Chương 12

"Tướng công!”. Giờ phút này, Hoa Nhiễm nhìn thấy Nguyệt Vô Phong bình an vô sự, lòng tràn đầy vui mừng. Nhưng ngay sau đó, khuôn mặt tươi cười của nàng xụ xuống, cái gì gọi là có phải gặp phải tình địch hay không, chuyện này có thể coi như là ngoài ý muốn, con rắn tinh nhỏ này, nàng chỉ gặp qua hai lần đấy. Lần thứ nhất là tới uống máu, mua nụ hôn đầu, thật ra thì dáng dấp của nó so với Nguyệt Vô Phong...... Cái này không thể so được, tướng công của nàng tốt nhất.

"Hắn, hắn không tính là tình địch á..., ngươi cũng biết ta là đóa hoa nhỏ rất thuần khiết, giữa ta và hắn tuyệt đối không có quan hệ, ta thề".

Nguyệt Vô Phong mặc dù bị chuốc thuốc, rất khó chịu, nhưng vẫn đứng nghiêm, hơi nhếch môi, giang hai cánh tay: “Ta tin ngươi".

Vào giờ khắc này, trong lòng Hoa Nhiễm đầy xúc động, muốn chạy như bay vào trong ngực của hắn nhưng lại bị Thập Dạ ra tay ngăn lại, hắn đè nén tức giận trong lòng, cười nhẹ: “Ngươi quên ngươi đã tặng cho ta nụ hôn đầu sao, ngươi có biết hay không, nụ hôn của ngươi làm cho ta có cảm giác rất hưởng thụ".

Vẻ mặt Hoa Nhiễm vừa đỏ vừa xấu hổ, nhỏ giọng nói: “Con rắn tinh nhỏ, ngươi đừng trước mặt tướng công của ta mà trêu chọc ta, tướng công của ta rất ưa thích ta đấy, ta không muốn mất thể diện ở trước mặt của hắn".

Thập Dạ thu lại nụ cười trên mặt, thoải mái nheo mắt, trong con ngươi đen đầy diêm dúa lẳng lơ: “Thì ra ngươi cho rằng ta nói đùa?”..

Hoa Nhiễm chỉ cảm thấy hoảng sợ, con rắn tinh nhỏ nguy hiểm này, tại sao đối với nàng như vậy, nàng chép miệng, bộ dạng sắp khóc lên.

Bàn tay Nguyệt Vô Phong mò vào trong ngực móc ra một cái khăn, Hoa Nhiễm nhìn thấy, hét ầm lên: “Tướng công, trên cái khăn ngươi tại sao có máu, có phải ngươi bị thương hay không?”..

Trên chiếc khăn màu trắng có dính vết máu đã khô khốc, giống như một đóa hoa mẫu đơn màu đen nở rộ.

Nguyệt Vô Phong khiêu khích nhìn Thập Dạ: “Đây là máu trinh tiết của nương tử ta, nàng đã trao thân cho ta, muốn cùng ta sống cả đời, ngươi dựa vào đâu mà tranh với ta?”..

Hoa Nhiễm thừa lúc Thập Dạ ngây ngẩn trong phút chốc, chạy đến trước mặt của Nguyệt Vô Phong.

Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lạnh nhạt, khóe miệng cong nhẹ, giờ khắc này hai mắt Hoa Nhiễm sáng lên, tầm mắt đều đặt ở trên mặt của hắn, trong lòng nói thầm, tướng công nhà ta rất có khí phách. Nhưng tướng công nhà ta...... làm cho người ta rất xấu hổ, máu trinh tiết...... Nàng không khỏi nghĩ tới chuyện lần trước, làm cho người ta không khỏi đỏ mặt tim đập mạnh, máu nóng trong người cũng bắt đầu sôi trào.

Thập Dạ chợt giận dữ, hai chân biến thành đuôi rắn, trong mắt trở nên đỏ tươi, khát máu: “Ta chưa bao giờ cùng tranh với người chết!”.

Hoa Nhiễm nhìn thấu động tác kế tiếp của Thập Dạ, vội vàng đứng chắn trước mặt Nguyệt Vô Phong, hất cằm lên nhìn Thập Dạ: “Con rắn tinh nhỏ, ngươi khi dễ ta, khi dễ tướng công nhà ta, ta sẽ nói cho Hoa Yêu cha của ta biết".

"Ta muốn cho hắn biết kết quả giành nữ nhân của ta”.. Hắn cúi đầu bật cười, thanh âm có chút khủng bố.

"Hừ, ta muốn nhìn bộ dạng các ngươi cùng nhau chém giết". Quan ếch vào thời khắc này không biết sống chết, lên tiếng nói, Thập Dạ tức giận, không thèm nhìn đến hắn, một cái bàn tay đã in trên mặt Quan Ếch, dấu tay màu đỏ sưng vù, Thập Dạ lạnh lùng nói: “Không tới phiên ngươi nói chuyện”.

Hoa Nhiễm thấy bộ dạng của Quan Ếch như vậy, trong lòng sợ hãi, không biết nếu cái tát này dừng trên người Nguyệt Vô Phong thì sẽ ra sao, con rắn tinh này mạnh hơn nàng rất nhiều, nàng không thể đánh thắng hắn. Trong lúc này, Nguyệt Vô Phong cũng không thể chịu đựng được nữa, dọc theo vách tường chậm rãi tuột xuống.

"Tướng công, tướng công......" Hoa Nhiễm biết Nguyệt Vô Phong bất quá chỉ trúng thuốc mê thôi, vì vậy nàng lợi dụng tình hình, tự do phát huy, nàng ô ô giả khóc, chỉ vào Thập Dạ: “Đều do ngươi tên khốn kiếp này, đều do ngươi, tướng công của ta không xong, ta sẽ giết chết ngươi, sau đó sẽ tự sát, ô ô...... Ta cũng không sống, ô ô......".

Hoa Nhiễm nhào vào người của Nguyệt Vô Phong, dùng thân thể của mình che chắn cho Nguyệt Vô Phong, nhào lên trên người của hắn run rẩy ………

Vẻ mặt Thập Dạ chợt mê mang, nhìn nàng run rẩy, vừa bất đắc dĩ lại đau lòng, càng thêm tức giận, nếu có thể, hắn hi vọng, hắn chính là người có được tình yêu của nàng, cho dù là một người bình thường, hắn cũng nguyện ý.

Tim của hắn không khỏi mềm nhũn ra: “Đừng khóc......".

Hoa Nhiễm càng run rẩy hơn, rống to: “Ta khóc liên quan gì tới ngươi, ngươi dựa và cái gì trông nom ta, ô ô......"

"Ta dẫn ngươi đi lên".

"Dẫn tướng công của ta cùng đi lên". Hoa Nhiễm tiếp tục run rẩy, trong lòng mừng rỡ, hắc hắc, trúng rồi, trúng rồi.

"Tốt". Thập Dạ đồng ý, khóe môi nhàn nhạt cười.

Hoa Nhiễm xoay người nhìn hắn, lau nước mắt trên mặt: “Ngươi đồng ý"

"Đi thôi".

"Rắn tinh, một ngày nào đó, ta chắc chắn băm vằm ngươi làm trăm mảnh". Quan Ếch phun ra lời nguyền rủa độc ác đập vào màng nhĩ.

"Chờ ngươi sinh ra đứa bé rồi hãy nói." Thập Dạ cười trào phúng.

Dù sao cũng là con rắn tinh, con rắn tinh thật giỏi, Hoa Nhiễm không cam lòng, vì sao hai người đều là một nửa yêu, tại sao hắn lại mạnh mẽ như vậy, ai...... Hiện tại ngay cả chạy trốn xa vương quốc ếch vẫn phải dựa vào hắn.

Khi bọn hắn vừa cập bờ, Hoa Nhiễm ôm Nguyệt Vô Phong bước lên bờ trước, nàng sợ Thập Dạ làm chuyện mờ ám.

Hoa Nhiễm thả Nguyệt Vô Phong xuống đất, hai người đều ướt nhẹp, Hoa Nhiễm thở dài một cái: “Tướng công, ngươi cố chịu một chút, ta đi tìm thuốc giải cho ngươi".

Lời còn chưa dứt, cảm thấy cổ đau nhói, dường như có cái gì đó dùng sức cắn cổ nàng, nàng xoay người lại, nhìn thấy một con báo đốm đen nhỏ.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101: Kết cục 1
102 Chương 102: Kết cục 2
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101: Kết cục 1
102
Chương 102: Kết cục 2