Chương 34: Không nhẫn nại được

Mưa ngày càng dữ dội hơn, giống như cơn lốc quét qua, đất trời chỉ còn lại một mảng xám xịt mù mịt.

Long Ngâm cung

Lãnh kỳ Dật một thân long bào vàng rực ngồi ngay ngắn trước thư án, một tay nhẹ vén tay áo, một tay cầm bút lông, chẳng mấy chốc trên tấu chương xuất hiện một chữ “Nhất” ( là chữ này nhé“一”,)

Bỗng chốc, tiếng sấm rền một cái, tay y khẽ run, thế là trên nền giấy trắng xuất hiện một đốm mực đen lan rộng.

Nghe tiếng mưa và sấm chớp chằng chịt như thế, mùa xuân năm nay sợ là sẽ có nạn lũ lụt.

Lãnh Kỳ Dật nhăn mày, đem bút trong tay gác trên nghiên ngọc, y ngẩng đầu nhìn ra cửa hô lớn, “Cao Đức Toàn, hôm nay đã là hai mươi mấy tháng tư rồi?”

Nội vụ tổng quản Cao Đức Toàn tay cầm phất trần đứng bên cửa, lập tức tiến lên thưa, “Bẩm Hoàng Thượng, là hai mươi sáu tháng tư ạ”

Hai mươi sáu!

Lãnh Kỳ Dật mi tâm càng nhíu chặt, Mặc Sương trúng độc là ngày một tháng tư, qua bốn ngày nữa đã tròn một tháng rồi.

Mà Tứ ca bên đó vẫn không chút động tĩnh gì.

Xem ra huynh ấy tâm gan sắt đá thật, sẵn sàng hy sinh cô ta để bảo vệ Phong gia.

Là y đã đánh giá thấp hắn!

Vì sao dạo gần đây y không thấy Mặc Sương gửi chim chích chòe đến báo cáo tình hình nữa nhỉ?

Chẳng lẽ...

Hô hấp của y có chút khó khăn, y không dám nghĩ tiếp nữa.

Đến lúc phải ra tay rồi, nếu tiếp tục như thế này nữa, sợ rằng Mặc Sương thật sự phải mất mạng.

“Cao Đức Toàn, mau đến đây”, y từ trong tay áo rút ra một chiếc bình nhỏ rồi ghé vào tai gã nói nhỏ, “Cẩn thận đem độc Bán diện thương này hạ lên vài đại cung nữ trong cung cho ta”

Hạ độc? Còn là loại kịch độc như thế này?

Cao Đức Toàn gương mặt trắng bệch, gã không hiểu nguyên cớ gì, song lại không dám tự mình dò đoán thánh ý, nên không hỏi nhiều chỉ nhận lấy rồi y lệnh mà làm.

“Đi đi, và nhớ làm cho kín đáo một chút!”, y phất phất tay, gương mặt lạnh lùng.

Y muốn tìm một lý do danh chính ngôn thuận để Thái y viện bắt tay vào điều chế thuốc giải, chỉ như thế, y mới có thể mượn tay họ để lan truyền thuốc giải ra khắp đất nước.

Đến lúc đó, thuốc giải của Bán diện thương chẳng phải là thứ hiếm hoi nữa, và nó cũng chẳng nói lên được gì về thân phận chính trị cả, nên Mặc Sương chắc chắn sẽ được cứu.

Còn vì sao phải hạ độc lên các đại cung nữ, y đã có tính toán riêng của mình.

Các tiểu cung nữ thân phận ti tiện, chết vài người sẽ chẳng ai quan tâm. Còn nếu là các cung phi trong hậu cung thì thân phận quá cao quý, một khi trúng độc sẽ khiến lòng người hoang mang. Vì thế, đại cung nữ là sự lựa chọn thích hợp nhất, bởi vì họ rất được chủ nhân xem trọng, nếu bị trúng độc, các phi tần sẽ nháo nhào kêu gào Hoàng thượng là y đây lệnh cho Thái y viện điều chế ra thuốc giải.

Nghe tiếng sấm chớp bên ngoài ầm ầm dữ dội, y lặng lẽ than dài một tiếng, một cơ hội tốt để tóm gọn cả Tứ ca và Phong gia cứ như thế mà lãng phí mất, thật đáng tiếc làm sao!

Ngay lúc này, tiểu thái giám Lý tử chạy trối chết vào điện, cúi chào y một cái sau đó hổn hển thưa, “Hoàng thượng, vừa rồi, Tứ Vương gia.... Tứ Vương gia vào cung diện kiến Thái hậu, không biết hai người họ nói điều gì, nhưng bây giờ Thái hậu đang trên đường đến Long Ngâm cung rồi ạ!”

Tứ ca sao?

Lãnh Kỳ Dật mày kiếm nhíu chặt, khóe môi bất giác nhếch lên thành một nụ cười mỉm, xem ra người không nhẫn nại được chẳng phài là y, bất ngờ như nghĩ ra điều gì đó, y nói, “Nhanh, mau đi gọi Cao công công lại mau! Nói rằng chuyện mà trẫm bảo hắn làm trước cứ khoan đã, nói hắn về đây, vì Thái hậu thích nhất là món trà Vũ tiền Long tĩnh do chính tay hắn pha!”

Chapter
1 Chương 1: Bổn vương mua ngươi
2 Chương 2: Vòng ngọc phượng huyết
3 Chương 3: Động phòng hoa chúc
4 Chương 4: Ngoan ngoãn nghe lời
5 Chương 5: Ngươi là ai
6 Chương 6: Có người phát điên rồi
7 Chương 7: Vẻ mặt của mỗi người
8 Chương 8: Có nơi nào không khỏe
9 Chương 9: Thuốc tránh thai
10 Chương 10: Nàng rất muốn sao? (16+)
11 Chương 11: Cùng nhau ăn đi
12 Chương 12: Dạy dỗ quy củ
13 Chương 13: Không thể giữ lại
14 Chương 14: Xóa thủ cung sa
15 Chương 15: Thi đấu công bằng
16 Chương 16: Không điều khiển được
17 Chương 17: Một loại đạt được
18 Chương 18: Ngôn ngữ chích chòe than
19 Chương 19: Có chút lắm lời
20 Chương 20: Sủng không phải yêu
21 Chương 21: Cách nuôi sủng vật
22 Chương 22: Một làn hương thơm
23 Chương 23: Nàng không sao chứ?
24 Chương 24: Ra tay độc ác
25 Chương 25: Đã ủy khuất nàng rồi
26 Chương 26: Mục đích ở đâu?
27 Chương 27: Da trắng như tuyết
28 Chương 28: Quá tàn nhẫn
29 Chương 29: Một mũi tên hai con nhạn
30 Chương 30: Vẫn phải nhẫn nại
31 Chương 31: Nàng lạnh hắn nóng
32 Chương 32: Chẳng có tình xưa
33 Chương 33: Đặt tại nơi nào
34 Chương 34: Không nhẫn nại được
35 Chương 35: Vào cung chữa bệnh
36 Chương 36: Gặp mặt lần cuối
37 Chương 37: Nàng ấy hộc máu rồi!
38 Chương 38: Vui quên lối về
39 Chương 39: Kiều diễm vo song
Chapter

Updated 39 Episodes

1
Chương 1: Bổn vương mua ngươi
2
Chương 2: Vòng ngọc phượng huyết
3
Chương 3: Động phòng hoa chúc
4
Chương 4: Ngoan ngoãn nghe lời
5
Chương 5: Ngươi là ai
6
Chương 6: Có người phát điên rồi
7
Chương 7: Vẻ mặt của mỗi người
8
Chương 8: Có nơi nào không khỏe
9
Chương 9: Thuốc tránh thai
10
Chương 10: Nàng rất muốn sao? (16+)
11
Chương 11: Cùng nhau ăn đi
12
Chương 12: Dạy dỗ quy củ
13
Chương 13: Không thể giữ lại
14
Chương 14: Xóa thủ cung sa
15
Chương 15: Thi đấu công bằng
16
Chương 16: Không điều khiển được
17
Chương 17: Một loại đạt được
18
Chương 18: Ngôn ngữ chích chòe than
19
Chương 19: Có chút lắm lời
20
Chương 20: Sủng không phải yêu
21
Chương 21: Cách nuôi sủng vật
22
Chương 22: Một làn hương thơm
23
Chương 23: Nàng không sao chứ?
24
Chương 24: Ra tay độc ác
25
Chương 25: Đã ủy khuất nàng rồi
26
Chương 26: Mục đích ở đâu?
27
Chương 27: Da trắng như tuyết
28
Chương 28: Quá tàn nhẫn
29
Chương 29: Một mũi tên hai con nhạn
30
Chương 30: Vẫn phải nhẫn nại
31
Chương 31: Nàng lạnh hắn nóng
32
Chương 32: Chẳng có tình xưa
33
Chương 33: Đặt tại nơi nào
34
Chương 34: Không nhẫn nại được
35
Chương 35: Vào cung chữa bệnh
36
Chương 36: Gặp mặt lần cuối
37
Chương 37: Nàng ấy hộc máu rồi!
38
Chương 38: Vui quên lối về
39
Chương 39: Kiều diễm vo song