Chương 34: Đồi bại

Nói xong, anh lại đâm vào rút ra thêm mấy lần.

Anh Hiền cuống đến độ mắt phiếm hồng, cố nén kɦoáı ƈảʍ trong người, nhỏ giọng mắng: “Khốn nạn!”

Phó Thành dừng lại, khóe miệng mới hơi nhếch lên lại nhanh chóng hạ xuống.

Tiếng “Khốn nạn” này lại là câu nói chân thật nhất từ nãy đến giờ thốt ra từ miệng cô.

Anh buông tay ra, cố ý thả chậm tốc độ rút ra của ƈôи ŧɦịŧ. Nhưng đối với Anh Hiền bây giờ mà nói, động tác nhẹ nhàng như vậy chính là khiêu chiến cực hạn về mặt sinh lý.

Phó Thành nói: “Tôi chờ cô ở bên ngoài.”

Tầm hơn mười phút sau, Anh Hiền miễn cưỡng sửa sang lại quần áo và đầu tóc, mở cửa bước ra ngoài. Nước xuân dây ra khắp nơi, vừa đặc vừa dính, dùng khăn giấy lau thì trơn trượt, không thể nào sạch sẽ được hết.

Cô không thèm để mắt đến Phó Thành, không thèm cầm lấy túi xách, rảo bước đi thẳng đến thang máy.
Chân cô vẫn đang run rẩy, đi giày cao gót có hơi loạng choạng, Phó Thành nhận thấy thế thì đi tới đỡ vai cô.

Anh Hiền mím môi, cũng không từ chối.

Thời gian mười phút đủ để làm lạnh mọi loại cảm xúc. Anh Hiền không muốn nhớ đến chuyện hồi nãy suýt chút nữa là mình đã mất không chế, Phó Thành cũng không muốn đối mặt với những gì mà bản thân mình đã nói ra.

Hai người yên lặng đi vào thang máy, rồi lại yên lặng đi vào trong phòng.

Hai người họ đều biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Nhưng Anh Hiền lại cho rằng chuyện đó sẽ xảy ra sau khi cô tắm xong. Cô còn chưa kịp để thẻ phòng vào ổ điện, eo đã bị người ta bế ngang lên, đi từng bước lớn đến trước giường.

“Tắm trước đã… ưm…” Lời còn chưa nói xong đã bị môi của người đàn ông lấp lại.

Kɦoáı ƈảʍ bị gián đoạn lúc trước giờ lại tro tàn lại cháy. Anh Hiền vừa ngậm lấy lưỡi anh mút mát, vừa qua quýt lột đồ anh ra. Phó Thành dùng một tay ấn giữ eo cô, môi di chuyển dần xuống dưới, lưu luyến liếm hôn ở phần cổ cô, tay khác thì di chuyển đến phần khóa kéo của chiếc váy, nhưng dù cởi thế nào cũng không cởi ra được.
Phần trên của khóa kéo còn có một cái cúc ẩn. Anh không cởi nó ra thì tất nhiên là không cởi được váy. Anh Hiền cũng đã nguôi tức, khẽ đẩy bả vai anh, khó có dịp mà dịu dàng cất tiếng: “Đừng làm nữa, tắm đã.”

Phó Thành ngẩng đầu lên nhìn cô, rồi bỗng dưng nâng mông cô lên, đẩy cạp váy lên tận eo. Qυầи ɭóŧ bên trong đã bùi nhùi biến dạng từ lâu, ở giữa xoắn thành một đường, treo lơ lửng nơi đó, chẳng còn che chắn được thứ gì.

Như cảm nhận được ánh mắt của anh, huyệŧ bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ mà hơi run rẩy, tiết ra ít nước xuân. Mặt Anh Hiền cũng đỏ bừng, núʍ ѵú cứng lên. Cô hơi nhổm người lên nhìn anh, ánh mắt còn ướŧ áŧ hơn cả phía dưới.

Cởi chiếc qυầи ɭóŧ vướng víu kia ra, Phó Thành tách cửa động ra, nhìn phần thịt mềm đỏ hồng bên trong đang co rúm lại. Xung quanh huyệŧ lúc này đã ướŧ áŧ trơn trượt vì mới bị anh bắt nạt xong.
“Muốn rồi à?” Tay anh đè lên huyệŧ đang run rẩy không ngừng, lòng bàn tay thô ráp cọ qua cọ lại, hỏi cô với giọng khẳng định.

Nhịp tim Anh Hiền bỗng dưng đập nhanh hơn, nhướn mày nhìn anh: Phó Thành cũng sẽ có lúc nói ra mấy lời như thế này sao?

Cô vặn vẹo eo, hai chân mở rộng hơn, phô bày huyệŧ ra trước mặt anh, trả lời đầy khát vọng: “Muốn.”

“Muốn cái gì?” Anh lại hỏi, ngữ điệu vẫn vững vàng như trước, chỉ là giọng nói đã khàn đặc đi.

Anh Hiền chưa bao giờ thấy khát vọng như lúc này, anh còn chưa làm gì cả mà cô đã không ngừng chảy nước.

Cô nói: “Muốn anh liếm tôi, dùng đầu lưỡi khuấy đảo tôi, liếm tôi đến mức cao trào. Sau đó thì dùng ƈôи ŧɦịŧ làm tôi.” Cô hít sâu, cười quyến rũ hỏi tiếp: “Anh còn muốn nghe cái gì nữa?”

Đã đến nước này rồi thì anh muốn nghe cái gì cô cũng có thể nói ra được.
Hàng lông mày của Phó Thành khẽ giật giật, trong cổ họng như ngập tràn mùi máu tanh. Câu hỏi này đã xé toạc gương mặt giả vờ bình tĩnh của anh, cuối cùng thì anh muốn nghe cái gì?

Muốn nghe cô nói anh là lớn nhất, vì anh nên cô mới ướŧ áŧ dầm dề?

Anh vô cùng xấu hổ khi nghĩ đến khoảnh khắc đó.

Không đợi Anh Hiền kịp phản ứng, đầu lưỡi của anh đã chui vào. Đầu lưỡi ướt nóng có lực luồn vào bên trong huyệŧ đang không ngừng hấp háy, đâm vào phần thịt mềm bên trong. Hai tay anh cứng như kìm sắt siết chặt lấy hai bên đùi cô. Anh Hiền không trốn được mà cũng không thể nào kẹp đầu người đàn ông. Kɦoáı ƈảʍ mãnh liệt không có lối thoát, chỉ có thể chịu đựng.

“A ha… ưm… Thoải mái quá! Ha… Phó Thành…” Anh Hiền phóng đãng kêu lên, vặn vẹo cánh mông khiến huyệŧ cọ vào cằm và môi của người đàn ông, để anh “trị ngứa” cho mình.
Nửa bên dưới gương mặt của Phó Thành đều dính nước xuân của cô. Nước xuân hòa cùng với nước miếng của anh đang chảy xuống không ngừng, ướt nhẹp cả khăn trải giường.

Đầu lưỡi bắt chước động tác đâm vào rút ra của ƈôи ŧɦịŧ, Anh Hiền ngẩng mặt, đôi tay chống đỡ thân thể phóng đãng rêи ɾỉ, đong đưa cánh mông phối hợp với động tác của anh: “Ưm ha… Mau cắm vào đi, ha…”

Phó Thành nghe cô kêu rên mà nóng hết cả người, ƈôи ŧɦịŧ ngẩng lên cao cao, nước dịch trong suốt chảy ra phủ lên qυყ đầυ đỏ tím. Nhưng anh không nghĩ sẽ tha cho cô nhanh như thế. Anh rút đầu lưỡi ra, ngậm lấy huyệŧ đã sưng huyết mà mút mạnh, ngón tay thay thế đầu lưỡi cắm vào huyệŧ, chọc vào rút ra rất có quy luật, đầu ngón tay xoáy vào điểm mẫn cảm của cô.

Trong phòng tối đen như mực, Anh Hiền không thấy rõ anh liếm cho mình như thế nào, nhưng thân thể cô có thể cảm nhận được đầu lưỡi kia đang khảy huyệŧ của mình. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh ấy, thân thể càng mẫn cảm hơn, tiếng rêи ɾỉ trong miệng cũng lớn hơn, khóe mắt tràn ra giọt nước mắt sắc dục.
Quả nhiên, anh liếm cô đến cao trào, nước xuân cuồn cuộn trào ra, anh không những không tránh đi mà còn luồn lưỡi vào trong huyệŧ.

“Ưm ha…!” Anh Hiền nhắm mắt thét chói tai, thân thể run lẩy bẩy.

Thấy anh vẫn không chịu cắm vào bên trong, hư không trong người biến thành cơn khát. Cô xoay chuyển suy nghĩ, nức nở không thành câu nói: “A, ha… Phó Thành… Tôi muốn liếm anh… Cho tôi ăn anh đi… ưm…”

Phó Thành ngậm lấy mép trong âm hộ của cô, dùng sức mút mạnh một cái. Nhân lúc cô đang rêи ɾỉ thì ngẩng đầu, cầm lấy áo mưa đã để sẵn trên đầu giường.

Anh Hiền mở đôi mắt mông lung, nhìn anh nâng mông mình lên, để cho cô nhìn thấy bộ phận sinh dục của cả hai người. Hai tay anh đang nâng mông cô, Anh Hiền nắm lấy ƈôи ŧɦịŧ dữ tợn, qυყ đầυ nhắm ngay cửa huyệŧ, giúp anh cắm vào bên trong.
Ngay lúc ƈôи ŧɦịŧ đi vào, Anh Hiền khó chịu nhắm mắt lại. Tuy là vì kích anh nên mới nói như thế, nhưng bây giờ đã cắm vào bên trong rồi, yết hầu của cô lại thấy ngứa râm ran, vì không ăn được ƈôи ŧɦịŧ như mong muốn nên bất mãn.

Người đàn ông lập tức dừng lại: “Mở mắt ra.”

Anh Hiền rêи ɾỉ một tiếng, chậm rãi mở đôi mắt ướŧ áŧ ra, nhìn người trước mắt, cười nói: “Muốn tôi nhìn xem anh làm tôi như thế nào sao?”

Đến bản thân anh cũng chưa ý thức được suy nghĩ bí ẩn của mình đã bị cô vô tình chọc thủng.

Nhìn đôi mắt thâm trầm của anh, Anh Hiền thầm nghĩ: Anh ta bắt đầu đồi bại rồi.

Nhưng Phó Thành đồi bại này lại càng khiến cô có hứng thú hơn.

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17