Chương 77: Phẫn nộ

Trans: Jagermeister

Đầu trọc cười khinh thường: "Bitch (con đĩ), mày biết mở chốt an toàn như thế nào sao?"

Anh Hiền vẫn duy trì tư thế giơ súng, cũng chẳng thèm nhìn súng một cái nhẹ nhàng đẩy mở chốt an toàn.

Tất cả người nhà họ Tưởng đều từng trải qua huấn luyện tự vệ, ngay cả Tưởng Chấn. Không mong trở thành cao thủ đánh đấm nhưng lỡ như bị bắt cóc thì phải biết tự cứu, đụng được súng thì cũng phải biết mở.

Nụ cười của tên đầu trọc đông cứng, bàn tay khựng lại tiến thoái lưỡng nan ở sườn eo, bầu không khí vốn đã căng thẳng giờ lại biến hoàn toàn thành gươm súng sẵn sàng.

"Wow, wow, wow!" Tiếng Lyon kinh ngạc đầy khoa trương truyền từ đằng sau tới, xé rách bầu không khí khiến nghiến người khác nghẹt thở này, "Có chuyện gì thế? Tôi bỏ lỡ cái gì à?"
Anh ấy nhẹ nhàng bước tới trước, ngón tay chen vào kẹt ở cò súng.

"Dù nói anh xấu tính nhưng sao ngay cả súng cũng rút ra rồi. Các anh cũng thật là, chỉ biết hóng hớt thôi, câm hết rồi à? Đánh nhau ở đây thì đừng ai nghĩ tới lấy khoản còn lại nhé."

Anh ấy nhìn như nhẹ nhàng siết cổ tay của cô, cười tủm tỉm nói: "Đây không phải là món đồ mà phụ nữ nên chơi đâu."

Anh Hiền bị đau, ngón tay tê rần, khẩu súng rơi vào tay Lyon.

Mấy người vừa rồi vây xem chậm chạp lên tiếng, nhao nhao đi lên trêu chọc.

Có người nói: "Jackson, mày có phải là không được đâu, ra tay với nấm kim châm mới nhú nhỏ như này, ngay cả ngực cũng chẳng có thì có gì vui vẻ, trở về chơi ván giường đi."

Một tên khác nói: "Mẹ nó, đừng nói với tao mày là kẻ ấu dâʍ, tao kề vai chiến đấu với một tên ấu dâʍ mấy tháng liền á? Kinh tởm chết đi được."
"Đéo phải!" Tên đầu trọc văng ra một câu, buông LuLu ra.

"Đi thôi, đi thôi, đi ăn cơm nào, bây giờ dù Angelina Jolie có tới tao cũng chẳng buồn nhìn nữa, phụ nữ làm sao ngon bằng bít tết được."

"Tao thấy mày là gay đấy, mọi người bảo vệ cái mông mình cho tốt nha."

Một tên chắn giữa đầu trọc và Phó Thành, nửa đẩy nửa ôm kéo tên đầu trọc tới nhà ăn.

Đợi người đi xa rồi, Lyon bĩu môi với Lulu một cái, vỗ lên bả vai của Phó Thành: "Tôi đưa cô bé về."

Phó Thành ừ một tiếng, nói rõ tình hình với Lulu đang mờ mịt sững sờ bằng tiếng Linia.

LuLu cũng không mấy vui vẻ như trong tưởng tượng của Anh Hiền, cẩn thận dè dặt hỏi một câu, sau khi nhận được câu trả lời mới lộ ra nụ cười, ngoan ngoãn theo Lyon lên xe.

Anh Hiền hỏi: "Cô bé vừa nói gì thế?"

"Cô bé hỏi tôi nếu như bây giờ rời đi, vậy thì 200 đô la có cần trả lại không."
Anh Hiền im lặng.

Nhìn theo Lyon lái xe rời đi, Phó Thành nói: "Em đi theo tôi."

Anh mặc kệ cô có đi theo hay không cứ nhấc chân đi, bóng lưng lạnh lùng như dao phay.

Trở lại phòng, Phó Thành mãi không mở miệng, Anh Hiền cũng im lặng.

Cô nhìn ra được anh đang cực kỳ kiềm chế cơn giận, cả khoang ngực cơ bắp hơi run rẩy dưới lớp áo phông, gò má cũng căng chặt bởi vì hàm sau cắn chặt.

Đột nhiên, anh nhìn thằng cô chất vấn: "Tưởng Anh Hiền, rốt cuộc em có biết những tên ngoài cửa đó là người thế nào không? Từng người, từng người bọn họ ấy! Trên tay có không biết bao nhiêu sinh mệnh, những mạng sống đó là phần tử khủng bố hay là cái gì khác, chỉ có bản thân bọn họ mới biết thôi! Em giơ súng trước mặt những người này? Cho dù bọn họ không tính gϊếŧ em, cũng có thể có phản ứng bắn theo bản năng. Khoảng cách như vừa rồi, từng người trong doanh trại đều có thể nhắm chuẩn xác vào mắt của em đấy!"
Anh rất tức giận, đôi đồng tử nhạt màu cũng cực kỳ lạnh lẽo.

Cô không nhìn thấy khoảnh khắc mà cô giơ tay lên đó, bàn tay của bao nhiêu người sờ ra sau lưng, thậm chí lính canh ngoài cửa cũng lấy súng trường nhắm vào cô.

Phó Thành không dám nghĩ, nếu như có người nổ súng vào cô thì anh sẽ như thế nào. Sự sợ hãi tột cùng khiến anh mất đi năng lực hành động, anh chưa từng sợ hãi như vậy bao giờ, dòng máu chảy ngược, cánh tay như nặng nghìn cân, không thể suy nghĩ được gì cũng không làm được bất cứ cái gì, lỗ chân lông và đầu óc cùng tê rần, đều cùng hoảng hốt.

Cô không biết bất cứ cái gì cả!

Cô điềm nhiên như không chạy tới nơi này, đưa theo hai người tay trói gà không chặt và kẻ độc tài nói chuyện làm ăn, bị quân phản động truy bắt chạy thục mạng. Bây giờ, cô còn dám rút súng trước mặt đám lính đánh thuê đe dọa đồng đội của họ nữa!
Cô sẽ học cách ngoan ngoãn sao?

Sẽ không, không bao giờ.

Lần đầu tiên Anh Hiền nghe thấy anh nói chuyện với mình bằng ngữ khí như vậy, phẫn nộ, sắc lạnh, ngữ khí không có một chút dịu dàng nào.

Cô mím chặt môi, cúi đầu thừa nhận.

"Em có biết mỗi năm có bao nhiêu người mất tích ở đây không? Vừa rồi cho dù họ nổ súng bắn chết em, chỉ cần chôn thi thể ở bãi đất bỏ hoang, em cũng hoàn toàn biết mất khỏi thế giới này, không ai có thể tìm được em hết."

Anh Hiền vẫn tiếp tục không nói, mà sự kiềm chế cuối cùng của Phó Thành cũng bị sự im lặng của cô đánh tan.

Cô vẫn đang ương bướng với anh.

Tại sao anh phải chịu đựng cơn phẫn nộ sốt ruột như vậy, hoặc là nói đau khổ như vậy chứ.

"Tại sao lại rút súng? Em cảm thấy tôi không nhìn thấy tay anh ta đang làm gì hay là em cảm thấy động tác của tôi chậm hơn anh ta?"
Anh lớn tiếng quát: "Trả lời tôi đi!"

Ngón tay Anh Hiền cuộn lại.

Thấy phản ứng nhỏ này của cô, Phó Thành ý thức được sự thất lễ của mình, bỗng dưng im lặng. Nhưng lửa giận vẫn bùng cháy, anh không biết phải làm sao, không biết bản thân còn có thể làm thế nào.

Cuối cùng Anh Hiền mở miệng: "Anh ta gọi anh là chink." Đây mới là điểm chọc cô nổi giận thực sự. Cô chưa từng nghi ngờ năng lực của anh, chỉ là thời khắc nghe thấy chink, cô cảm thấy không thể chịu đựng được nữa.

Nói xong mấy chữ, Anh Hiền lại ngậm chặt miệng.

Cô cụp mắt, giới hạn phạm vi tầm mắt ở dưới eo của Phó Thành, nhưng cô có thể nghe thấy tiếng hít thở của anh. Sau khi nhận được câu trả lời của cô, anh nín lặng một lúc, sau đó hơi thở trở nên vừa nặng nề vừa dồn dập. hai tay buông thỏng ở sườn quần chậm rãi nắm chặt, mu bàn tay nổi lên gân xanh.
Cầm cự một lúc lâu, anh không nói lời nào bước đi ra cửa phòng. Căn phòng không lớn, năm bước đã có thể tới cửa.

Một bước, hai bước... Lúc cô đang nghĩ rằng anh sẽ cứ vậy rời đi thì giày chuyển hướng, đi thẳng tới chỗ cô.

Anh Hiền hoang mang ngẩng đầu, giây tiếp theo đã bị anh dồn vào góc tường.

Đáy mắt Phó Thành ửng đỏ, sự tàn nhẫn ngưng tụ nơi ánh mắt giống như đang căm hờn cô: "Anh ta gọi tôi liên quan gì đến em."

"Tưởng Anh Hiền, em còn muốn như thế nào."

Không cô trả lời, cũng không cần cô trả lời, đôi môi phủ lên môi cô cắи ʍút̼, mạnh mẽ tới mức gần như mất khống chế.

Tại sao cô lại luôn như vậy.

Nếu ngay từ lúc bắt đầu không có ý định giữ lại vậy thì đừng cho anh sự dịu dàng ấy nữa.

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17