Chương 67: Người ngoài

Suy nghĩ trong đầu Anh Hiền đan xen vào nhau, bởi vì không biết nên bắt đầu suy tính từ đâu nên dần trở nên trống rỗng.

Sao Anh Thận lại biết được.

Không đúng, cậu ta thật sự biết hết rồi sao?

Nếu đúng là như vậy, tại sao trước kia lại giả vờ như không biết gì.

Anh Hiền trông vẫn bình tĩnh nhưng tiết tấu hô hấp đã bắt đầu bấn loạn.

Anh Thận đương nhiên phát hiện ra, cậu ta xoay vai cô lại để cô đối diện với mình, trong con người đen nhánh chỉ có sự chuyên chú giống hệt cô.

Cậu ta đặt thứ kíƈɦ ŧɦíƈɦ hậu môn sang một bên, hai tay ôm lấy cô rồi nói: “Xin lỗi, chị ba, em không có cố ý lục đồ của chị. Những thứ này là do em đến giúp chị dọn dẹp đồ vào lần trước rồi vô tình nhìn thấy.”

Lời này nửa thật nửa giả, quả thật là cậu ta không có lòng dạ nào mà đi tìm hiểu bí mật của cô, lúc ấy cậu ta chỉ muốn giúp cô bỏ một chiếc áo thun vào trong ngăn kéo, nhưng lại vô tình kéo một ngăn khác ra rồi nhìn thấy một chồng đồ lót.
Cổ họng cậu ta khô khốc, chóp mũi đổ mồ hôi nhưng không thể dời tầm mắt đi được.

Anh Hiền cau mày.

Dọn dẹp đồ ư?

Chẳng phải đó là lúc cô vừa dọn tới đây sao?

Cậu ta đã biết từ bốn năm trước rồi ư?

Cậu ta diễn với cô suốt bốn năm?

Đầu cô đau nhức, vô cùng bấn loạn.

Cô không muốn phí hơi giải thích, cho tới bây giờ, cô chỉ muốn biết tại sao Anh Thận lại vạch trần cô vào đúng lúc này.

Anh Hiền yên lặng nhìn cậu ta, sự mềm mại trong con ngươi dần biến mất, chỉ còn lại lớp phòng bị lạnh lùng.

Bị cô nhìn bằng ánh mắt như vậy, Anh Thận vô cùng khổ sở, cậu ta cố gắng kiềm chế nỗi xúc động muốn ôm cô, dịu dàng nói: “Chị ba, em chưa từng làm chuyện gì gây bất lợi cho chị, đúng không?”

“Nếu em muốn uy hϊếp chị thì em chỉ cần nói chuyện này cho anh tư hoặc cho bố biết là được, chứ không cần cố tình chạy đến trước mặt chị để nói những chuyện này.”
“Lúc em mới tới nhà họ Tưởng, em không ngủ được nên nửa đêm đã chạy đến gõ cửa phòng chị, chị cho em vào phòng ngủ chung, sau đó chị còn mua sách tranh để đọc cho em nghe vào mỗi tối rồi dỗ em ngủ. Với lại, chỉ có mình chị nhớ em bị dị ứng với tôm he, mỗi lần ăn cơm, chị luôn nhắc nhở nhà bếp đừng làm món gì có tôm cho em.” Cậu ta đột nhiên đổi chủ đề, bắt đầu nhớ lại quá khứ: “Chị ba, em đều nhớ rõ những chuyện ấy.”

Nhớ lại một hồi khiến thần kinh Anh Hiền trở nên chậm chạp, thậm chí còn thấy hơi xấu hổ.

Đã là con người thì đều cần được vun đắp tình cảm, nhất là vào thời trẻ con. Anh Tề ngang bướng, cô quyết định dành phần tình cảm ấy cho Anh Thận, cố gắng chăm sóc cậu ta để cậu ta có thể cảm nhận được chút tình thân giả tạo. Sở dĩ cô chọn cậu ta cũng bởi vì cậu ta không có nơi nương tựa, không thể gây quá nhiều bất lợi với cô.
Động cơ của cô không hề đơn giản, thế nhưng cậu ta lại không thể quên những chuyện ấy.

Cho tới bây giờ, Anh Thận vẫn luôn đứng về phía cô, luôn che chở cho cô, phối hợp diễn kịch với cô.

Anh Thận hiểu cô nhất, cậu ta chỉ cần nhìn một cái là đã biết cô đang nghĩ gì: “Chị ba, những quan tâm chăm sóc của chị dành cho em đều là thật, chỉ riêng việc ấy thôi là đủ rồi.”

Anh Hiền mù mịt chớp mắt, cô không hiểu rốt cuộc Anh Thận muốn làm cái gì.

Cậu ta nói: “Chị ba, Phó Thành không thể mãi mãi ở bên cạnh chị. Dù cho bây giờ trông anh ta có vẻ rất đáng tin, nhưng cũng là vì công việc của anh ta mà thôi, sự đáng tin của anh ta được chị mua bằng tiền. Em không phủ nhận chuyện anh ta có thể là một người chính trực, nhưng mà chị ba, chẳng phải chúng ta đã thấy quá đủ chuyện thỏ cắn người rồi sao? Chính chị cũng từng nói với em rằng không nên hy vọng vào nhân tính của bất kỳ kẻ nào khác.”
“Anh ta là người ngoài.” Giọng nói Anh Thận trầm lắng và chậm rãi: “Để một người ngoài biết quá nhiều chuyện sẽ rất nguy hiểm.”

Anh Hiền đột nhiên giật mình, một cơn lạnh lẽo từ đỉnh đầu cô phóng thẳng xuống toàn thân.

Đúng vậy, là lời cô đã từng nói.

Từ lúc nào mà cô lại ngầm thừa nhận rằng Phó Thành sẽ không bán đứng mình?

Bởi vì chắc chắn cho nên mới thả lỏng như vậy, thậm chí còn chìm đắm vào đó.

Cô nắm thóp của Phó Thành, cô có thể lừa gạt được người khác nhưng không thể lừa chính mình: Vào những lần thân mật với anh gần đây, cô thật sự vẫn còn nhớ đến đoạn video kia sao?

Chờ đợi lâu như vậy, Anh Thận hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói ra mục đích cuối cùng: “Chị ba, chúng ta mới là người một nhà, em vẫn luôn dõi theo chị cho tới tận bây giờ, hiểu rõ chị đã trải qua những gì, những người chưa từng trải qua những chuyện ấy sẽ không thể thấu hiểu được chị.” Dừng một chút, cậu ta lại nói tiếp: “Ở trước mặt em, chị không cần kiềm chế cũng không cần ngụy trang, bởi vì dù cho có chuyện gì xảy ra, em vẫn sẽ luôn ở bên chị. Chỉ cần chị thích, em sẽ mãi bên cạnh chị.”
Có khoảng ba bốn giây, Anh Hiền đã đắm chìm trong sự khϊếp sợ.

Nhưng ngay sau đó, sự kinh hãi lại biến thành nghi ngờ, cô nghi ngờ suy nghĩ của mình rằng thật ra Anh Thận không hề có ý đó.

“Anh Thận, cậu…” Anh Hiền mất đi khả năng nói chuyện, cô miễn cưỡng nói mấy chữ nhưng không thể nói tiếp nữa.

Trong không khí tràn ngập sự yên tĩnh khiến người ta hít thở khó khăn.

Cậu ta chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt vượt xa tuổi tác của mình.

Tiếng chuông chói tai chợt vang lên khiến toàn thân Anh Hiền giật mình toát mồ hôi lạnh.

Đầu tiên là điện thoại của cô, sau đó điện thoại của Anh Thận cũng bắt đầu reo vang, cách nhau chỉ có mười mấy giây.

Thừa dịp cậu ta mất tập trung, Anh Hiền rút tay về, bước nhanh ra khỏi không gian chật hẹp trong phòng bếp, đưa lưng về phía Anh Thận rồi nghe điện thoại: “A lô.”
Tốc độ nói của đối phương rất nhanh: “Cô ba, không xong rồi, chủ tịch vừa mới ngất trong thư phòng, cơ thể ông ấy co giật, ý thức thì mơ hồ, bây giờ chúng tôi đang trên đường đến bệnh viện.”

Anh Hiền cả kinh, xoay người lại nhìn Anh Thận. Anh Thận cũng đang nhìn cô, sắc mặt cậu ta vô cùng trầm trọng.

Cô không thèm hỏi kỹ mà chỉ vội vàng nói: “Tôi đến ngay.” Tập đoàn nhà họ Tưởng có bệnh viện riêng, nếu Tưởng Chấn xảy ra chuyện thì chắc chắn sẽ đến đó.

“Vâng.”

Cúp điện thoại, hai người bốn mắt nhìn nhau. Anh Thận giúp cô lấy áo khoác trước rồi đứng chờ ở cửa.

Bước chân Anh Hiền hơi dừng lại, cuối cùng vẫn đến gần cậu ta.

Chuyện của bọn họ để sau rồi nói, bây giờ có chuyện quan trọng hơn cần phải xử lý.

Anh Hiền vừa đi vừa hỏi: “Bên cậu có nói chuyện gì đã xảy ra không?”
Anh Thận lo lắng nhìn cô, nhíu mi nói: “Em có hỏi, người giúp việc nói rằng lúc bố bị ngất, anh tư cũng đang ở trong thư phòng.”

Anh Tề?

Huyệt thái dương bỗng nhiên giật giật, Anh Hiền bắt đầu cảm thấy nhức đầu.

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17