Chương 93: Điện thoại (Hai)

Nói sao nhỉ?

Hỏi cô tại sao chỉ gửi hình mà không gửi lời nhắn qua à? Hay hỏi xem liệu cô có thời gian rảnh để vui vẻ hay không?

Anh không hỏi ra miệng.

Anh Hiền được voi đòi tiên: “Không muốn nói chuyện với em? Vậy em cúp máy đây.”

“Anh Hiền.” Giọng nam trở nên khô khốc vì nóng nảy.

“Sao anh không nhắn lại.”

Phó Thành hít sâu mấy hơi, thấp giọng đáp: “Hôm qua anh mới mở máy.”

“Vậy sao hôm qua anh không hồi âm?”

Im lặng chừng nửa phút, Phó Thành trả lời: “Em không nói chuyện với anh, chỉ có hình.”

Vậy nên?

Anh Hiền nhíu đôi mày nhỏ, thử dùng suy nghĩ của Phó Thành ngẫm lại toàn bộ mọi chuyện, loáng thoáng đoán được lý do anh đang không được tự nhiên, khiến cô kinh ngạc đến buồn cười, trước kia sao cô không phát hiện ra anh nhỏ nhen vậy chứ.

“Phó Thành, em không nói chuyện với anh, thì anh không thể nói với em à? Đây là ganh đua hả.” Dừng một lát, Anh Hiền dịu dàng hỏi: “Vậy anh có gì muốn nói với em không?”
Phó Thành im lặng một hồi, nói: “Lực lượng gìn giữ hoà bình quyết định không nhổ trại, sáu tuần qua bọn anh đều phải đi tuần.” Thế nên anh mới không nhớ bật điện thoại.

Anh Hiền: “Không đúng.”

Hô hấp của anh chợt dồn dập, nhịp tim dần dần mất tốc độ, anh tiếp lời: “Không xảy ra tình trạng gì cả, cũng không có ai bị thương.”

Bỉ ổi làm sao, anh biết rõ mình nên nói gì nhưng lại cố ý không nói, cứ muốn thử thăm dò. Đúng như anh đoán, trước mặt cô, anh sẽ trở nên càng ngày càng hèn hạ.

Tiếng cười khúc khích của cô lọt vào tai khiến thần kinh Phó Thành căng lên đến độ sắp đứt phựt.

Chắc chắn cô đã nhìn thấu anh, cô sẽ nói gì đây?

“Ừ, dù nghe tin này không tồi,” Anh Hiền chậm rãi nói: “Nhưng Phó Thành à, vẫn chưa đúng đâu.”

Chẳng biết qua bao lâu, trong ống nghe truyền đến tiếng anh nỉ non: “Anh Hiền, anh rất nhớ em.”
Anh Hiền tươi cười, đôi mắt đen láy trở nên trìu mến: “Nhớ bao nhiêu nào?”

Giọng nói trầm thấp ấy lại vang lên: “Rất nhớ.” Tiếp đó là một tiếng hít khí nặng nề và rất kiềm nén, không được tự nhiên cho lắm.

Phó Thành cố gắng nuốt xuống hai từ “Còn em”.

Anh Hiền bỗng dưng mềm lòng, trái tim cực kì chua xót. Cô nhẹ nhàng nói: “Em cũng rất nhớ anh.”

Phó Thành siết chặt điện thoại, giọng càng nhỏ hơn: “Nhớ bao nhiêu vậy?”

Anh Hiền nhíu mày, à? Biết cách ăn miếng trả miếng rồi hả?

“Rất nhớ, ngày nào cũng nhớ.” Cô ân cần dỗ dành: “Nên nếu anh nhớ em thì gửi tin nhắn cho em nhé, biết không?”

Phó Thành muốn trả lời, nhưng cổ họng của anh được lấp đầy bởi mật ngọt, chỉ có thể ậm ừ đáp lại.

Anh Hiền: “Thế thì, anh có thích em gửi hình cho anh không?”
Khó khăn lắm anh mới tìm lại được giọng nói của mình: “Thích.”

Giọng anh căng thẳng khôn cùng. Nghe vậy, Anh Hiền thầm nảy sinh du͙ƈ vọиɠ xấu xa: “Ngắm rồi có cương không?”

Phó Thành nín thở, đôi mắt ánh lên tia sáng khó xác định: “Ừm.”

“Phó Thành, em muốn nghe anh nói.”

“... Ngắm xong anh cương lên.”

“Có thủ dâʍ không?”

Phó Thành cụp mắt, lông mi không khỏi run rẩy: “Ừm.” Lần này không cần cô hỏi, tự anh nói: “Có thủ dâʍ.”

Da đầu Anh Hiền tê rần, giọng điệu cũng hơi biến đổi: “Em vui lắm đó... Nhưng Phó Thành ơi, có phải anh cũng nên đáp lại em không?”

Phó Thành: “Em muốn ngắm gì?”

Một khi đã sử dụng từ “ngắm” này, chứng tỏ anh biết rồi, đúng không?

Anh Hiền không vạch trần anh, chỉ nói: “Anh biết mà.”

Đầu bên kia không đáp lời, cô bèn khoan thai tăng giá: “Em gửi nhiều cho anh vậy mà anh chẳng hồi âm lại được một cái, điều này làm em cảm thấy mình giống gái điếm không biết liêm sỉ vậy đó.”

“Anh Hiền!” Phó Thành vội lên tiếng, sắc mặt chợt u ám hẳn, sao cô có thể dùng từ đó để nói về mình chứ.

“Hả?” Anh Hiền giả vờ không biết tại sao anh nôn nóng, khẽ hỏi lại.

Ấn đường của Phó Thành giật liên hồi, do dự một chốc, như đã hạ quyết tâm, anh cởϊ qυầи lót, nhắm ống kính vào ngay trong quần mình.

Lúc đèn flash chớp sáng lên, anh trốn tránh dời mắt đi.

Anh Hiền chỉ nghe nhịp thở của anh ngày một nặng nề, không biết anh đang bận làm gì. Kiên nhẫn đợi vài phút, đến khi điện thoại di động rung lên, cô mới biết anh đã gửi hình cho mình.

Vừa bật lên xem, một cây ƈôи ŧɦịŧ cương cứng dữ tợn bừng bừng xuất hiện, cô kinh ngạc đến mức không nói thành lời.

Anh ấy gửi thật à? Bây giờ luôn á? Còn thật thà vậy nữa? Cô chưa lộ gì hết mà.

Đúng là... đồ ngốc.
Dòng điện tê dại đánh úp vào xương cụt, Anh Hiền bất giác kẹp chặt chân, thở ra dồn dập: “Không phải hôm qua mới quay tay rồi mà, sao lại cương lên nữa rồi.”

Phó Thành nghe ra cô đang động tình. Côи ŧɦịŧ sưng phồng đến phát đau, mặc cho đôi môi chết lặng, anh mấp máy: “Hôm qua chưa bắn.”

Thật không giống như những lời anh sẽ nói.

Bụng Anh Hiền co giật mạnh, không cần sờ cũng biết chắc hẳn đã ướt rồi.

“Tại sao không, anh không hài lòng về bức ảnh à?”

“Không phải.”

“Vậy thì sao?”

Phó Thành cắn răng, nói: “Không muốn lại dâʍ với em.” Lúc anh nói từ “dâʍ” thì hơi khựng lại, dường không muốn nói ra từ này.

Lần trước cô dùng qυầи ɭóŧ chất vấn, Phó Thành đã cảm thấy mình giống một tên biếи ŧɦái cuồng tìиɦ ɖu͙ƈ rồi.

Anh Hiền thở dài: “Anh có ngốc không vậy, em chỉ nói đùa với anh thôi mà.”
Bảo anh không biết lãng mạn chẳng oan chút nào, đến cả chuyện này mà cũng không hiểu.

“Phó Thành, hôm nay muốn bắn không anh?”

Anh không nói gì, ngón tay Anh Hiền luồn vào qυầи ɭóŧ, khó chịu rên lên một tiếng: “Ưʍ... Em muốn nghe, anh có muốn em lên đỉnh không?”

Lần này anh không im lặng quá lâu: “Muốn.”

“Có muốn cùng lên với em không?”

Trong điện thoại truyền đến tiếng nuốt nước bọt của anh: “Muốn.”

Phó Thành nhắm mắt lại, nghe tiếng cô thở dốc, tay nắm chặt côn ŧɦịŧ gần như sắp nổ tung, vuốt mạnh vài cái. Tìиɦ ɖu͙ƈ bị đè nén suốt sáu tuần thình lình thức tỉnh, tinh hoàn chợt co rút lại, kɦoáı ƈảʍ trí mạng lập tức bao trùm toàn thân. Anh gắt gao mím môi, để chặn lại âm thanh mất kiểm soát của mình.

Chắc chắn là vì cô nên anh mới cảm thấy mãnh liệt đến vậy. Hôm qua anh đã tự sướng rồi, có thoải mái đấy nhưng không được đến thế này, vậy nên mới không thể bắn ra.
Nghe anh thở hổn hển như một con thú đang bị bao vây, Anh Hiền cũng dịu giọng, vừa sờ mình vừa miêu tả: “Phó Thành, ưʍ... tay em đang sờ lên hộŧ ɭε, đã hơi cương lên rồi, phía dưới chảy rất nhiều nước nè... Em sờ tới miệng huyệt rồi, nó đang run... Phó Thành, em có nên cắm ngón tay vào không?”

Đáy mắt Phó Thành ửng đỏ, mạch máu toàn thân và gân xanh trên trán đập lên thình thịch: “Cắm vào đi, Anh Hiền, chọc ngón tay vào trong đó đi em.”

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ
2 Chương 2: Gặp lại
3 Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4 Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5 Chương 5: Hứng thú
6 Chương 6: Chơi rất vui.
7 Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8 Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9 Chương 9: Mượn một người
10 Chương 10
11 Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12 Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13 Chương 13: Mua thuốc
14 Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15 Chương 15: Tính mạng của bản thân
16 Chương 16: Càng hạ tiện.
17 Chương 17: Lên cơn gì đấy
18 Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19 Chương 19: Ngứa (H)
20 Chương 20
21 Chương 21: Bữa cơm gia đình
22 Chương 22: Lòng tham
23 Chương 23: Thật ngại quá
24 Chương 24: Chơi một trò chơi
25 Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26 Chương 26: Điên cuồng.
27 Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28 Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29 Chương 29: Chân không
30 Chương 30: Đúng mực
31 Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32 Chương 32: Rắc rối nhỏ
33 Chương 33: Chơi càng vui
34 Chương 34: Đồi bại
35 Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36 Chương 36: Kháng nghị
37 Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38 Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39 Chương 39: Bề bộn
40 Chương 40: Hôn
41 Chương 41: Tâm tư nhỏ
42 Chương 42: Trộm
43 Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44 Chương 44: Rồng ác
45 Chương 45: Diễn trò
46 Chương 46: Công lý
47 Chương 47: Tin tưởng
48 Chương 48: Ảnh chụp
49 Chương 49: Không phải người tốt.
50 Chương 50: Bạn gái nhỏ
51 Chương 51: Chiếm hữu
52 Chương 52: Chưa chơi đủ
53 Chương 53: Chỉ có anh.
54 Chương 54: Không có khả năng
55 Chương 55: Manh mối
56 Chương 56: Dò xét
57 Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58 Chương 58: Dừng đúng chỗ
59 Chương 59: Quần lọt khe
60 Chương 60: Bình thường
61 Chương 61: Tiễn một đoạn
62 Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63 Chương 63: Canh đuôi bò
64 Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65 Chương 65: Xem phim trước đi
66 Chương 66: Biết hết rồi
67 Chương 67: Người ngoài
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Vội vàng
71 Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72 Chương 72: Bị tập kích
73 Chương 73: Cô nàng
74 Chương 74: Dân tộc
75 Chương 75: Bảo vệ
76 Chương 76: Giằng co
77 Chương 77: Phẫn nộ
78 Chương 78: Không chờ nổi (H)
79 Chương 79: Không đợi được nữa
80 Chương 80: Không giống nhau
81 Chương 81: Nhớ
82 Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83 Chương 83: Quá giới hạn (H)
84 Chương 84: Trai tân
85 Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86 Chương 86: Đừng đùa
87 Chương 87: Nghiêm túc
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92: Điện thoại
93 Chương 93: Điện thoại (Hai)
94 Chương 94: Điện thoại (H)
95 Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96 Chương 96: Người một nhà
97 Chương 97: Lao lực mà chết
98 Chương 98: Thuốc gì? [H]
99 Chương 99: Yêu (H) - 3
100 Chương 100: Tính kế
101 Chương 101: Tác dụng phụ
102 Chương 102: Giới hạn tối đa
103 Chương 103: Loá mắt
104 Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112 Chương 112: Phiên ngoại 1
113 Chương 113: Phiên ngoại 2
114 Chương 114: Phiên ngoại 3
115 Chương 115: Phiên ngoại 4
116 Chương 116: Phiên ngoại 5
117 Chương 117: Phiên ngoại 6
118 Chương 118: Phiên ngoại 7
119 Chương 119: Phiên ngoại 8
120 Chương 120: Phiên ngoại 9
121 Chương 121: Phiên ngoại 10
122 Chương 122: Phiên ngoại 11
123 Chương 123: Phiên ngoại 12
124 Chương 124: Phiên ngoại 13
125 Chương 125: Phiên ngoại 14
126 Chương 126: Phiên ngoại 15
127 Chương 127: Phiên ngoại 16
128 Chương 128: Phiên ngoại 17
Chapter

Updated 128 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ
2
Chương 2: Gặp lại
3
Chương 3: Điểm yếu nhỏ
4
Chương 4: Có cần tôi hỗ trợ không?
5
Chương 5: Hứng thú
6
Chương 6: Chơi rất vui.
7
Chương 7: Nhìn một cái xem nào
8
Chương 8: Anh cũng chảy nước.
9
Chương 9: Mượn một người
10
Chương 10
11
Chương 11: Rút gậy vô tình (H)
12
Chương 12: Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu
13
Chương 13: Mua thuốc
14
Chương 14: Muốn ăn sao (H)
15
Chương 15: Tính mạng của bản thân
16
Chương 16: Càng hạ tiện.
17
Chương 17: Lên cơn gì đấy
18
Chương 18: Đối xử tốt với tôi chút (H)
19
Chương 19: Ngứa (H)
20
Chương 20
21
Chương 21: Bữa cơm gia đình
22
Chương 22: Lòng tham
23
Chương 23: Thật ngại quá
24
Chương 24: Chơi một trò chơi
25
Chương 25: Tức giận là đúng rồi
26
Chương 26: Điên cuồng.
27
Chương 27: Muốn anh nổi điên (H)
28
Chương 28: Nồi lẩu cay rát
29
Chương 29: Chân không
30
Chương 30: Đúng mực
31
Chương 31: Đánh bạc trực tuyến.
32
Chương 32: Rắc rối nhỏ
33
Chương 33: Chơi càng vui
34
Chương 34: Đồi bại
35
Chương 35: Lửa cháy đổ thêm dầu.
36
Chương 36: Kháng nghị
37
Chương 37: Sống sót sau tai nạn
38
Chương 38: Tâm hồn thiếu nữ
39
Chương 39: Bề bộn
40
Chương 40: Hôn
41
Chương 41: Tâm tư nhỏ
42
Chương 42: Trộm
43
Chương 43: Dưới ánh đèn thì tối đen.
44
Chương 44: Rồng ác
45
Chương 45: Diễn trò
46
Chương 46: Công lý
47
Chương 47: Tin tưởng
48
Chương 48: Ảnh chụp
49
Chương 49: Không phải người tốt.
50
Chương 50: Bạn gái nhỏ
51
Chương 51: Chiếm hữu
52
Chương 52: Chưa chơi đủ
53
Chương 53: Chỉ có anh.
54
Chương 54: Không có khả năng
55
Chương 55: Manh mối
56
Chương 56: Dò xét
57
Chương 57: Sao Bắc Đẩu
58
Chương 58: Dừng đúng chỗ
59
Chương 59: Quần lọt khe
60
Chương 60: Bình thường
61
Chương 61: Tiễn một đoạn
62
Chương 62: Sáng sớm ngày mai
63
Chương 63: Canh đuôi bò
64
Chương 64: Trai đơn gái chiếc
65
Chương 65: Xem phim trước đi
66
Chương 66: Biết hết rồi
67
Chương 67: Người ngoài
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Vội vàng
71
Chương 71: Vẫn là Tưởng Anh Hiền
72
Chương 72: Bị tập kích
73
Chương 73: Cô nàng
74
Chương 74: Dân tộc
75
Chương 75: Bảo vệ
76
Chương 76: Giằng co
77
Chương 77: Phẫn nộ
78
Chương 78: Không chờ nổi (H)
79
Chương 79: Không đợi được nữa
80
Chương 80: Không giống nhau
81
Chương 81: Nhớ
82
Chương 82: Khẩu thị tâm phi
83
Chương 83: Quá giới hạn (H)
84
Chương 84: Trai tân
85
Chương 85: Nhớ đến cậu ấy
86
Chương 86: Đừng đùa
87
Chương 87: Nghiêm túc
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92: Điện thoại
93
Chương 93: Điện thoại (Hai)
94
Chương 94: Điện thoại (H)
95
Chương 95: Mỹ nhân rắn rết
96
Chương 96: Người một nhà
97
Chương 97: Lao lực mà chết
98
Chương 98: Thuốc gì? [H]
99
Chương 99: Yêu (H) - 3
100
Chương 100: Tính kế
101
Chương 101: Tác dụng phụ
102
Chương 102: Giới hạn tối đa
103
Chương 103: Loá mắt
104
Chương 104: Chịu trách nhiệm với anh.
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111: Nhiệt tình yêu thương
112
Chương 112: Phiên ngoại 1
113
Chương 113: Phiên ngoại 2
114
Chương 114: Phiên ngoại 3
115
Chương 115: Phiên ngoại 4
116
Chương 116: Phiên ngoại 5
117
Chương 117: Phiên ngoại 6
118
Chương 118: Phiên ngoại 7
119
Chương 119: Phiên ngoại 8
120
Chương 120: Phiên ngoại 9
121
Chương 121: Phiên ngoại 10
122
Chương 122: Phiên ngoại 11
123
Chương 123: Phiên ngoại 12
124
Chương 124: Phiên ngoại 13
125
Chương 125: Phiên ngoại 14
126
Chương 126: Phiên ngoại 15
127
Chương 127: Phiên ngoại 16
128
Chương 128: Phiên ngoại 17