Chương 21: Bữa cơm gia đình

Tối thứ Sáu, nhà họ Tưởng làm cơm như thường lệ.

Tâm trạng của Tưởng Chấn nhìn qua không tệ, trên mặt còn mang theo ý cười, ăn cơm được một nửa còn có tâm trạng dùng đũa trêu đùa nhóc Anh Độc. Đỗ Duyệt vui mừng đến không giấu nổi.

Mẹ quý nhờ con, nghe qua thì có vẻ hơi lỗi thời, nhưng thật ra cũng không phải không thể.

Biết rõ Tưởng Chấn không thích vợ mình, mấy năm nay Tưởng Anh Kiến dứt khoát không đưa cô ấy về nhà cùng. Nói không hối hận là giả, vì một người phụ nữ mà sự nghiệp bị hủy hoại, không được cái gì mà còn mất đi. Anh ta cũng không phải vì yêu vợ quá nhiều, năm đó gây ầm ĩ thành như vậy là do tâm lý phản nghịch.

Anh ta là con trai trưởng, từ nhỏ đến lớn đều ưu tú, tất cả mọi người xung quanh, kể cả Tưởng Chấn, cũng ngầm chấp nhận anh ta sẽ là người thừa kế của Tưởng thị.
Đã quen thuận buồm xuôi gió, đắc ý mà quên đi tất cả, đã quên mất bố anh ta đâu phải chỉ có mình anh ta là con, ông ta cũng không phải là không có người thay thế.

Chẳng qua là Tưởng Anh Kiến thật sự không nghĩ đến, cuối cùng người cưỡi lên đầu anh ta sẽ là Tưởng Anh Hiền, người em gái nhỏ hơn anh ta mười mấy tuổi.

Tưởng Chấn hỏi thăm chuyện học tập và công việc của mấy người còn lại. Anh Tề nhân cơ hội nói muốn cùng mấy bạn học đầu tư mở một công ty điện ảnh truyền hình, vừa nói vừa nhìn Anh Hiền với vẻ mặt mong đợi. Anh Hiền chăm chú nhìn đĩa rau, giả vờ không nghe thấy gì.

Tưởng Chấn cũng chỉ ‘ừ’ một tiếng, không nói thêm gì.

Mặc dù tất cả đều có tâm tư, nhưng biểu hiện cũng coi như vui vẻ hòa thuận, trước sau như một. Cho đến lúc kết thúc, bỗng nhiên Tưởng Chấn thở dài một hơi, “Con còn nhớ giám đốc Lý của tập đoàn Trường Phong không? Năm ngoái ông ấy bị xuất huyết não, công ty rơi vào tay hai đứa con trai, ai ngờ ông ấy vừa qua đời, hai đứa bọn nó đã ở trên linh đường gây náo loạn. Người ta nói việc xấu trong nhà không để lộ ra bên ngoài, hai đứa bọn nó thì hay rồi, gây ầm ĩ từ trên linh đường đến tòa án. Tháng trước vất vả lắm mới yên tĩnh lại được, đứa bé hơn lại không phục, bán hết cổ phần của công ty ở trong tay đi, đưa vợ con ra nước ngoài chạy trốn, nói là mắt không thấy tâm không phiền. Mấy cổ đông nhỏ khác cũng bán theo cùng một lúc, một công ty đang tốt lành, bây giờ lại trở thành đống lộn xộn bừa bãi.”
Tưởng Chấn cảm thán, “Lão Lý cả đời vất vả, tranh giành tích lũy được chút sự nghiệp này, kết quả lại bị hai đứa con trai ruột chắp tay dâng cho người ta.”

Bầu không khí trên bàn ăn bỗng trở nên nặng nề, mấy người con để bát đũa xuống, trong lòng thay đổi không ngừng.

Ai không biết sẽ nghĩ Tưởng Chấn đang nói chuyện nhà người khác, nhưng thật ra là đang ám chỉ nhà mình.

Con cái của ông ta còn nhiều hơn so với chủ tịch Lý, ngoài ra còn không phải sinh ra từ trong bụng cùng một mẹ, gây náo loạn chắc chắn còn khó nhìn hơn.

Quả nhiên, Tưởng Chấn cảm thán một lúc xong, lại giống như vô tình nói: “Bố cũng đã suy nghĩ, sau này đến lúc bố không còn nữa, có phải Tưởng thị của bố cũng trở thành miếng thịt béo trong miệng người khác hay không.”

Lông mày của Đỗ Duyệt nhíu lại, vẻ mặt đau khổ nói trước: “Anh Tưởng, anh nói gì vậy, anh mới bao nhiêu tuổi chứ, anh còn phải nhìn Anh Độc của chúng ta lớn lên nữa đấy.”
Lời này lại có rất nhiều ý.

Không chỉ là nhìn Anh Độc lớn lên, nếu như Tưởng Chấn mất trước khi cậu bé trưởng thành, Đỗ Duyệt và con trai cũng không kiếm được chút lợi ích gì. Những người đang ngồi ở đây đều là hồ ly tinh, chỉ là vấn đề lớn bé mà thôi. Lời nói này của cô ta cực kỳ có thâm ý, bất kể là ai cũng hiểu rất rõ.

Trong mắt Anh Thận xuất hiện những tia trào phúng.

Anh Hiền liếc mắt nhìn cậu ta một cái.

Cậu con trai đó lập tức hiểu ra, thu lại ánh mắt, sau đó nháy mắt mấy cái với cô, giống như cái người có vẻ mặt lạnh lùng châm biếm vừa rồi không phải cậu ta vậy.

Anh Hiền giả bộ nghiêm túc nhìn cậu ta một cái.

Tình cảm ấm áp trong mắt Anh Thận càng lúc càng nhiều hơn.

Hai người mắt đi mày lại, Anh Tề cảm thấy cực kỳ không vui. Nhớ đến vừa nãy chị gái ruột làm như không nhìn thấy mình, nỗi tức giận trong lòng cậu ta càng tăng thêm.

Không một ai biết, có một chị gái ruột ưu tú trong mọi việc là có cảm giác gì. Từ nhỏ đến lớn, cậu ta đều phải sống trong cái bóng của Tưởng Anh Hiền. Cậu ta tình nguyện là con ngoài giá thú bị khinh bỉ còn hơn là suốt ngày bị so sánh với Tưởng Anh Hiền.

Tưởng Chấn cũng không phải bởi vì có vợ an ủi mà buông lỏng, vỗ nhẹ lên tay cô ta, tiếp tục nhìn đến chỗ mấy đứa con.

Anh Tề vội vàng cười nói: “Bố, không có chuyện đấy đâu, trong nhà chúng ta chắc chắn sẽ không phát sinh ra loại chuyện như thế.” Lời nói vô vị đến mức Tưởng Chấn mắt điếc tai ngơ, ngay cả ‘Ừ’ một tiếng cũng không thèm mở lời.

Mắt thấy Tưởng Chấn không chịu dễ dàng bỏ qua vấn đề này, Anh Hiền suy nghĩ, nói: “Không bằng thành lập một công ty khống chế cổ phần, tất cả những người nắm giữ cổ phần của Tưởng thị đều chuyển vào đây, để cho công ty này trở thành cổ đông lớn nhất của công ty, như thế cho dù sau này tương lai có chuyện gì cũng có thêm một tầng bảo đảm.”
Lời này vừa nói xong, sắc mặt của mọi người bỗng biến hóa vi diệu, bầu không khí còn lạnh hơn so với trước đó.

Đó là một cách vừa có hiệu lực lại dễ hiểu, ngoại trừ Tưởng Anh Độc còn chưa biết nói và Đỗ Duyệt không tham gia vào hoạt động của công ty ra thì những người khác đều nghĩ đến. Lý do chậm chạp không nói ra là bởi vì, mặc dù cách này có lợi cho sự phát triển bền vững của Tưởng thị, nhưng không có lợi cho việc để mọi người rút tiền riêng.

Không khí yên tĩnh khiến người ta bất an, chỉ có duy nhất Anh Thận hồn nhiên chưa nhận ra, nhẹ nhàng nói: “Chị ba nói đúng, cách này đúng là rất tốt.”

Anh Tề tức giận đến nỗi trừng mắt nhìn Anh Thận, còn suýt nữa nói thẳng ‘Vì trong tay cậu không có nhiều cổ phần, nên đương nhiên cảm thấy tốt’. Mà biểu cảm mất khống chế của cậu ta đều bị Anh Hiền và Tưởng Chấn nhìn thấy.
Anh Hiền vô cùng bất đắc dĩ, còn Tưởng Chấn lại suy nghĩ, đều cùng một mẹ sinh ra, sao lại có khác biệt nhiều đến thế.

Thấy Tưởng Chấn để lộ ra vẻ mặt vui vẻ, Tưởng Anh Kiến mới bắt đầu hối hận. Anh ta muốn bảo vệ lợi ích của mình sau khi bố qua đời, lại quên mất là trước tiên cần lấy được sự tin tưởng của ông ta, còn những chuyện sau đó thì để sau hẵng nói.

Vẻ mặt của Tưởng Chấn đã đủ để nói rõ tất cả, những người khác bắt đầu bày tỏ thái độ khen ngợi, chỉ có Đỗ Duyệt giống như vẫn đang ở trong sương mù.

Sau khi ăn xong, Tưởng Chấn bỗng nhiên nổi hứng nói: “Hôm nay bố đi dạo ở đằng sau vườn nhìn thấy một quả dưa cực kỳ lớn, sáng ngày mai xem ai là người đầu tiên tìm được, hái xuống để cho dì giúp việc làm canh.”

Mọi người cười ha ha đồng ý.
Nói chuyện vui đùa một lúc, Tưởng Chấn đặt chén trà xuống, “Thời gian không còn sớm, mấy đứa cũng đều mệt mỏi cả ngày rồi, nghỉ ngơi đi.”

Dừng lại một lát, ông ta quay đầu nói với Anh Hiền: “Lão Tam, con vào thư phòng với bố.”

“Vâng.” Anh Hiền đứng dậy đuổi theo sau, sau lưng là ánh mắt hóng hớt nhiều chuyện hoặc là không cam lòng của mấy người khác.

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17