Chương 18

Lúc Hoa Nhiễm trợn to hai mắt, Nguyệt Vô Phong có chút há hốc mồm, Hoa Yêu cười ha hả, nhìn chằm chằm Nguyệt Vô Phong, trong mắt mang theo nhàn nhạt xa cách: “Ngươi cho rằng các ngươi bái lễ phu thê thì đã là vợ chồng sao? Còn chưa bái đường, cha mẹ hai bên chưa từng gặp mặt, Hoa Nhiễm vẫn là con gái của ta, con gái của chúng ta, không phải nương tử của ngươi".

"Ta cưới nàng!”. Nguyệt Vô Phong vội vàng tiếp lời.

"Ta không đồng ý." Hoa Yêu đưa ngón tay thon dài, lay động trước chóp mũi, môi nhẹ nhàng cong lên, mang theo một tia mỉa mai.

Lúc Nguyệt Vô Phong đối mặt với ai, cũng cảm giác mình có thể bình tĩnh ứng đối, duy chỉ có nam nhân trước mắt là không được. Đầu tiên hắn là cha của Hoa Nhiễm, nhưng quan trọng hơn là một nam nhân hào hoa phong nhã như vậy đứng trước mặt của hắn, cho dù gió mây đang lặng yên, cũng có một loại âm khí làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Hoa Nhiễm đã kịp phản ứng, nàng tiến lên ôm lấy cánh tay Hoa Yêu: “Cha, ngươi miệng nói một đường làm một nẻo sao, rõ ràng là bảo ta đi tìm tướng công về, hôm nay ta đã tìm được rồi, trong lòng ngươi cũng thích vô cùng, nhưng lại làm khó hắn làm gì?”.

Vẻ mặt âm trầm khó hiểu của Hoa Yêu từ từ tan biến, hóa thành nụ cười nồng đậm, một tay hắn vỗ vào trán Hoa Nhiễm, dạy dỗ Hoa Nhiễm: “Đứa bé chết bầm này, lo tìm nam nhân quên luôn cha mẹ. Mẹ ngươi còn chưa đồng ý, ngươi cứ muốn nhanh chóng rời khỏi cái nhà này như vậy".

Nguyệt Vô Phong cười nhẹ, rốt cuộc hiểu ra người nhạc phụ này có tính nết trẻ con. Tiến lên xoa chỗ Hoa Nhiễm bị đánh, mỉm cười với Hoa Yêu.

Hoa Yêu nheo mắt đào hoa nói: “Cưới nàng thì có thể, nhưng phải vượt qua cửa ải của chúng ta”..

Hoa Nhiễm nhìn Nguyệt Vô Phong toét miệng cười, Nguyệt Vô Phong cũng dịu dàng mỉm cười với nàng, cuối cùng trong lòng một chút suy nghĩ muốn rời khỏi nàng cũng cắt đứt, cánh hoa đào bị gió thổi tung bay, lặng lẽ rơi xuống xung quanh hai người, giống như trong mắt của bọn họ chỉ có nhau.

"Hai người này thật đúng là có tình ý". Thanh âm già nua tiếp tục vang lên, Nguyệt Vô Phong khẳng định lần này mình không nghe lầm, đầu tiếp tục nhìn xung quanh, hắn khẳng định đây không phải là tiếng của nhạc phụ.

Hoa Yêu tằng hắng một cái, nhìn Hoa Nhiễm: “Mẹ ngươi biết các ngươi muốn trở về, đã chuẩn bị xong thức ăn cho các ngươi......" Sau khi nói xong, hạ thấp giọng ở bên tai Hoa Nhiễm nói: “Lát nữa thay cha ngươi nói lời tốt đẹp nha, lần này mẹ ngươi thật không để ý tới ta rồi".

"Ngươi lại gây nợ phong lưu rồi?”. Hoa Nhiễm tức giận trừng mắt liếc hắn.

Nguyệt Vô Phong chỉ cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không nói gì, đi theo sau lưng của bọn họ, hướng căn nhà gỗ sâu trong rừng đào đi tới, hắn đối với vị nhạc mẫu này cũng có hứng thú thật lớn, không biết Hoa Nhiễm có mấy phần giống nhau.

Lúc Nguyệt Vô Phong nhìn thấy mẹ Hoa Nhiễm, hắn mới xác định một chuyện, Hoa Nhiễm và mẹ nàng, Hoa thị không hề có một điểm giống nhau, thậm chí là hoàn toàn trái ngược. Mẹ Hoa Nhiễm xinh đẹp dịu dàng, chững chạc và thân thiết, lúc nhìn thấy Nguyệt Vô Phong đến, trong lòng hiểu rõ, nhìn thấy Hoa Nhiễm, không nói nhiều, nhưng vui sướng hiện lên đuôi mắt. Hoa Nhiễm không giấu được gì, nhảy tới ôm mẹ của nàng: “Mẹ, ta rất nhớ người, mẹ, ta thích người làm thức ăn nhất, mẹ, hôn một cái......"

"Xem ngươi, giống như đứa trẻ......" Hoa thị vỗ đầu Hoa Nhiễm, lại hướng Nguyệt Vô Phong nói: “Hoa hoa từ nhỏ bị cha nàng làm hư rồi, hành động có chút khoa trương".

Nguyệt Vô Phong nói: “Hoa hoa có lúc thật đúng là giống đứa bé, chẳng qua ta rất thích".

Hoa Nhiễm âm thầm vui vẻ, lại thấy Hoa Yêu đứng một bên nhìn nàng nháy mắt, vì vậy nàng cười nói với Hoa thị: “Mẹ, cha nói mẹ lại không để ý tới hắn, muốn ta thay hắn nói chuyện".

"Đứa trẻ chết bầm này......" Hoa Yêu nheo mắt, thầm mắng Hoa Nhiễm quá thành thực, không biết nói chuyện.

Hoa thị liếc mắt nhìn Hoa Yêu, chỉ thấy hắn ngượng ngùng cười, giống như đứa bé làm việc gì sai, trên mặt bà ta có chút tức giận, sau đó quay mặt đi chỗ khác, nói với Hoa Nhiễm: “Chúng ta ăn cơm trước, Hoa Nhiễm, ngươi còn không mau giới thiệu người ta một chút......"

Hoa thị cố ý dừng lại, Hoa Nhiễm đã liến thoắng nói: “Tướng công, ha ha, đây là tướng công của ta, Nguyệt Vô Phong, bởi vì chúng ta, bởi vì...... Lưỡng tình tương duyệt, cho nên ta mang đến cho mẹ xem một chút".

Hoa thị cười nói: “Ngày mai chúng ta sẽ xử lý chuyện này đi".

Lần đầu tiên gặp gỡ cha mẹ Hoa Nhiễm, nói thật trong lòng Nguyệt Vô Phong nói không khẩn trương là không thể, chẳng qua hắn luôn nở nụ cười ôn hòa, nhưng khi nghe Hoa mẫu nói những lời này, hắn không khỏi khẽ nhếch môi sững sờ.

Hoa Nhiễm biết, mẹ của mình bề ngoài là người mềm mại, dịu dàng, thật ra thì trong xương rất bướng bỉnh, làm việc mạnh mẽ vang dội, vì vậy kéo Nguyệt Vô Phong, nhìn hắn lộ ra khuôn mặt tươi cười.

Nguyệt Vô Phong vội vàng hướng Hoa thị cúi người: “Cám ơn nhạc mẫu đại nhân đã thành toàn, ta lấy tánh mạng bảo đảm, chăm sóc Hoa Nhiễm thật tốt, coi nàng như bảo bối".

Vốn Hoa Yêu cũng không có ý kiến phản đối con rể này, nhưng bây giờ bị thê tử giận dỗi, nhìn thê tử đồng ý hôn sự của nữ nhi, cũng không để ý tới mình, trong lòng khó chịu, liền đưa ra ý kiến: “Nhà này vẫn là ta làm chủ, ta không đồng ý!”.

Hoa Nhiễm biết cha nàng có lòng riêng, vì vậy nàng cũng không nhìn Hoa Yêu, chỉ nhìn Hoa thị nói: “Mẹ, lời ngươi nói lúc nảy là thật hay giả?”.

Hoa thị buồn cười nói: “Có bao giờ ngươi thấy mẹ nói dối với ngươi sao?”.

"Đúng vậy. Nhưng mẹ à, dường như cha không chịu".

"Không cần để ý đến cha ngươi, tính khí trẻ con của hắn lại tái phát."

Hoa Yêu hung hăng trợn mắt nhìn Hoa Nhiễm vài lần, lại cẩn thận, cẩn thận nhìn Hoa thị vài lần, cuối cùng đứng lên, đi tới sau lưng Hoa thị, từ phía sau ôm bà ta: “Nương tử, ngươi tha thứ cho ta được không?”.

Hoa thị không chút cử động, đưa ra đũa gắp một chút thức ăn, vừa định bỏ vào trong miệng, Hoa Yêu đã lấy tay của bà ta hướng vào mình, để cho món ăn đút vào trong miệng của mình: “Nương tử, ngươi đút ta ăn rất ngon".

Hoa thị đẩy một cái hắn, hình như có chút ngượng ngùng: “Ngươi tự đi ăn cơm, mấy đứa nhỏ nhìn đấy".

"Ngươi không tha thứ cho ta, ta sẽ không đi". Hoa Yêu tiếp tục nói, vẫn dính vào bên cạnh Hoa thị.

"Được rồi, được rồi, ta tha thứ cho ngươi là được". Hoa thị bất đắc dĩ thở dài một cái.

Hoa Yêu nhìn Hoa Nhiễm lộ ra vẻ tươi cười hả hê, ý bảo mình đã thắng lợi.

Nguyệt Vô Phong nhìn thấy, tròng mắt cũng muốn rớt ra ngoài, không trách được Hoa Nhiễm luôn kỳ kỳ quái quái, không biết lý lẽ từ đâu ra, sau khi nhìn thấy một màn này, Nguyệt Vô Phong cảm thấy mưa dầm thấm đất đối với một đứa bé mà nói rất quan trọng.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101: Kết cục 1
102 Chương 102: Kết cục 2
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101: Kết cục 1
102
Chương 102: Kết cục 2