Chương 29

"Thập Dạ ca ca? Ngươi không vui sao?”. Hai tay Heo con dâng lên thủy tinh cầu, trong mắt mang theo một tia giảo hoạt.

Thập Dạ không nháy mắt, nhìn chằm chằm đóa hoa nhỏ bình thường trong thủy tinh cầu, không khỏi cúi đầu nở nụ cười: “Cũng chỉ là một đóa hoa nhỏ rất bình thường, rất xấu".

Ngón tay của hắn nhẹ nhàng đặt lên quả cầu thủy tinh, nhẹ giọng nói: “Tiểu Hoa, hiện tại ta đã không còn bất kỳ trở ngại gì nữa rồi, ngươi nói ta nên nhốt ngươi vào trong quả cầu thủy tinh của ta cả đời, hay nên đặt ngươi trên giường của ta cả đời".

Heo con bĩu môi, kéo cằm nhìn Thập Dạ thật lâu, mới chậm rãi nói: “Thật ra thì Hoa tỷ tỷ đúng là không tệ á……… ngươi đối với nàng tốt hơn một chút, nàng cũng sẽ đối với ngươi tốt hơn, nếu ngươi thật sự vẫn dùng sức mạnh, có lẽ nàng sẽ khô héo. Đúng rồi, cái cô nàng mắt đỏ đâu rồi, biến mất?”.

"Đuổi theo con thỏ nhà nàng......"

"A, hoá ra là như vậy." Heo con ngây thơ gật gật đầu: “Không trách được, trong lòng ngươi tịch mịch, cũng muốn tìm Hoa Yêu tới chơi, ha ha......" Hắn nhìn thấy ánh mắt Thập Dạ lộ ra hung ác với hắn, chạy nhanh như một làn khói.

Vừa chạy vừa kêu: “Thập Dạ ca ca, ta đã trả xong ơn cứu mạng của ngươi, lần sau ta chỉ giúp Hoa tỷ tỷ thôi, cho nên...... Ngươi không cần tìm thêm phiền toái cho ta”..

Thập Dạ đối với hắn mắt điếc tai ngơ, tròng mắt đen lạnh lẽo thâm thúy mang theo dịu dàng, hắn cúi đầu ngưng mắt nhìn thủy tinh cầu, nói thật nhỏ: “Hoa Nhiễm, ta nên làm sao với ngươi bây giờ, ta hi vọng, ở trong lòng của ngươi có ta”..

Thập Dạ nhìn thật lâu, rốt cuộc vẫn phải thả Hoa Nhiễm ra ngoài. Hoa Nhiễm từ từ tỉnh lại, phát hiện mình đang bị Thập Dạ ôm chặt, đầu óc từ từ khôi phục, không khỏi thẹn quá hóa giận vung tay lên tát hắn: “Lại là ngươi, tại sao lại là ngươi! Ngươi biết ngươi rất đáng ghét hay không, ngươi luôn muốn nhốt ta ở chỗ tối đen như mực này".

Thập Dạ sững sờ, ôm chặt Hoa Nhiễm hơn: “Là ta không tốt, là lỗi của ta, ta không nên đối xử với ngươi như vậy".

Hoa Nhiễm kinh ngạc đến ngây người, sau đó môi Thập Dạ rơi xuống, mang theo điên cuồng và thương xót. Thập Dạ ấn nàng lên tường, dùng sức hôn nàng, không để ý tới nàng giãy giụa và phản kháng, cứ như vậy siết chặt nàng, dùng sức hôn nàng, hôn nàng đến nỗi nàng sắp tắt thở vì thiếu không khí. Sau một hồi lâu hắn buông nàng ra, đưa tay vuốt ve mặt mũi Hoa Nhiễm, giọng nói lạnh lùng: “Về sau ngươi phải ở lại chỗ này với ta, cho đến khi ngươi yêu ta”..

Hoa Nhiễm vừa nghe hắn nói thế, linh hồn nhỏ bé lập tức quay lại, nàng kích động nhảy dựng lên, muốn đạp hắn, tay dùng sức vung ra, muốn rời khỏi hắn, nhưng Thập Dạ càng ôm chặt nàng hơn, cho đến khi nàng mệt mỏi, ngừng lại.

Hoa Nhiễm cố nén ủy khuất, nhỏ giọng nói: “Quân Thập Dạ, van ngươi bỏ qua cho ta đi, ta thật sự không yêu ngươi, cũng sẽ không yêu ngươi."

Thân thể Thập Dạ trở nên cứng đờ, sau đó lại giận quá hóa cười: “Tốt, không thương cũng không yêu, lấy được người của ngươi cũng giống như vậy!”.

"Sẽ có người tới cứu ta." Hoa Nhiễm lạnh nhạt nói.

"Ngươi biết cha ngươi cũng đã bị ta thuyết phục, hắn nói nếu ta theo đuổi được ngươi, hắn cũng đồng ý hôn sự của chúng ta. Về phần trượng phu của ngươi, người phàm đó cũng không có năng lực gì, lần này hắn sẽ không may mắn cứu được ngươi đi nữa”..

"Cha ta?”.

"Hắn vừa đi không lâu."

Hoa Nhiễm ô ô khóc lên, nước mắt rơi xuống ào ào.

Thập Dạ giơ tay lên, nhẹ nhàng từng chút một lau đi nước mắt trên khuôn mặt nàng, giọng nói trầm xuống, có chút khàn khàn: “Ngươi khóc là vì ai, vì Nguyệt Vô Phong, vì mình, hay vì ta?”.

"Ta khóc là bởi vì ta chỉ muốn gần nhau đến già với người mình thích, ta khóc là bởi vì ta không thích bị ép buộc, ta khóc, tại sao ta vô lực như vậy, không cách nào thoát khỏi ngươi".

Lời sau cùng, gần như Hoa Nhiễm gào thét.

"Xem ra người kia thật sự trú đóng trong lòng ngươi rồi, như vậy đi, ta để cho ngươi quên hắn, vĩnh viễn quên hắn, để cho hắn hoàn toàn biến mất trong trí nhớ của ngươi". Nơi ngón trỏ tay phải của Thập Dạ từ từ tụ tập một đoàn màu đen, tụ tập càng lúc càng lớn, lực lượng càng lúc càng nhiều: “Đây là một phép thuật rất cổ xưa, ta dùng một nửa phép thuật của ta, nhưng chỉ cần được ngươi yêu, rất đáng."

Hoa Nhiễm mắt trừng thật to, trong khoảng thời gian ngắn, hoảng sợ đến không cách nào nhúc nhích, một ngụm máu tươi từ trong cổ của nàng phun ra ngoài, trong nháy mắt nàng yên lặng, hóa thành một đóa hoa nhỏ màu trắng, lẳng lặng nằm trong bọt máu nàng khạc ra.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101: Kết cục 1
102 Chương 102: Kết cục 2
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101: Kết cục 1
102
Chương 102: Kết cục 2