Chương 326: Đồng tình

Ban đêm.

Ánh đèn chiếu sáng hành lang cũ nát, ngay cả trên vết bẩn loang lổ không biết tên trên tường cũng có thể thấy được rõ ràng.

Cánh cửa phòng bỗng nhiên hé ra, một bóng người nép mình bước ra, sau đó nhẹ nhàng lướt qua phòng Bùi Anh và Hạ Nhạc Thiên, cuối cùng dừng lại trước phòng Từ Thiên Ninh.

Phùng Thành Thư dán tai lên cửa nghe ngóng một lúc, sau đó cẩn thận gõ cửa, tiếng động nhỏ đến mức gần như không nghe được.

Nhưng nếu người trong phòng không ngủ, dĩ nhiên có thể nghe được tiếng vang nhỏ này.

Lại qua vài giây……

Bên trong cánh cửa vẫn không có động tĩnh.

Phùng Thành Thư nhẹ nhàng thở ra một hơi, trên gương mặt được ánh đèn chiếu sáng hiện lên vẻ do dự, cuối cùng lại biến thành tàn nhẫn, hắn nghĩ đến chuyện mình sắp phải làm, bắt đầu luống cuống tay chân.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn làm chuyện này.

Theo lý mà nói hắn không nên khẩn trương, nhưng nghỉ đến người chơi đang ngủ phòng kế bên chính là Da Da Hạ, trong lòng hắn có chút bất an.

Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể làm như vậy.

Nếu như mở tủ đông xác sẽ kích phát cơ hội gϊếŧ người của lệ quỷ, thì lúc đó hắn không chờ đến tối được nữa.

Sáng ngày mai, Trần Anh cũng sẽ nhận được một thi thể, cứ như vậy, ngoài Da Da Hạ ra, một trong ba người chơi còn lại phải mở tủ đông lạnh ra.

Theo lý mà nói, xác suất bị chọn trúng của mỗi người là như nhau.

Nhưng…… Hắn đang ở trong tình thế cực kỳ xấu, đó là một khi không thành công, hắn sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Những người khác có thể chờ, nhưng hắn không chờ được.

Không có ai sẽ ngu ngốc chủ động mạo hiểm, bản chất của lòng người chính là ích kỷ, Phùng Thành Thư chỉ có thể tiên hạ thủ vi cường.

(*) Tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước để chiếm lấy lợi ích.

Nếu không, hắn thật sự sẽ chết.

Nghĩ đến đây, hắn càng thêm kiên định, sau đó lấy một sợi dây thép từ Không Gian Bao Vây ra, quen tay mở ra cánh cửa đã được khóa trái.

Cũng may nhà tang lễ đã cũ, khóa cửa cũng là kiểu dáng đơn giản nhất của mấy năm trước, không cần nhiều kỹ thuật là có thể mở được.

Hắn chậm rãi đi vào phòng.

Có lẽ là vì sợ lệ quỷ kéo vào ác mộng, tất cả người chơi đều theo phản xạ mở đèn phòng, cho dù đêm đã khuya.

Từ Thiên Ninh nằm trên giường đang ngủ say.

Ban ngày Phùng Thành Thư đã chú ý Từ Thiên Ninh đặt chìa khóa trong túi áo, chỉ cần lấy được chìa khóa để mở tủ đông thi thể mà Từ Thiên Ninh phụ trách, là có thể biết tin tức về đường sống.

Hắn liếm khóe miệng, dường như có thể nghe được tiếng tim đập như muốn phá rách màng nhĩ, thính lực cũng trở nên kém cỏi, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm túi áo của Từ Thiên Ninh, thẳng đến khi ngón tay sờ đến chìa khóa lạnh lẽo mới đột nhiên một giật mình lấy lại tinh thần.

Lấy được rồi!

Hắn nhịn xuống cảm xúc mừng như điên, thu tay xoay người rời đi.

Ngay sau đó hắn chợt dừng lại ——

Tuy rằng hắn không mở ra tủ đông xác mà mình phụ trách, nhưng mở ra tủ đông xác của những người chơi khác có kích phát cơ hội gϊếŧ người không?

Nếu đúng là như vậy, hắn có lấy chìa khóa hay không cũng chẳng có tác dụng gì.

Nếu thật sự không được……

Một là không làm, hai là phải làm đến cùng, trực tiếp.... cắt đứt manh mối khả nghi này.

—— gϊếŧ Từ Thiên Ninh.

Một khi Từ Thiên Ninh tử vong, lệ quỷ kia sẽ không thể điều khiển Từ Thiên Ninh gϊếŧ chết mình trong mơ nữa.

Lợi dụng biện pháp này, cơ hội gϊếŧ người cũng có thể được giải trừ.

Phùng Thành Thư đứng tại chỗ do dự một lúc, cuối cùng vẫn lấy con dao nhỏ từ trong túi ra, chuẩn bị cắt qua cổ Từ Thiên Ninh.
Nhưng mà ngay lúc con dao sắp chạm vào da thịt.

Một bàn tay đột ngột vươn ra bắt lấy cổ tay Phùng Thành Thư, hơi dùng sức đã khiến cổ tay Phùng Thành Thư trật khớp, phát ra tiếng kêu đau đớn.

Từ Thiên Ninh hốt hoảng bật dậy, nhìn thấy tình cảnh trước mắt thì bị dọa choáng váng vài giây, sau đó lập tức sợ hãi ý thức được chuyện gì đang xảy ra, vội vàng bò từ trên giường xuống.

Phùng Thành Thư né đau muốn dùng dao phản kháng, “Buông ra!”

Hạ Nhạc Thiên thấy Phùng Thành Thư lại định dùng dao nhỏ tấn công mình thì càng thêm tức giận, dứt khoát tăng mạnh sức lực siết chặt cổ tay hắn.

Phùng Thành Thư đau đến sắc mặt trắng bệch, cánh tay đau đến không thể dùng sức, dao nhỏ rớt xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Từ Thiên Ninh đang quỳ bò trên sàn run lên, cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, vội vàng bò dậy, “Lý ca, tôi tới giúp anh.”
Hạ Nhạc Thiên nói: “Anh tìm một sợi dây thừng.”

Từ Thiên Ninh giật mình, nhanh chóng lấy ra một sợi dây thừng từ Không Gian Bao Vây để trói Phùng Thành Thư lại.

Phùng Thành Thư tự biết mình tránh không thoát, bèn hoàn toàn từ bỏ giãy giụa, trong lòng tràn ngập sợ hãi và không cam lòng.

Chỉ thiếu chút nữa, hắn đã có thể gϊếŧ chết người này.

Còn về sợ hãi…… Nếu hắn đã quyết định làm chuyện này, cũng chuẩn bị sẵn sàng việc ba người chơi sẽ liên hợp lại hy sinh hắn.

Đêm nay vẫn phải chết.

Điều này khiến hắn làm thế nào cũng không thể bình tĩnh lại được.

Động tĩnh bên này đánh thức Bùi Anh, nàng nhanh chóng chạy tới, nhìn thấy chìa khóa và dao nhỏ rớt trên sàn nhà, lại nhìn qua Phùng Thành Thư bị trói kế bên.

Thông minh như Bùi Anh lập tức nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Phùng Thành Thư vậy mà dám trộm chìa khóa, còn định gϊếŧ người diệt khẩu.

Từ Thiên Ninh run rẩy nghĩ mà sợ, nói: “Nếu không phải anh Lý tới kịp, có khi tôi đã chết trong tay Phùng Tam rồi.”

Bùi Anh nhặt chìa khóa lên đưa cho Từ Thiên Ninh, sau đó vừa thắc mắc vừa khó hiểu hỏi Phùng Thành Thư, “Tôi không hiểu, tại sao anh trộm chìa khóa rồi mới gϊếŧ người?”

Trừ khi đối phương vốn chỉ định trộm chìa khóa, trong lúc ấy đột nhiên thay đổi ý định, nếu không, người bình thường đều sẽ gϊếŧ người trước mới trộm chìa khóa.

Đặc biệt là trong tình huống Từ Thiên Ninh ngủ say như chết, không có khả năng gϊếŧ người để diệt khẩu.

Huống chi, thế giới này không cấm người chơi tàn sát lẫn nhau.

Bùi Anh nói ra suy đoán của mình, sau đó hỏi Phùng Thành Thư: “Không biết tôi nói có đúng không?”
Phùng Thành Thư không đáp.

Từ Thiên Ninh nói: “Nhưng vì sao hắn lại muốn gϊếŧ tôi?”

Trò chơi sẽ dựa vào biểu hiện của người chơi để cho điểm, nói cách khác, muốn đạt được nhiều điểm tích lũy, một là chỉ có một người sống sót.

Hai là cố gắng tìm ra nhiều manh mối nhất, bên cạnh đó còn phải cứu giúp đồng đội nếu có thể, như vậy mới đạt được điểm tích lũy cao.

Kiểu gϊếŧ người này hoàn toàn không lấy lòng đồng đội, hơn nữa còn dễ dàng bị người chơi khác bài xích, Phùng Thành Thư làm vậy để làm gì?

Thấy Từ Thiên Ninh và Bùi Anh thắc mắc, Hạ Nhạc Thiên mở miệng nhắc nhở, “Phùng Thành Thư làm vậy có lẽ là trong lúc lấy được chìa khóa, hắn ý thức được làm vậy có thể gặp nguy hiểm.”

Bùi Anh chỉ cần nhắc nhở một chút đã lập tức hiểu ra: “Thì ra là thế, hắn không muốn mạo hiểm, cho nên lựa chọn một con đường khác ——”
Nói tới đây, Bùi Anh im lặng.

Trong lòng sinh ra một chút ý lạnh.

Nàng hơi sợ hãi, nếu nói nốt câu cuối cùng, liệu có làm Từ Thiên Ninh nảy sinh ý định giống Phùng Thành Thư không?

Chỉ cần gϊếŧ chết người nhận thi thể kế tiếp, là có thể tránh thoát vận mệnh bị gϊếŧ chết trong mơ.

Đây cũng là một đường sống an toàn.

Từ Thiên Ninh nghe Bùi Anh nói giữa chừng thì tò mò: “Sao không nói nữa vậy?”

Bùi Anh theo bản năng vén tóc ra sau tai, lắc đầu, nói: “Tạm thời tôi vẫn chưa xác định tôi đoán có đúng không, nên nói sau đi.”

Từ Thiên Ninh gật gật đầu, không truy hỏi đến cùng, ngược lại chỉ vào Phùng Tam, hỏi Hạ Nhạc Thiên: “Vậy xử lý Phùng Tam như thế nào? Nếu thả hắn ra, lỡ đâu hắn còn muốn đánh lén tôi thì sao.”

Hạ Nhạc Thiên nói: “Tạm thời trói lại nhốt trong phòng.”
Nếu mặc kệ nhân tố bất an này tự do hoạt động, chỉ đem nguy hiểm đến cho người chơi.

Trò chơi trước đã dạy cho Hạ Nhạc Thiên một bài học sâu sắc.

“Cứ, cứ tha hắn như vậy sao?” Từ Thiên Ninh bất mãn với kết quả này, kích động nói: “Nếu không phải anh Lý tới kịp thời, giờ tôi đã là người chết rồi.”

Từ Thiên Ninh chỉ vào Phùng Thành Thư: “Lúc trước hắn còn che giấu nhiều tin tức quan trọng như vậy, giờ còn muốn gϊếŧ người, có khi mấy vòng trò chơi trước hắn cũng hố đồng đội y như vậy!”

Bùi Anh đã nhận ra Hạ Nhạc Thiên định làm gì, nàng kéo áo Từ Thiên Ninh, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, ý bảo đừng nói nữa.

Từ Thiên Ninh khó hiểu, rồi lại mơ hồ ý thức được.

Hạ Nhạc Thiên bình tĩnh nhìn Phùng Thành Thư, nhàn nhạt nói: “Anh không lựa chọn nào khác.”
Đồng tử Phùng Thành Thư co chặt, hơi thở cũng trở nên dồn dập, “Anh có ý gì?”

Hạ Nhạc Thiên lộ ra ánh mắt lạnh băng, “Hành vi mưu sát đồng đội của anh làm tôi không thể tiếp tục tin tưởng anh.”

Những lời này dường như chạm vào nghịch lân của Phùng Thành Thư, hắn kích động vùng lên, dù bị dây thừng trói tay nhưng vẫn liều mạng đấm đá giãy giụa, giận dữ gầm lên: “Tôi chỉ muốn sống sót!! Vì sống sót không từ thủ đoạn thì có vấn đề gì?!”

“Nếu anh có thể đứng hạng nhất, anh phải biết rõ hơn tôi mới đúng.” Phùng Thành Thư không cam lòng nói: “Tôi chỉ hận lúc ấy tại sao không nhanh tay gϊếŧ chết hắn, thực lực không bằng người khác, tôi không lời nào để nói, muốn chém muốn gϊếŧ muốn làm gì làm.”

Hắn giơ cổ lên, lộ ra dáng vẻ sẵn sàng chịu chết.
Hạ Nhạc Thiên im lặng.

Có lẽ Phùng Thành Thư đã nói lên suy nghĩ trong lòng của đa số người chơi.

Một lúc sau, Hạ Nhạc Thiên nói: “Anh còn một lựa chọn, đi mở tủ đông lạnh ra, đánh cược một lần, có lẽ trên thi thể cất giấu đường sống chân chính.”

Phùng Thành Thư nhịn không được cười một tiếng, ngay sau đó cười càng lúc càng to, cười một cách điên cuồng, sau đó chậm rãi im lặng, tròng trắng mắt lấp đầy tơ máu, “Được thôi.”

Hạ Nhạc Thiên đứng lên, kéo Phùng Thành Thư đứng dậy về phòng của hắn, đồng thời quay đầu nói với những người khác: “Tôi đưa hắn về phòng trước, hai người nghỉ ngơi cả đi.”

Từ Thiên Ninh nghĩ nghĩ, đi theo Hạ Nhạc Thiên dẫn Phùng Thành Thư về phòng.

Phùng Thành Thư gần như không thể cử động nửa người trên, nhưng vẫn có thể nằm trên giường ngủ bình thường, chỉ là hắn không muốn ngủ, ngồi ở mép giường nhìn thẳng vào Hạ Nhạc Thiên và Phùng Thành Thư.
Khi cửa phòng bị đóng lại, Từ Thiên Ninh nhịn không được quay đầu, xuyên qua khe cửa đang từ từ đóng lại, thấy được cảm xúc tuyệt vọng không thể miêu tả được trên mặt Phùng Thành Thư, trong lòng bỗng dưng sinh ra chút đồng tình không rõ không ngọn nguồn.

Từ Thiên Ninh cảm thấy tâm trạng hiện tại của mình cũng rất kỳ lạ, một mặt cảm thấy mình là người bị hại, thế mà đồng tình với hung thủ, cẩn thận nghĩ lại thì hắn vẫn hy vọng Phùng Thành Thư nhận được một bài học.

Nhưng một mặt khác, hắn lại cảm thấy Phùng Thành Thư vì sống sót mà không từ thủ đoạn thật sự không có gì đáng trách.

Phùng Thành Thư không sai.

Quan trọng nhất là, khi Phùng Thành Thư thất bại, hắn lại thản nhiên đối mặt với kết quả này, không khóc lóc thảm thiết tìm kiếm thương hại giống người chơi khác, hoặc là làm ra hành động nào khác...
Có lẽ đây chính là nguyên nhân hắn có tâm lý kỳ quái này bởi Phùng Thành Thư……

Hạ Nhạc Thiên dặn dò Bùi Anh và Từ Thiên Ninh tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, chờ đến đêm thứ hai, đó sẽ là một đêm không ngủ.

Ba người phải ngủ bù trong mấy giờ đồng hồ, nhưng Từ Thiên Ninh trằn trọc hồi lâu vẫn là không ngủ được.

Hắn do dự vài giây, cuối cùng bò dậy đi đến trước phòng Phùng Thành Thư, nhẹ nhàng gõ cửa, nhỏ giọng hỏi: “Phùng Tam, anh ngủ chưa?”

Giọng nói khàn khàn của Phùng Thành Thư truyền ra, “Không ngủ, anh tới làm gì?”

Hắn vừa nghe được âm thanh của Từ Thiên Ninh ở ngoài cửa, gương mặt chết lặng vẫn nhịn không được hiện lên một chút cảnh giác.

Từ Thiên Ninh chậm rãi đẩy cửa vào, sau đó đánh giá xung quanh phòng, nuốt nước miếng, “Tôi, tôi có một chuyện muốn hỏi anh.”
*****

Editor: Lâu quá không gặp, mọi người đừng lo, lần sau sẽ lâu hơn.

Chapter
1 Chương 201: Sửa soạn
2 Chương 202: Thổ lộ
3 Chương 203: Xem diễn
4 Chương 204: Chung cư chết chóc
5 Chương 205: Ngày đầu tiên
6 Chương 206: Đều đã chết!?
7 Chương 207: Quỷ chết đi
8 Chương 208: Màn nước
9 Chương 209: Tưởng niệm
10 Chương 210: Thần lương thiện
11 Chương 211: Gϊếŧ chóc
12 Chương 212: Chín
13 Chương 213: Lệ quỷ trở về
14 Chương 214: Chân tướng
15 Chương 215: Người tốt
16 Chương 216: Hợp đồng
17 Chương 217: Lựa chọn
18 Chương 218: Nghi ngờ
19 Chương 219: Kêu tên của tôi
20 Chương 220: Phản bội
21 Chương 221: Chạy mau
22 Chương 222: Buff
23 Chương 224: Theo dõi
24 Chương 225: Khoác áo choàng
25 Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26 Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27 Chương 228: Anh hùng vô danh
28 Chương 229: Sứ giả địa ngục
29 Chương 230: Báo thù
30 Chương 231: Tiểu Nhu
31 Chương 232: Thư tình
32 Chương 233: Tôi nhớ em
33 Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34 Chương 235: Tân nhân
35 Chương 236: Ba lô
36 Chương 237: Mồi câu
37 Chương 238: Tảo biển
38 Chương 239: Tìm chết
39 Chương 240: Thời gian
40 Chương 241: Cần câu sắc bén
41 Chương 242: Cắt thịt
42 Chương 243: Tách ra
43 Chương 244: Kết giới
44 Chương 245: Thời gian
45 Chương 246: Tấn công
46 Chương 247: Ăn thịt
47 Chương 248: Ôm
48 Chương 249: Đèn tắt.
49 Chương 250: Tử vong liên tiếp
50 Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51 Chương 252: Group chat khủng bố
52 Chương 253: Lầu 4
53 Chương 254: 4 tuổi
54 Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55 Chương 256: Lùi lại
56 Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57 Chương 258: Thần Sáng Thế
58 Chương 259: Chờ đợi
59 Chương 260: Lâu Đài Cổ
60 Chương 261: Thần nghẹn khuất
61 Chương 262: Quỷ Ảnh
62 Chương 263: Quỷ không đầu
63 Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64 Chương 265: Da Da Hạ
65 Chương 266: Người cười cuối cùng
66 Chương 267: Hy sinh
67 Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68 Chương 271: Trong ngăn tủ
69 Chương 272: Đổi thân phận
70 Chương 273: Biến cố
71 Chương 274: Nguy hiểm
72 Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73 Chương 276: Sơ tâm
74 Chương 277: Bảo vệ
75 Chương 278: Trực giác
76 Chương 279: Lừa gạt
77 Chương 280: Lùi lại
78 Chương 281: Cảnh báo
79 Chương 282: Khôi phục
80 Chương 283: Bug tâm cơ
81 Chương 284: Bàn tay vàng
82 Chương 285: Nội chiến
83 Chương 286: Gian lận
84 Chương 287: 5 điểm
85 Chương 288: Chụp ảnh
86 Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87 Chương 290: Ngoài cửa
88 Chương 291: Cũng là người chơi!
89 Chương 292: Nói thật
90 Chương 293: Thần thương hại
91 Chương 294: Trò chơi đổi mới
92 Chương 295: Tổ chức người chơi
93 Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94 Chương 297: Thuê nhà
95 Chương 298: Trộm tài khoản
96 Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97 Chương 300: Năng lực điều tra
98 Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99 Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100 Chương 303: Tiến vào trò chơi
101 Chương 304: Mất mặt
102 Chương 305: Đừng gõ cửa
103 Chương 306: Văn phòng
104 Chương 307: Tám ngày
105 Chương 308: Tìm kiếm
106 Chương 309: Chia phòng
107 Chương 310: Thi thể
108 Chương 311: Có đó không?
109 Chương 312: Kẹt cửa
110 Chương 313
111 Chương 314: Ngày hôm sau
112 Chương 315: Phá cửa.
113 Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114 Chương 317: Ngày thứ ba
115 Chương 318: Ngủ
116 Chương 319: Đốt cháy
117 Chương 320: Tử vong
118 Chương 321: Tuyệt vọng
119 Chương 322: Hai lần trùng hợp
120 Chương 323: Phối hợp
121 Chương 324: Luân hồi
122 Chương 325: Thời gian
123 Chương 326: Đồng tình
124 Chương 327: Đánh cược một phen
125 Chương 328: Vô đề
126 Chương 329
127 Chương 330
128 Chương 331
129 Chương 332
130 Chương 333
131 Chương 334
132 Chương 335
133 Chương 336
134 Chương 337
135 Chương 338
136 Chương 339
137 Chương 340
138 Chương 341
139 Chương 342
140 Chương 343
141 Chương 344
142 Chương 345
143 Chương 346
144 Chương 347
145 Chương 348
146 Chương 349
147 Chương 350
148 Chương 351
149 Chương 352
150 Chương 353
151 Chương 354
152 Chương 355
153 Chương 356
154 Chương 357
155 Chương 358
156 Chương 359
157 Chương 360
158 Chương 361
159 Chương 362
160 Chương 363
161 Chương 364
162 Chương 365
163 Chương 366
164 Chương 367
165 Chương 368
166 Chương 369
167 Chương 370
168 Chương 371
169 Chương 372
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 201: Sửa soạn
2
Chương 202: Thổ lộ
3
Chương 203: Xem diễn
4
Chương 204: Chung cư chết chóc
5
Chương 205: Ngày đầu tiên
6
Chương 206: Đều đã chết!?
7
Chương 207: Quỷ chết đi
8
Chương 208: Màn nước
9
Chương 209: Tưởng niệm
10
Chương 210: Thần lương thiện
11
Chương 211: Gϊếŧ chóc
12
Chương 212: Chín
13
Chương 213: Lệ quỷ trở về
14
Chương 214: Chân tướng
15
Chương 215: Người tốt
16
Chương 216: Hợp đồng
17
Chương 217: Lựa chọn
18
Chương 218: Nghi ngờ
19
Chương 219: Kêu tên của tôi
20
Chương 220: Phản bội
21
Chương 221: Chạy mau
22
Chương 222: Buff
23
Chương 224: Theo dõi
24
Chương 225: Khoác áo choàng
25
Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26
Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27
Chương 228: Anh hùng vô danh
28
Chương 229: Sứ giả địa ngục
29
Chương 230: Báo thù
30
Chương 231: Tiểu Nhu
31
Chương 232: Thư tình
32
Chương 233: Tôi nhớ em
33
Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34
Chương 235: Tân nhân
35
Chương 236: Ba lô
36
Chương 237: Mồi câu
37
Chương 238: Tảo biển
38
Chương 239: Tìm chết
39
Chương 240: Thời gian
40
Chương 241: Cần câu sắc bén
41
Chương 242: Cắt thịt
42
Chương 243: Tách ra
43
Chương 244: Kết giới
44
Chương 245: Thời gian
45
Chương 246: Tấn công
46
Chương 247: Ăn thịt
47
Chương 248: Ôm
48
Chương 249: Đèn tắt.
49
Chương 250: Tử vong liên tiếp
50
Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51
Chương 252: Group chat khủng bố
52
Chương 253: Lầu 4
53
Chương 254: 4 tuổi
54
Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55
Chương 256: Lùi lại
56
Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57
Chương 258: Thần Sáng Thế
58
Chương 259: Chờ đợi
59
Chương 260: Lâu Đài Cổ
60
Chương 261: Thần nghẹn khuất
61
Chương 262: Quỷ Ảnh
62
Chương 263: Quỷ không đầu
63
Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64
Chương 265: Da Da Hạ
65
Chương 266: Người cười cuối cùng
66
Chương 267: Hy sinh
67
Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68
Chương 271: Trong ngăn tủ
69
Chương 272: Đổi thân phận
70
Chương 273: Biến cố
71
Chương 274: Nguy hiểm
72
Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73
Chương 276: Sơ tâm
74
Chương 277: Bảo vệ
75
Chương 278: Trực giác
76
Chương 279: Lừa gạt
77
Chương 280: Lùi lại
78
Chương 281: Cảnh báo
79
Chương 282: Khôi phục
80
Chương 283: Bug tâm cơ
81
Chương 284: Bàn tay vàng
82
Chương 285: Nội chiến
83
Chương 286: Gian lận
84
Chương 287: 5 điểm
85
Chương 288: Chụp ảnh
86
Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87
Chương 290: Ngoài cửa
88
Chương 291: Cũng là người chơi!
89
Chương 292: Nói thật
90
Chương 293: Thần thương hại
91
Chương 294: Trò chơi đổi mới
92
Chương 295: Tổ chức người chơi
93
Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94
Chương 297: Thuê nhà
95
Chương 298: Trộm tài khoản
96
Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97
Chương 300: Năng lực điều tra
98
Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99
Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100
Chương 303: Tiến vào trò chơi
101
Chương 304: Mất mặt
102
Chương 305: Đừng gõ cửa
103
Chương 306: Văn phòng
104
Chương 307: Tám ngày
105
Chương 308: Tìm kiếm
106
Chương 309: Chia phòng
107
Chương 310: Thi thể
108
Chương 311: Có đó không?
109
Chương 312: Kẹt cửa
110
Chương 313
111
Chương 314: Ngày hôm sau
112
Chương 315: Phá cửa.
113
Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114
Chương 317: Ngày thứ ba
115
Chương 318: Ngủ
116
Chương 319: Đốt cháy
117
Chương 320: Tử vong
118
Chương 321: Tuyệt vọng
119
Chương 322: Hai lần trùng hợp
120
Chương 323: Phối hợp
121
Chương 324: Luân hồi
122
Chương 325: Thời gian
123
Chương 326: Đồng tình
124
Chương 327: Đánh cược một phen
125
Chương 328: Vô đề
126
Chương 329
127
Chương 330
128
Chương 331
129
Chương 332
130
Chương 333
131
Chương 334
132
Chương 335
133
Chương 336
134
Chương 337
135
Chương 338
136
Chương 339
137
Chương 340
138
Chương 341
139
Chương 342
140
Chương 343
141
Chương 344
142
Chương 345
143
Chương 346
144
Chương 347
145
Chương 348
146
Chương 349
147
Chương 350
148
Chương 351
149
Chương 352
150
Chương 353
151
Chương 354
152
Chương 355
153
Chương 356
154
Chương 357
155
Chương 358
156
Chương 359
157
Chương 360
158
Chương 361
159
Chương 362
160
Chương 363
161
Chương 364
162
Chương 365
163
Chương 366
164
Chương 367
165
Chương 368
166
Chương 369
167
Chương 370
168
Chương 371
169
Chương 372