Chương 56: Dò xét

Tại sao chị ba lại không muốn anh ta quá giống người giúp việc?

Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.

Chị ba sao có thể…

Một khi mạch suy nghĩ đã mở ra thì sẽ không thể kiểm soát được, càng bay càng nhanh, càng nghĩ càng xa.

Chị ba ghét nhất là có nhiều người xung quanh mình, vậy tại sao đột nhiên lại muốn thuê vệ sĩ riêng?

Là vì tai nạn xe hơi đó? Đúng là sau khi xảy ra tai nạn xe hơi mới thuê vệ sĩ. Sau khi xảy ra biến cố lớn như vậy, sợ ở một mình cũng là phản ứng bình thường.

Thế nhưng, chị ba là kiểu người sẽ vì như vậy mà sợ hãi sao?

Cậu ta không bao giờ tin vào cái lý do gì mà ‘Nhất thời hoảng hốt, không muốn bị chụp được cho nên mới trốn đi mấy ngày’, chị ba của cậu ta, có khi nào hoảng loạn đâu? Nhất định là chị ấy trốn đi chờ đợi Tưởng Anh Tư lộ ra dấu vết, tìm kiếm thời cơ cho một kích mất mạng.
Về điều này, Anh Thận vừa tự hào vừa đau lòng. Hôm đó khi nhìn thấy chị ba cả người chật vật xuất hiện trước cổng lớn, cậu ta hận không thể trực tiếp bóp chết tất cả những người có mặt tại đó, nếu không có bọn họ thì cô đã không phải chịu những khổ sở như vậy.

Sau đó, Phó Thành xuất hiện, cậu ta cũng không để trong lòng, cơ bản không nghĩ đến phương diện kia. Cho đến giờ phút này, Anh Thận bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề: Trong mấy ngày chị ba trốn đi, có phải Phó Thành đều ở cùng cô hay không?

Khi đó chị ba đã nói gì với cậu ta? Là giả vờ yếu đuối để lừa dối anh bảo vệ mình, hay nói thẳng ra là muốn anh phối hợp?

Nếu là vế sau, vậy chứng tỏ cô rất tin tưởng anh?

“Anh Thận, cậu bị làm sao vậy? Không thoải mái sao? Sắc mặt của cậu tệ lắm.” Anh Hiền chú ý tới sự bất thường của cậu ta, không thể không quan tâm hỏi.
Gương mặt cô được những ngọn đèn pha lê chiếu sáng, nét mặt thanh tú đoan trang, đôi môi nhỏ nhắn căng mọng.

Tất nhiên cậu ta biết cô đẹp, nhưng ở cô là một nét đẹp hàm súc, rất khó có thể tìm được một nơi cho sự thèm khát du͙ƈ vọиɠ trên gương mặt cô.

Nhưng mà hiện tại…

Ánh mắt Anh Thận lại lướt về cánh môi của cô lần nữa, lẳng lặng nói: “Vậy sao, có lẽ do đêm qua em ngủ không ngon giấc.”

Anh Hiền gật đầu không nói gì. Người trẻ tuổi có mấy ai mà không thức khuya, không đáng để cô lải nhải.

Bởi vì chuyện của Tưởng Anh Tề nên gần đây tâm trạng của Tưởng Chấn không được tốt lắm, chuông đồng hồ điểm chín giờ vang lên, ông ta đã quay về phòng nghỉ ngơi, những người còn lại cũng bởi vì vậy mà được giải thoát.

Đối với một người cao tuổi, nét mặt là thứ yếu, điều quan trọng nhất là phải có tinh thần để chống đỡ, khiến họ trông trẻ ra. Bây giờ tinh thần của Tưởng Chấn không tốt, người ông ta vẫn như vậy, nhưng trông đã già đi rất nhiều.
Tưởng Chấn cũng giống như nhiều người cha không tham gia vào cuộc sống của gia đình, mãi cho đến khi mâu thuẫn gia đình bùng phát trong tình trạng khó coi nhất, ông ta mới lần đầu tiên đối mặt với sự tồn tại của nó.

Chỉ vài ngày trước, ông ta luôn tự coi mình là một người cha thành công: Tuy có nhiều con, nhưng tất cả đều chung sống hòa bình với nhau. Vậy mà hành động của Tưởng Anh Tư giống như một cái tát mạnh vào mặt ông ta, khiến cho ông ta chóng mặt nhức đầu.

Anh Hiền phát hiện, bóng lưng Tưởng Chấn đã hơi còng xuống, bước đi cũng không còn mạnh mẽ như trước. Đỗ Duyệt đỡ lấy ông ta, đối lập với gương mặt trẻ tuổi no đủ kia, càng làm nổi bật vẻ già nua của Tưởng Chấn.

Mọi người lần lượt rời đi hết, Anh Hiền không có việc gì làm, cũng lười gọi ai đó nên tự mình vào bếp pha trà.
Vừa quay lưng lại thì giật mình một cái, nước trà bị đổ mất một nửa.

“Anh Thận, cậu làm chị hết hồn đấy.”

Anh Thận cầm lấy cái tách, kéo tay cô đi xối nước.

Vuốt ve bàn tay mềm mại trong tay, Anh Thận thình lình hỏi: “Chị ba, vệ sĩ của chị thế nào?”

“Cũng được, làm sao vậy?”

Anh Thận lắc đầu, “Không có chuyện gì, em chỉ thuận miệng hỏi thôi, chỉ là cảm thấy anh ta không giống một vệ sĩ lắm.”

Anh Hiền cười: “Lúc đầu chị cũng nghĩ như vậy.”

“Chi bằng chị đổi người khác đi?”

“Cậu cảm thấy anh ta có vấn đề sao?”

“Cũng không phải, chỉ là người này quá nổi bật, cảm giác không được an toàn cho lắm.”

Anh Hiền “ừ” một tiếng, dáng vẻ như đang nghiêm túc cân nhắc, sau đó nhàn nhạt nói: “Thôi, chuyên này quá phiền phức.”

Rất hợp lý, nhưng Anh Thận lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Anh Hiền trở về phòng, sau khi trả lời một vài email, cô tìm số của Phó Thành, gửi một tin nhắn: “Có ở đó không?”

Chờ mười phút mà không thấy hồi âm, Anh Hiền xóa tin nhắn, đặt máy điện thoại xuống rồi tiến vào phòng tắm.

Hôm nay có hơi mệt, cô ngâm mình lâu hơn so với thường ngày một chút. Khi bước ra khỏi bồn tắm, tầm mắt đối diện với chính mình ở trong gương, Anh Hiền hơi ngẩn ra.

Trên ngực, trên bụng nhỏ, tất cả đều là dấu hôn và dấu tay mà Phó Thành lưu lại, mấy ngày qua đi mà vẫn chưa hoàn toàn biến mất, có thể thấy được ngày hôm đó anh đã phóng túng đến bao nhiêu.

Nhưng trên thực tế, cơ thể anh cũng gần giống như vậy, phía sau lưng anh tràn đầy vết xước do móng tay của cô cào, khi anh làm tàn nhẫn thì cô càng cấu mạnh, chảy máu anh cũng không hề để bụng, cũng không hề có ý định buông tha cô.
Đêm đó, Anh Hiền vẫn luôn chuyển động quanh ranh giới cao trào và sụp đổ, cơ bản không biết mình đã làm gì. Chiều hôm sau, khi anh đi lấy nước cho cô thì cô mới nhìn thấy thảm trạng ở sau lưng anh, tâm lý cũng cân bằng hơn không ít.

Đã vậy, anh còn dám hôn cô tàn nhẫn như thế, thật là không biết sợ đau.

Liếc nhìn người phụ nữ trong gương, Anh Hiền mới ý thức được mình đang vuốt ve một dấu hôn trên ngực mình, ánh mắt ngược lại rất dịu dàng.

Đôi mày tinh xảo hơi nhăn lại, cô lau sạch nước trên người rồi mặc áo choàng tắm vào. Khi những vết đỏ trên khắp cơ thể cô đều được che đậy, khí chất mập mờ cũng theo đó mà tiêu tan.

Cũng may là cô đã mặc áo tắm dài rồi mới bước ra, bởi vì trong phòng còn một người nữa.

Anh Thận đang đứng ở cửa, cầm một ly sứ Thanh Hoa, cánh cửa khép hờ, có vẻ như cậu ta vừa mới bước vào.
Nhìn thấy dáng vẻ của cô, Anh Thận giải thích: “Chị ba, em không biết chị đang tắm, em gõ cửa mấy lần cũng không nghe thấy tiếng chị nên mới đẩy cửa vào phòng xem một chút.”

Anh Hiền buồn cười: “Chị có nói gì đâu.” Ánh mắt cô nhìn xuống chén trà trong tay cậu ta, đoán là trà giúp ngủ ngon, cô duỗi tay nhận lấy: “Cảm ơn.”

Sau khi nhấp một ngụm, cô hỏi: “Trà ấm à?”

Anh Thận nói: “Em đã pha một ít nước lạnh, như vậy không lo sẽ bị bỏng.”

Anh Hiền trêu chọc cậu ta: “Anh Thận, có phải có rất nhiều nữ sinh trong trường thích cậu không?”

Đẹp trai như vậy, còn cẩn thận chu đáo, sao có thể không nhận được sự hoan nghênh.

Vẻ mặt Anh Thận nhàn nhạt: “Cũng bình thường.”

Nghe giọng điệu này đi.

Anh Hiền bất đắc dĩ cười: “Ừ, bình thường có nghĩa là rất nhiều.”“
Anh Thận lại tỏ thái độ dửng dưng: “Chắc là thế.”

Dừng lại một lát, cậu ta lại nói: “Không có người mà em thích thì bao nhiêu người cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Cũng đúng thật, Anh Hiền bắt đầu tò mò, hỏi cậu ta: “Em có người trong lòng rồi sao?”

“Có.” Chỉ một từ.

Khi nhận được câu trả lời khẳng định, Anh Hiền lại nghĩ mình thật buồn cười. Đối với một chàng trai hai mươi tuổi thì việc có người mình thích không có gì lạ. Nhìn Anh Tề mà xem, bạn gái cũng đã đổi hơn cả tá rồi. Nhưng bởi vì ngày thường Anh Thận hiếm khi nói về chủ đề này, nên cô cũng chưa từng nghĩ tới.

Thấy cậu ta có vẻ không muốn nói thêm, Anh Hiền cũng tôn trọng quyền riêng tư của cậu ấy, không hỏi nữa.

Sau khi tiễn Anh Thận ra khỏi phòng, cô mới có thời gian xem di động. Trên màn hình có hai tin nhắn và một cuộc gọi nhỡ.
Đều đến từ Phó Thành.

Trang 2 / 2

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17