Chương 15: Thi đấu công bằng

Sáng sớm ngày hôm sau.

Mặc Sương vừa dùng xong buổi sáng thì quản gia Phúc An đến thông báo, nhân ngày hội thả diều, Thái hậu có ban thưởng cho nữ quyến của các phủ một ít diều tốt. Vì thế Vương gia cho gọi Vương phi, Trắc phi và các vị phu nhân đến hoa viên lựa chọn.

Lúc nàng đến nơi thì dường như tất cả đã có mặt đầy đủ. Bức tranh hoa viên trong tiết đầu xuân vô cùng tươi đẹp, nào là bãi cỏ xanh non mơn mởn, nào là hình ảnh bướm vờn hoa... Nay lại thêm vô số chiếc diều xinh đẹp đang treo trên từng hàng liễu rũ xanh mướt, chiếc nào chiếc nấy đều sinh động như thật, càng khiến cho cảnh xuân thêm phần tươi tắn.

Lãnh Kỳ Túc ngồi trong đình uống trà, phía sau có Linh Lung cùng thống lĩnh thị vệ Dạ Phong đứng hầu.

“Vương gia”, Mặc Sương tiến lên hành lễ.

“Vật phẩm Thái hậu ban tặng, nàng cũng chọn một chiếc đi! Chọn xong rồi Bổn vương sẽ đưa nàng ra ngoài”, Lãnh Kỳ Túc đặt tách trà xuống, nhàn nhạt trả lời.

“Vâng”

Một đám nữ nhân đang đua nhau chọn diều khi thấy nàng bước đến đều đồng loạt hành lễ, chỉ là khi họ nhìn ra phía sau lưng nàng, ánh mắt người nào người nấy đều là chất chứa sự phức tạp.

Mặc Sương vờ như không biết, chỉ mỉm cười gật đầu rồi bắt đầu chọn diều cho mình. Quả là đồ do hoàng cung làm, không những chế tác tinh mỹ, mà việc vẽ cùng lên màu đều vô cùng xuất sắc, không chút khuyết điểm. Trong lúc mắt nàng đang muốn hoa lên vì cảnh tượng sặc sỡ phía trước thì bất ngờ một chiếc diều hình con chim chích chòe than đã hấp dẫn tầm mắt nàng.

Tuy nó chỉ có hai màu đen trắng, có chút bình thường và đơn diệu, song nó lại là chiếc diều mang lại cảm giác tươi mát cùng sự bắt mắt nhất trong cả chục chiếc diều sặc sỡ ở đây. Mặc Sương mỉm cười, chính là nó rồi!

Chính vào lúc nàng đang muốn vươn tay ra lấy nó thì đồng thời cũng có ba cánh tay khác đang giơ ra. Mặc Sương ngẩn ra, lập tức nhìn hai bên trái phải mình, thì ra là Vân Triều Tịch, Yến phu nhân cùng một nữ nhân xa lạ. Nàng ta có bề ngoài vô cùng xinh đẹp, chỉ là thần sắc có chút nhợt nhạt, yếu ớt, chắc chắn lần thỉnh an trước không có nàng ta.

Bọn họ do không ai liệu đến việc này nên nhất thời không khí có chút ngưng trọng.

“Ồ, tất cả chúng ta đều xem trúng con diều này sao? Vậy thì Vương phi tỷ tỷ, tỷ nói xem, chuyện này giải quyết thế nào đây?”, Vân Triều Tịch cười như không cười lên tiếng hỏi.

Yến phu nhân môi khẽ nhếch, nhanh chóng tiến lên nịnh bợ, “Thật ra cũng dễ giải quyết mà, đây vốn là tặng phẩm của Thái hậu, mà Thái hậu lại là cô của Trắc phi, vậy đương nhiên nó nên là của Trắc phi tỷ tỷ, muội muội đây chắc chắn sẽ không tranh đâu”

Một người xướng, một người phụ họa, ý tứ quá rõ ràng. Chẳng phải chỉ là một con diều thôi sao? Mặc Sương trong lòng cười lạnh, nhưng trên mặt vẫn là bộ dạng sợ hãi dè dặt, “Nếu Triều Tịch muội muội thích thì cứ lấy đi!”

“Không, nếu như thế thì muội muội đây không hiểu quy cũ rồi. Cái gọi là bảo kiếm dâng anh hùng, phấn hồng tặng giai nhân, việc này chúng ta nên thông qua thi đấu mà quyết định mới phải!”

Nói đoạn, không đợi bất kì ai lên tiếng Vân Triều Tịch đã quay người, hướng Lãnh Kỳ Túc nói lớn, “Vương gia, bốn người thiếp thân đều nhìn trúng con diều này, tuy bọn thiếp đều có ý nhường nhịn nhau song dù là ai giành được nó, trong lòng ba người kia ít nhiều cũng sẽ không vui. Không bằng dùng hình thức thi thả diều, công bằng thi đấu một phen. Ai thả diều cao hơn, người đó sẽ có được chiếc diều này, Vương gia thấy sao?”

Chapter
1 Chương 1: Bổn vương mua ngươi
2 Chương 2: Vòng ngọc phượng huyết
3 Chương 3: Động phòng hoa chúc
4 Chương 4: Ngoan ngoãn nghe lời
5 Chương 5: Ngươi là ai
6 Chương 6: Có người phát điên rồi
7 Chương 7: Vẻ mặt của mỗi người
8 Chương 8: Có nơi nào không khỏe
9 Chương 9: Thuốc tránh thai
10 Chương 10: Nàng rất muốn sao? (16+)
11 Chương 11: Cùng nhau ăn đi
12 Chương 12: Dạy dỗ quy củ
13 Chương 13: Không thể giữ lại
14 Chương 14: Xóa thủ cung sa
15 Chương 15: Thi đấu công bằng
16 Chương 16: Không điều khiển được
17 Chương 17: Một loại đạt được
18 Chương 18: Ngôn ngữ chích chòe than
19 Chương 19: Có chút lắm lời
20 Chương 20: Sủng không phải yêu
21 Chương 21: Cách nuôi sủng vật
22 Chương 22: Một làn hương thơm
23 Chương 23: Nàng không sao chứ?
24 Chương 24: Ra tay độc ác
25 Chương 25: Đã ủy khuất nàng rồi
26 Chương 26: Mục đích ở đâu?
27 Chương 27: Da trắng như tuyết
28 Chương 28: Quá tàn nhẫn
29 Chương 29: Một mũi tên hai con nhạn
30 Chương 30: Vẫn phải nhẫn nại
31 Chương 31: Nàng lạnh hắn nóng
32 Chương 32: Chẳng có tình xưa
33 Chương 33: Đặt tại nơi nào
34 Chương 34: Không nhẫn nại được
35 Chương 35: Vào cung chữa bệnh
36 Chương 36: Gặp mặt lần cuối
37 Chương 37: Nàng ấy hộc máu rồi!
38 Chương 38: Vui quên lối về
39 Chương 39: Kiều diễm vo song
Chapter

Updated 39 Episodes

1
Chương 1: Bổn vương mua ngươi
2
Chương 2: Vòng ngọc phượng huyết
3
Chương 3: Động phòng hoa chúc
4
Chương 4: Ngoan ngoãn nghe lời
5
Chương 5: Ngươi là ai
6
Chương 6: Có người phát điên rồi
7
Chương 7: Vẻ mặt của mỗi người
8
Chương 8: Có nơi nào không khỏe
9
Chương 9: Thuốc tránh thai
10
Chương 10: Nàng rất muốn sao? (16+)
11
Chương 11: Cùng nhau ăn đi
12
Chương 12: Dạy dỗ quy củ
13
Chương 13: Không thể giữ lại
14
Chương 14: Xóa thủ cung sa
15
Chương 15: Thi đấu công bằng
16
Chương 16: Không điều khiển được
17
Chương 17: Một loại đạt được
18
Chương 18: Ngôn ngữ chích chòe than
19
Chương 19: Có chút lắm lời
20
Chương 20: Sủng không phải yêu
21
Chương 21: Cách nuôi sủng vật
22
Chương 22: Một làn hương thơm
23
Chương 23: Nàng không sao chứ?
24
Chương 24: Ra tay độc ác
25
Chương 25: Đã ủy khuất nàng rồi
26
Chương 26: Mục đích ở đâu?
27
Chương 27: Da trắng như tuyết
28
Chương 28: Quá tàn nhẫn
29
Chương 29: Một mũi tên hai con nhạn
30
Chương 30: Vẫn phải nhẫn nại
31
Chương 31: Nàng lạnh hắn nóng
32
Chương 32: Chẳng có tình xưa
33
Chương 33: Đặt tại nơi nào
34
Chương 34: Không nhẫn nại được
35
Chương 35: Vào cung chữa bệnh
36
Chương 36: Gặp mặt lần cuối
37
Chương 37: Nàng ấy hộc máu rồi!
38
Chương 38: Vui quên lối về
39
Chương 39: Kiều diễm vo song