Chương 113: Phiên ngoại 2

Nghĩ đến chuyện sau khi Phó Thành nhập ngũ không thể tùy tiện ra nước ngoài, thừa dịp anh nghỉ hè, Anh Hiền dẫn anh cùng đi thăm Tưởng Chấn.

Tinh thần của Tưởng Chấn không tệ, nhìn thấy cô thì vẫy tay cười: “Anh Hiền, lại đây xem cây phong Nhật Bản mới trồng của bố, Geisha, rất giống Ukigumo, nhưng đỏ hơn. Con đến không đến đúng lúc, tuần trước màu sắc nó đậm hơn, còn có lá hồng nữa.”
“Cây này phải có mấy chục năm tuổi rồi chứ?” Anh Hiền thế chỗ của Hứa Tiếu, đẩy Tưởng Chấn đi tản bộ trong hoa viên.

“Không sai, con rất có mắt. Vì cái cây này mà đã khiến bố chờ đợi khoảng hơn hai tháng. Bốn cây trước đó đã chết, người Pháp làm vườn kia muốn thuyết phục bố từ bỏ, nói rằng không có khả năng thành công. Tại sao lại không thể, đây không phải là thành công rồi sao.” Tưởng Chấn không khỏi kiêu ngạo mà nói, những thứ có thể khiến ông ta chờ hơn hai tháng cũng không nhiều lắm.

Anh Hiền cười đáp một tiếng.

Khát khao muốn có được hoa thơm vật lạ của Tưởng Chấn cũng giống như tìm kiếm phụ nữ vậy, người mà thực sự yêu hoa thì chết hai cây là biết nên từ bỏ rồi.

Tưởng Chấn hào hứng triển lãm cho cô xem chiến lợi phẩm của mình, ông ta không thích chờ đợi nên đã dời toàn bộ sang trồng cây cổ thụ, khu vườn phía sau nhà sẽ được cải tạo một lần nữa.
Dù tinh thần rất phấn chấn, ăn mặc cũng rất cầu kỳ nhưng nhìn qua Tưởng Chấn lại già đi rất nhiều, từ khí chất đến cơ thể đều xuống sắc toàn bộ. Từ thời điểm bắt đầu về già, ông ta không còn là Tưởng Chấn ngày xưa nữa. Bây giờ ông ta có lẽ rất khó để thu hút các cô gái trẻ, cho dù ông ta có bao nhiêu tiền đi nữa.

Sau khi quan sát một vòng, Anh Hiền đẩy Tưởng Chấn về lại để cắt tỉa bồn hoa, đây là việc làm vườn duy nhất mà chính tay ông ta tự làm.

Tưởng Chấn hỏi: “Gần đây Anh Kiến đang làm gì vậy?”

Anh Hiền đáp: “Gần đây anh cả đã cho ra mắt khu nghỉ dưỡng ở đảo Thiên Hồ.”

“Nó có làm khó con trong hội đồng quản trị không?”

Anh Hiền mỉm cười: “Không, bố, anh cả không phải là loại người đó. “Nói thẳng ra cô vẫn có phòng bị với Tưởng Anh Kiến, nhưng trước mắt xem ra Tưởng Anh Kiến hình như không có dã tâm gì quá lớn.
Tưởng Chấn chế nhạo: “Người mà ngay cả vợ mình còn không quản được thì cũng không tạo ra được sóng lớn gì.” Nói xong, răng rắc một tiếng, giơ tay cắt cành cây khô vô dụng xuống.

Anh Hiền im lặng không lên tiếng, nghĩ thầm chắc cõ lẽ là Tưởng Chấn đã thấy được tin đồn.

Lúc trước vì Tưởng Chấn không thích Đổng Thuyên nên cô ta sống như một người vô hình, hiện tại Tưởng Chấn không có ở đây, cuối cùng cô ta cũng có thể làm màu tái xuất, liên tiếp xuất hiện trong các hoạt động xã hội khác nhau. Mỗi khi xuất hiện, quần áo và đồ trang sức đều có thể khiến cho người ta bàn tán một phen.

Tưởng Anh Kiến cũng nhiều lần bị người ta chụp ảnh đang tay trong tay với Đổng Thuyên đi dạo phố, xem ra anh ta cũng không khó chịu với sự làm màu của vợ mình.

Tưởng Chấn châm biếm nói ra câu này rồi lại trầm mặc, một lúc lâu sau đột nhiên nói: “Nó và con hai đều giống Nguyệt Cầm, trọng tình cảm.”
Buông kéo xuống, Tưởng Chấn xuất thần nhìn ra xa, không biết đang suy nghĩ cái gì. Sau một hồi im lặng, ông ta thở dài và nói: “Là bố có lỗi với bà ấy.”

Anh Hiền im lặng lắng nghe, ân oán của người lớn, cô không thể xen mồm vào nói được.

Không biết Trang Nguyệt Cầm nghe thấy câu xin lỗi muộn tới ba mươi năm này sẽ cảm thấy thế nào, sẽ cảm động sao? Hay là thoải mái? Hoặc là càng oán hận hơn?

Anh Hiền không biết nhiều lắm về Trang Nguyệt Cầm, chỉ biết bà ấy là con gái duy nhất của bí thư thành ủy, năm đó bà ấy yêu từ cái nhìn đầu tiên đối với Tưởng Chấn, khi đó ông ta vẫn còn một nghèo hai trắng, nếu không phải là ông ta thì không gả. Sau khi kết hôn, đối với chuyện đào hoa của Tưởng Chấn không nghe không nhìn cũng không nói, thậm chí không cho phép con cái nhắc tới. Có lẽ là vì bà ấy quá yêu Tưởng Chấn.
Chỉ là, nếu đã yêu thì làm sao có thể không quan tâm. Từ nhỏ Trang Nguyệt Cầm sống an nhàn suиɠ sướиɠ, vậy mà ba mươi sáu tuổi bị bệnh qua đời, khó có thể nói điều đó không liên quan tới Tưởng Chấn.

Khi Trần Phong nhắc tới những chuyện cũ này, biểu cảm trên mặt bà ấy thường rất phức tạp, có khinh thường, khinh bỉ, cũng có một tia nghiến răng nghiến lợi.

Về phần nghiến răng cái gì, Trần Phong sẽ không nói, đó là bí mật của một mình bà ấy.

Nhưng Anh Hiền biết, nếu Trần Phong biết được Tưởng Chấn chính miệng nói mình có lỗi với Trang Nguyệt Cầm, chắc chắn bà ấy sẽ càng nghiến răng hơn nữa.

“Anh Hiền, chuyện con hai làm là không thể tha thứ. Nhưng nó là hồ đồ, là ngu xuẩn, không phải xấu đến mức không thể cứu, con cứ để cho nó ở lại bên đó đi.”

“Vâng.”
Tưởng Chấn gật đầu, lại nói: “Lời không thể nói chết, chuyện không thể làm quá tuyệt tình.”

Anh Hiền: “Bố, con biết rồi.”

Tưởng Anh Tư không đáng sợ, nhưng tùy tiện động đến cô ta, rất có thể sẽ khiến Tưởng Anh Kiến phản ứng ngược lại. Đúng như lời Tưởng Chấn nói, Tưởng Anh Kiến coi trọng tình cảm, em gái ruột xảy ra chuyện, anh ta nhất định có phản ứng. Có lẽ cuối cùng vẫn là cô thắng, nhưng các cuộc nội chiến trong gia đình rất ít có người thắng, chỉ là ai thua ít hơn mà thôi. Chỉ cần Tưởng Anh Tư thành thật, cô sẽ không động đến cô ta.

Anh Hiền từng hoài nghi, Tưởng Chấn “lưu đày” Tưởng Anh Tư có phải là có ý đề phòng mình hay không, sợ cô ăn miếng trả miếng, ra tay sát hại Tưởng Anh Tư?

Cuộc trò chuyện hôm nay đã cho cô câu trả lời chính xác: Đúng vậy. Nếu lúc ấy cô ra tay với Tưởng Anh Tư, e rằng việc tiếp quản công ty sẽ không dễ dàng như vậy.
Tưởng Chấn gật đầu, quay đầu lại nhìn qua phòng trong một cái, hời hợt nói: “Hai ngày trước Trương Hải Phong gọi điện thoại cho bố, mời bố tham gia hôn lễ con gái út của ông ta, con thay mặt bố đi tham dự một chuyến đi.”

“Vâng ạ.”

“Nghe nói con rể mới rất thân thiết với Thẩm Gia, đến lúc đó Thẩm Đông Dương có thể cũng có mặt ở đó.”

“Lúc trước con đã gặp Thẩm Đông Dương vài lần, không có gì.” Anh Hiền suy nghĩ một chút, nói: “Công việc kinh doanh lúc trước ở nước ngoài của Hải Phong đã bán hết rồi, có thể do sốt ruột bán, giá cả cũng không tốt lắm. Bố, tái ông mất ngựa, có lẽ là phúc cũng nên nhỉ?”

Cô cũng không tin Tưởng Chấn sẽ vô duyên vô cớ nhắc tới con rể nhà người khác.

Tưởng Chấn giương mắt nhìn cô, không nói lời nào, Anh Hiền cũng không hé răng, mặc cho ông ta nhìn mình. Cuối cùng, Tưởng Chấn cười trước, lắc đầu nói: “Con ấy.”
Anh Hiền cũng cười.

Dựa lưng vào gốc cây lớn đúng thật là rất dễ kiếm ăn, nhưng cũng phải theo sát hướng sinh trưởng của cây lớn(*). Mấy năm trước khuyến khích doanh nghiệp tư nhân đầu tư ra nước ngoài, Hải Phong là người tiên phong mua lại không ít doanh nghiệp nước ngoài, còn xây dựng dây chuyền sản xuất ở nước ngoài; hai năm nay chính sách thay đổi, Hải Phong lại phải ‘đứng mũi chịu sào’, bán đổ bán tháo tài sản ở nước ngoài, lăn qua lăn lại một vòng, không kiếm được tiền ngược lại còn thua lỗ.

(*)Ý nói có bối cảnh to lớn thì công việc sẽ dễ dàng hơn, nhưng cũng không thể cứ ỷ lại vào nó mà phải tự lực cánh sinh.

Từ đầu đến cuối Tưởng Chấn không hỏi Phó Thành là ai, trước bữa tối chỉ hỏi anh có kiêng kỵ gì không, có ăn ốc sên không, Phó Thành nói ăn, ông ta bảo Hứa Tiếu nói đầu bếp buổi tối làm ốc sên hấp.
Bây giờ thân phận Anh Hiền không giống trước kia, thái độ của Tưởng Chấn đối với cô tự nhiên cũng có chút thay đổi.

Trong quá khứ, cô là con gái, hôn nhân phải có lợi cho công ty; bây giờ, cô đã là chủ tịch, có thể liên hôn thì càng tốt, không liên hôn thì cũng không sao.

Đặc biệt sau sự việc xảy ra với nhà họ Thẩm, Tưởng Chấn cũng có chút nản lòng thoái chí.

Sau khi ăn tối xong, Tưởng Chấn lại hỏi Phó Thành có biết chơi cờ không, Phó Thành nói biết, Hứa Tiếu lập tức bày ra ván cờ.

Phó Thành ít nói, chuyên tâm đánh cờ, sau khi anh đi vài nước cờ thì Tưởng Chấn cũng bắt đầu nghiêm túc, đeo kính viễn thị lên rồi cau mày.

Anh Hiền cùng Hứa Tiếu lặng lẽ rời đi, để lại hai người chuyên tâm đánh cờ.

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17