẫn ổn chứ?"

"Tôi, tôi vẫn ổn, tôi đang ở chỗ Triệu Việt, cô thuê chung cư quá xa, cô đừng tới đây, cô cứ ở yên trong phòng là được rồi." Ở trong nước quá an toàn, ra nước ngoài gặp phải tình huống này không ai có thể bình tĩnh được, Mạnh Oánh nghe ngóng, ở khu vực của cô ngược lại rất yên tĩnh, giống như trước, cô đáp, "Được, tôi không đi qua, hai người cũng đừng đi ra ngoài, ở yên trong nhà."

"Được được, nếu không cô đến tạm chỗ của thầy đi?" Chu Mẫn Nhi suy nghĩ một chút, nói.

"Không, tôi không đi đâu hết." Mặc dù không xa, nhưng phải băng qua hai con đường, mà ở đây lại quá hoang vắng, lúc bình thường đã phải lo lắng đề phòng, chứ đừng nói là trong tình huống hiện giờ, Mạnh Oánh đi ra khóa thêm một cái chốt trên cửa, ngay cả ban công cũng không dám bước ra, đóng cửa sổ rồi kéo rèm lại, trở về ngồi ở trên ghế sa lon.

Cô vẵn chưa tắt điện thoại, mà hàn huyên vài câu với Chu Mẫn Nhi, thỉnh thoảng có Triệu Việt tới nói hai câu, chỗ ở của Kiều Khởi cách hai người kia không xa, cũng có gọi điện thoại.

Mà tình hình ở bên kia không ổn chút nào, thỉnh thoảng sẽ có tiếng động nháo nhào.

Mạnh Oánh bên này tốt hơn một chút, vẫn là giống như trước, sau khi cúp điện thoại.

Tóc Mạnh Oánh cũng khô rồi, có xem điện thoại thấy có một tin nhắn đến.

Hứa Điện: Ngủ ngon, đi ngủ sớm một chút, tắt đèn.

Mạnh Oánh đã tắt đèn.

Chỉ có một bóng đèn nhỏ ở trên tường là còn sáng, cô đứng lên, tắt luôn bóng đèn, chỉ để lại một chiếc đèn nhỏ trên bàn trà, đủ chiếu sáng, cô suy nghĩ một chút, soạn tin.

Mạnh Oánh: Anh đi rồi sao?

Hứa Điện: Đi rồi, chuẩn bị ngủ.

Mạnh Oánh: Tốt.

Hứa Điện: Vẫn không thể bỏ chặn Wechat của anh sao?

Hứa Điện đã bị bỏ trong sổ đen rất lâu rồi, hơn hai năm, cô nhìn tin nhắn một hồi, nhớ tới lúc anh đi theo cô lên cầu thang, cô ấn mở Wechat.

Wechat có Hồ Nghiệp và Di Tuyết gửi tin nhắn đến.

Hồ Nghiệp: Ngủ chưa?

Hồ Nghiệp: Gọi điện thoại cho em sao không bắt máy.

Di Tuyết: Em muốn tới đây không? Cô với thầy đi đón em.

Di Tuyết: Mạnh Oánh, nhìn thấy tin nhắn thì mau trả lời.

Di Tuyết: Chu Mẫn Nhi nói em không đến, vậy em đi ngủ sớm đi.

Di Tuyết: Không có việc lớn gì.

Bởi vì hai chiếc xe bị hai người trợ lý lái đi, cho nên bên Hồ Nghiệp không có xe, nếu tới đón Mạnh Oánh cũng chỉ đành đi bộ. Mạnh Oánh nhanh chóng trả lời tin nhắn Di Tuyết, nói mình muốn ngủ, cũng sẽ không có chuyện gì, bên kia Di Tuyết ừ một tiếng, đồng ý.

Sau khi cúp điện thoại, Mạnh Oánh mới vào sổ đen.

Bỏ chặn cái hình đại diện có chữ Hứa.

Sau khi kéo ra ngoài, cô cũng không nói với Hứa Điện, mà nằm dài trên ghế sa lon, che trán, bởi vì phòng ngủ khá sâu nên cô quyết định nằm tạm trên ghế salon một đêm, nếu có tiếng động, còn có thể lập tức nghe được mà chạy, thật ra trị an ở Thụy Sĩ rất tốt, nhưng không ngờ bọn họ sẽ gặp được tình huống hiếm có này, vận khí "tốt" quá mà. Cô ngáp một cái, căn phòng tĩnh lặng khiến cô dần tiến vào giấc ngủ.

Rõ ràng hôm qua cô rất hoảng loạn, nhưng một đêm này lại ngủ rất ngon, ngày hôm sau tỉnh lại, nhìn thấy ánh sáng từ ban công rọi vào, thắp sáng cả căn phòng, cô ngơ ngẩn nhìn.

Đây là cảm giác sống sót sau tai nạn sao? Vậy là đã trải qua một đêm rồi sao?

Cô liền gọi điện cho Chu Mẫn Nhi.

Chu Mẫn Nhi ở đầu kia mơ mơ màng màng nói: "Tôi tỉnh rồi, đến gần sáng mới ngủ được, nhưng cũng không yên giấc được, buồn ngủ chết, Kiều Khởi hình như cũng không ngủ, chỗ cậu ta còn ồn hơn bên này."

Mạnh Oánh ừ một tiếng, bên kia còn có tiếng Triệu Việt, yên tâm rồi, cô gọi cho Kiều Khởi, tối hôm qua hắn cũng gọi cho cô, Kiều Khởi cũng là một đêm không ngủ, ứng vài tiếng, sau nói: "Cũng may không xảy ra ở chỗ của cô, không thì tôi lại phải chạy qua chăm cô rồi."

Hắn còn mồm mép lắm.

Mạnh Oánh trực tiếp cúp điện thoại.

Để điện thoại xuống, Mạnh Oánh nhẹ nhõm, nhân tiện nhắn tin cho Hồ Nghiệp và Di Tuyết, sau đó đi rửa mặt, tinh thần sảng khoái thay quần áo xong, kéo rèm mở cửa sổ đón ánh mặt trời, cô nhìn xuống dưới lầu, hình như nhìn thấy một chiếc xe màu đen.

Mạnh Oánh lui lại hai bước, cầm túi xách trên bàn trà, mở khóa đi ra ngoài, đi xuống thang lầu, trong lòng không biết suy nghĩ gì, bước chân dần dần tăng tốc.

Đi ra khỏi tòa nhà, quả nhiên thấy chiếc một chiếc xe màu đen đang lẳng lặng đứng đó, Mạnh Oánh đi qua, khom lưng, gõ cửa sổ xe, vài giây sau, cửa sổ xe mới dần hạ xuống.

Hứa Điện cài nút cổ áo, đeo kính mắt nhìn qua.

Đường cong xương hàm lạnh lùng sắc bén.

Mạnh Oánh nhìn anh mấy giây, ngón tay nắm thật chặt, lại dời mắt nhìn tay anh thấy một điếu thuốc, đã tắt ngóm, "Tối hôm qua anh không về sao?"

Cô dịu dàng hỏi.

Hứa Điện để thuốc lá vào trong gạt tàn thuốc, tối qua hút cũng không nhiều, đây là điếu thứ hai, anh nhíu mày, nói: "Ừ."

"Anh ở đây làm gì?" Mạnh Oánh biết rõ còn cố hỏi.

Hứa Điện cong môi cười một tiếng, đôi mắt đào hoa mang theo mấy phần ngả ngớn, "Chuẩn bị sẵn, để bất cứ khi nào muốn thì lên lầu tìm em."

Mạnh Oánh: "Xì."

Hứa Điện lại cười tươi hơn.

Lúc này, điện thoại anh tích tích vang lên, cách không xa, Mạnh Oánh nhìn thấy Yến Hành gửi tin nhắn tới.

Yến Hành: Anh đi chưa? Sự tình đã giải quyết, cảnh sát bên này cũng nhanh đó.

Hứa Điện cầm lên, trả lời Yến Hành. Sau đó ấn xuống cửa xe một cái, cửa bên ghế phụ lái mở ra, anh nhìn Mạnh Oánh một lần nữa, "Lên xe? Anh đưa em đi khu trung tâm."

Mạnh Oánh đứng thẳng người, mắt nhìn biệt thự Hồ Nghiệp.

Hơi chần chừ, lại quay đầu nhìn anh, đôi mắt của anh còn nổi lên những tia máu đỏ, Mạnh Oánh mím môi, nói: "Anh về nghỉ ngơi đi, tôi ngồi xe của thầy."

Sau đó định đứng thẳng dậy, nói ra: "Cám ơn."

Vừa nói xong.

Hứa Điện trở tay bắt lấy cánh tay của cô, lần nữa kéo người xuống, Mạnh Oánh bất đắc dĩ khom lưng, cổ áo chữ V vì cuối xuống mà lộ ra xương quai xanh, cùng với một vùng da trắng nõn, ánh mắt Hứa Điện quét mắt một vòng, hầu kết anh nhấp nhô, nhìn thẳng mắt cô nói: "Không cần cảm ơn, bỏ chặn Wechat của anh đi được không?"

"Anh cần cái này."

Chapter
1 Chương 1: Bắt chước
2 Chương 2: Dễ dụ
3 Chương 3: Khoang hạng nhất
4 Chương 4: Hoa hồng
5 Chương 5: Hotsearch
6 Chương 6: Bông tai màu đỏ
7 Chương 7: Lễ trao giải
8 Chương 8: Đuôi mắt
9 Chương 9: Buổi thử vai
10 Chương 10: Câu lạc bộ
11 Chương 11: Thực lực
12 Chương 12: Cái bật lửa
13 Chương 13: Thế thân
14 Chương 14: Cầu mà không được
15 Chương 15: Con chó con mèo
16 Chương 16: Hết sức trân quý
17 Chương 17: Camera
18 Chương 18: Bút ghi âm
19 Chương 19-1: Trong màn mưa
20 Chương 19-2: bonus
21 Chương 20: Có thể
22 Chương 21: Phòng đánh bi-da
23 Chương 22: Đổi ý
24 Chương 23: Đảo ngược
25 Chương 24: Gài bẫy
26 Chương 25: Quán bar
27 Chương 26: Bánh ngọt
28 Chương 27: Tới
29 Chương 28: Bộ mặt thật
30 Chương 29: Số điện thoại
31 Chương 30: Cảnh tình cảm
32 Chương 31: Video
33 Chương 32: Cộng tình
34 Chương 33: Nhập tâm
35 Chương 34: Hoàn thành vai diễn
36 Chương 35: Quên đi
37 Chương 36: Xem mắt
38 Chương 37: Giang Huệ trấn
39 Chương 38: Gặp mặt
40 Chương 39: Loại bỏ vật cản
41 Chương 40: Kết hôn?
42 Chương 41: Diễn viên hài
43 Chương 42: Bạn
44 Chương 43: Chứng minh
45 Chương 44: Show thời trang
46 Chương 45: Vận đào hoa
47 Chương 46: Cơm tất niên
48 Chương 47-1: Năm mới
49 Chương 47-2: Yêu hay không yêu?
50 Chương 48: Trò giỏi hơn thầy
51 Chương 49: Chuyện tình cảm
52 Chương 50: Phong bì
53 Chương 51: Đuôi mắt, khuyên tai đỏ
54 Chương 52: Phát sóng
55 Chương 53: Nhìn đường
56 Chương 54: Dự thính
57 Chương 55: Quen rồi
58 Chương 56: Yêu giả
59 Chương 57: Thiếu niên
60 Chương 58: Dì hại con
61 Chương 59: Gỡ xương cá
62 Chương 60: Bỏ chặn
63 Chương 61: Cơ hội
64 Chương 62-1: Bữa sáng
65 Chương 62-2: Chạm tay
66 Chương 63: Đấu giá
67 Chương 64: Hậu đấu giá
68 Chương 65: "Đánh hay lắm"
69 Chương 66: Tinh thần không yên
70 Chương 67: Giới thiệu
71 Chương 68: Quán bar
72 Chương 69: Từng bước một
73 Chương 70: Vĩnh hằng chi lá
74 Chương 71: Thu hồi
75 Chương 72: Bêu xấu
76 Chương 73: Cuộc gọi đến
77 Chương 74: An ủi
78 Chương 75: Không khéo
79 Chương 76: Canh giải rượu
80 Chương 77: Ảnh chụp
81 Chương 78: Hệ thống định vị
82 Chương 79: Đi thong thả, không tiễn
83 Chương 80: Chỉ có vậy?
84 Chương 81
85 Chương 82
86 Chương 83
87 Chương 84
88 Chương 85
89 Chương 86: Phiên ngoại 1: Cầu hôn
90 Chương 87: Phiên ngoại 2: Phòng làm việc
91 Chương 88: Phiên ngoại 3: Thành viên mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Bắt chước
2
Chương 2: Dễ dụ
3
Chương 3: Khoang hạng nhất
4
Chương 4: Hoa hồng
5
Chương 5: Hotsearch
6
Chương 6: Bông tai màu đỏ
7
Chương 7: Lễ trao giải
8
Chương 8: Đuôi mắt
9
Chương 9: Buổi thử vai
10
Chương 10: Câu lạc bộ
11
Chương 11: Thực lực
12
Chương 12: Cái bật lửa
13
Chương 13: Thế thân
14
Chương 14: Cầu mà không được
15
Chương 15: Con chó con mèo
16
Chương 16: Hết sức trân quý
17
Chương 17: Camera
18
Chương 18: Bút ghi âm
19
Chương 19-1: Trong màn mưa
20
Chương 19-2: bonus
21
Chương 20: Có thể
22
Chương 21: Phòng đánh bi-da
23
Chương 22: Đổi ý
24
Chương 23: Đảo ngược
25
Chương 24: Gài bẫy
26
Chương 25: Quán bar
27
Chương 26: Bánh ngọt
28
Chương 27: Tới
29
Chương 28: Bộ mặt thật
30
Chương 29: Số điện thoại
31
Chương 30: Cảnh tình cảm
32
Chương 31: Video
33
Chương 32: Cộng tình
34
Chương 33: Nhập tâm
35
Chương 34: Hoàn thành vai diễn
36
Chương 35: Quên đi
37
Chương 36: Xem mắt
38
Chương 37: Giang Huệ trấn
39
Chương 38: Gặp mặt
40
Chương 39: Loại bỏ vật cản
41
Chương 40: Kết hôn?
42
Chương 41: Diễn viên hài
43
Chương 42: Bạn
44
Chương 43: Chứng minh
45
Chương 44: Show thời trang
46
Chương 45: Vận đào hoa
47
Chương 46: Cơm tất niên
48
Chương 47-1: Năm mới
49
Chương 47-2: Yêu hay không yêu?
50
Chương 48: Trò giỏi hơn thầy
51
Chương 49: Chuyện tình cảm
52
Chương 50: Phong bì
53
Chương 51: Đuôi mắt, khuyên tai đỏ
54
Chương 52: Phát sóng
55
Chương 53: Nhìn đường
56
Chương 54: Dự thính
57
Chương 55: Quen rồi
58
Chương 56: Yêu giả
59
Chương 57: Thiếu niên
60
Chương 58: Dì hại con
61
Chương 59: Gỡ xương cá
62
Chương 60: Bỏ chặn
63
Chương 61: Cơ hội
64
Chương 62-1: Bữa sáng
65
Chương 62-2: Chạm tay
66
Chương 63: Đấu giá
67
Chương 64: Hậu đấu giá
68
Chương 65: "Đánh hay lắm"
69
Chương 66: Tinh thần không yên
70
Chương 67: Giới thiệu
71
Chương 68: Quán bar
72
Chương 69: Từng bước một
73
Chương 70: Vĩnh hằng chi lá
74
Chương 71: Thu hồi
75
Chương 72: Bêu xấu
76
Chương 73: Cuộc gọi đến
77
Chương 74: An ủi
78
Chương 75: Không khéo
79
Chương 76: Canh giải rượu
80
Chương 77: Ảnh chụp
81
Chương 78: Hệ thống định vị
82
Chương 79: Đi thong thả, không tiễn
83
Chương 80: Chỉ có vậy?
84
Chương 81
85
Chương 82
86
Chương 83
87
Chương 84
88
Chương 85
89
Chương 86: Phiên ngoại 1: Cầu hôn
90
Chương 87: Phiên ngoại 2: Phòng làm việc
91
Chương 88: Phiên ngoại 3: Thành viên mới