Chương 240: Thời gian

"Chỉ cần cắt một miếng thịt là có thể sống sót, tại sao còn muốn đánh cược cơ hội sống nhỏ như vậy?" Phú Nhị Đại không hiểu nổi suy nghĩ của Hạ Nhạc Thiên, lập tức đưa ra nghi ngờ, "Có phải cậu đã phát hiện manh mối gì, nhưng không có nói cho chúng tôi biết đúng không?"

Không có lý do nào giải thích cho hành vi khác thường này của Da Da Hạ.

Tục ngữ nói, khác thường tất có yêu.

Hắn mới không tin một vị đại lão đứng đầu Bảng Xếp Hạng sẽ ngốc hơn người chơi bình thường, cho nên khả năng rất lớn là vì đối phương đã phát hiện tin tức nào đó rất quan trọng.

Người chơi khác đồng loạt nhìn về phía Hạ Nhạc Thiên, trong lòng vừa khiếp sợ vừa oán giận.

Quả nhiên người chơi cao cấp đều gian trá như nhau, trước nay đều không có ai chân thành đối xử với tân nhân như bọn họ, phát hiện manh mối có ích thì đều giấu trong lòng.

Hạ Nhạc Thiên bình tĩnh nhìn Phú Nhị Đại, "Tôi không phát hiện manh mối nào cả, ai cũng có trực giác, mà trực giác nói cho tôi biết, chiếc du thuyền kia rất nguy hiểm."

Đương nhiên, Hạ Nhạc Thiên cũng không thèm để ý những người này có tin tưởng hay không, dù sao mục đích của cậu chỉ là cho những người này một lý do hợp lý.

Về phần bọn họ có tin hay không, Hạ Nhạc Thiên không thèm quan tâm.

Tương tự, lời này của Hạ Nhạc Thiên cũng khiến các người chơi càng sốt ruột bất an, lâm vào giãy giụa rối rắm cứ lặp đi lặp lại.

Rốt cuộc bọn họ nên làm thế nào đây, có nên tin vào vị đại lão không muốn đem manh mối chia sẻ với mọi người hay không?

La Kim Thịnh cũng rất lo ngại về chuyện này.

Chỉ là hắn không nói huỵch toẹt ra mọi chuyện giống như những người khác, mà chỉ lẳng lặng quan sát và phân tích, vắt óc tìm ra đường sống chính xác.

Màn đêm như tấm lụa đen nhánh, vùi lấp mọi người vào lớp nhung mềm mại của nó, các người chơi không thể điều khiển con thuyền làm thành một vòng tròn, đổi lấy cảm giác an toàn.

Bọn họ chỉ có thể cố hết sức co người trốn vào một góc thuyền, nơm nớp lo sợ chờ đợi hừng đông.

Trời quá tối, mặc dù bọn họ có ý định cắt thịt câu cá cũng không có cách nào.

Đêm trên biển rất lạnh, không khô nóng như ban ngày, các người chơi tuy không còn cảm giác khát cháy cổ họng như ban ngày, nhưng ai cũng đều ăn mặc phong phanh, gió biển thổi qua là nổi hết da gà.

Cơn gió ẩm ướt lạnh lẽo trộm đi nhiệt độ cơ thể của bọn họ, chỉ để lại khí lạnh đến rùng mình.

Pudding Xoài là người chơi nhỏ tuổi nhất, cũng là người có dáng người gầy yếu nhất, lúc này đã lạnh đến run lập cập, ôm lấy hai chân mình, hy vọng có thể hấp thu một chút độ ấm.

Lạnh quá.

Thật sự rất lạnh...

Đột nhiên, cô nghĩ tới cái gì đó, run run đưa tay tháo dây buộc tóc sau đầu, phủ mái tóc dài xuống lưng như một cái thảm lông để giữ ấm.

Biện pháp này có vẻ ổn, cô cảm thấy mình không lạnh như lúc nãy nữa.

Mà những người khác vì không có tóc dài, tất cả đều lạnh đến mặt mũi tái nhợt, cũng may thể chất của mọi người không quá kém, vẫn có thể chịu đựng được loại tra tấn kiểu này.

Thuyền của Hạ Nhạc Thiên và Thích Lệ Phi kề bên nhau, đêm tối không cản trở được hai người thấy rõ mặt và biểu cảm của đối phương.

Thích Lệ Phi nhích qua, nửa người dựa vào mép thuyền, Hạ Nhạc Thiên cũng thò lại gần, cùng Thích Lệ Phi tâm linh tương thông liếc mắt nhìn nhau.

Hạ Nhạc Thiên dùng khẩu hình hỏi: "Sao anh còn không ngủ?"

Tuy Thích Lệ Phi không cần ngủ, nhưng Hạ Nhạc Thiên thì cần nghỉ ngơi, cậu có nghĩ đến việc lệ quỷ trong biển có khả năng sẽ tấn công người chơi trên thuyền, nhưng là tỷ lệ này chỉ có một nửa.
Thích Lệ Phi nhẹ nhàng lắc đầu, khẽ mở miệng nói với Hạ Nhạc Thiên: "Ngủ đi."

Hạ Nhạc Thiên giật mình, vội vàng nghiêng đầu nhìn các người chơi khác.

"Yên tâm, bọn họ không nghe được giọng tôi." Đôi mắt Thích Lệ Phi mang ý cười.

Hạ Nhạc Thiên lập tức ngạc nhiên mở to mắt, vừa tò mò vừa có chút hâm mộ, năng lực này quả thực giống như chiêu thức truyền âm ngàn dặm trong tiểu thuyết võ hiệp.

"Ngủ ngon." Hạ Nhạc Thiên không tiếng động khép mở đôi môi, chúc ngủ ngon Thích Lệ Phi xong nằm xuống chuẩn bị ngủ.

Đêm sắp khuya, thời gian vẫn không ngừng trôi qua.

Nhóm lệ quỷ lượn lờ vào ban ngày khiến người chơi sợ hãi đang nấp trong bóng đêm, ngược lại càng khiến các người chơi sởn tóc gáy, nhưng dù sợ hãi như thế nào, cũng sẽ vì thời gian trôi đi và không gian yên tĩnh làm cho bình tĩnh lại.
Mấy người chơi không chịu nổi cơn buồn ngủ đã trực tiếp nằm xuống ngủ.

Bọn họ rất rõ ràng lúc này không phải thời điểm để ngủ.

Nhưng ai cũng vừa mệt vừa buồn ngủ, nếu lúc này không nghỉ ngơi ngủ bù, ngày mai nhất định sẽ ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần.

So với việc có khả năng sẽ bị lệ quỷ tấn công, bọn họ càng nguyện ý nhân cơ hội bổ sung giấc ngủ, quan trọng nhất là, ban ngày lệ quỷ đều không chủ động tấn công người chơi.

Nói không chừng buổi tối cũng sẽ không......

Có lẽ là vì ôm tâm lý may mắn, cộng thêm việc phát hiện Hạ Nhạc Thiên cũng đã ngủ, một người tiếp một người cũng yên tâm thoải mái đi ngủ.

Không biết khi nào, thời gian đã đến 12h đêm.

Mặt biển yên ả truyền đến âm thanh ào ào, mấy người chơi có giấc ngủ kém khó chịu trở người, không tỉnh lại.
Tuy mặt biển vẫn lẳng lặng êm ả, nhưng nơi xa thường xuyên truyền đến âm thanh sóng biển, che đậy tiếng động dị thường.

"Rào rào......"

Hình như có thứ gì trồi lên mặt biển.

"Rào rào......"

Có thứ gì đó lên thuyền, khiến thuyền nhỏ lay động vài cái, dưới ánh trăng, một bóng dáng màu đen đang đứng trên thuyền, khom lưng chậm rãi túm lấy người chơi đang nằm.

"Rào......"

Lưu Dương trong lúc ngủ mơ luôn cảm thấy không thoải mái, cả người như bị nước bao bọc, đột nhiên, một lực kéo thật lớn khiến toàn bộ thân thể hắn bay ra khỏi thuyền.

Hắn đột nhiên mở mắt ra, dựa vào ánh trăng mờ thấy được một gương mặt trắng bệch quỷ dị!!!

"Quỷ!!!!" Hắn đột nhiên hét lên, bắt đầu giãy giụa.

Tiếng hét này lập tức khiến toàn bộ người chơi bừng tỉnh, tất cả đều bò dậy nhìn về hướng phát ra tiếng vang, chỉ là ánh trăng quá mỏng manh, bọn họ không thấy rõ là chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ có thể nghe thấy Lưu Dương đang kêu cứu và tiếng vùng vẫy trong biển.

"Lưu Dương! Cậu làm sao vậy?!"

"Có phải không cẩn thận ngủ rớt vào trong biển không?"

Các người chơi sốt ruột hoảng loạn, mồm năm miệng mười suy đoán.

"Cứu tôi! Tôi bị quỷ kéo xuống biển...... Nó đang kéo chân tôi!!!! A! Cứu tôi, cứu!!" Giọng nói của Lưu Dương đứt quãng, không tới ba giây thì đột nhiên im bặt.

Mọi người lập tức lạnh cả sống lưng, không dám tiếp tục mở miệng gọi Lưu Dương, sợ bị lệ quỷ trong biển chú ý tới.....

Đáp án đã rõ.

Những lệ quỷ kia!!! Thật sự có thể tấn công người chơi trên thuyền, sau đó gϊếŧ chết bọn họ.

Tiếng gió biển thổi vi vu và tiếng sóng biển vẫn đang vang vọng không ngừng, trong không khí tràn ngập mùi tanh nồng, những người chơi lâu năm lập tức ngửi ra đay là mùi gì.
Là máu......

Có lẽ cơ thể Lưu Dương đã bị những lệ quỷ kia xé rách, nếu không sẽ không xuất hiện mùi máu tanh nồng như vậy.

Pudding Xoài ngửi được mùi này, lập tức nhớ tới cảnh tượng đáng sợ đã từng trải qua trong trò chơi trước đó, theo bản năng muốn nôn khan.

Nhưng cô không thể phát ra tiếng động.

Người chơi khác đều duy trì an tĩnh, nếu cô phát ra tiếng động, có lẽ người chết tiếp theo là mình!

Không thể nôn!

Pudding Xoài gắt gao che miệng, nước mắt không nhịn được rớt xuống.

Một đêm khó ngủ, không ai dám tiếp tục say giấc, thể xác và tinh thần đều mỏi mệt vô cùng, lại không có chút buồn ngủ nào, bọn họ vẫn vì chuyện Lưu Dương tử vong mà cảm thấy khủng hoảng không thôi.

Hạ Nhạc Thiên thở dài trong lòng.

Lưu Dương đã chết.

Có hai loại khả năng, một là ban đêm lệ quỷ sẽ không tùy tiện tấn công người chơi, chỉ là Lưu Dương xui xẻo kích phát cơ hội gϊếŧ người của lệ quỷ.
Nhiều người chơi như vậy, nhưng lệ quỷ lại cố tình chọn Lưu Dương, người duy nhất đụng vào nước biển, không thể không khiến Hạ Nhạc Thiên nghĩ sâu hơn.

Khả năng thứ hai là mỗi đêm lệ quỷ đều gϊếŧ một người người chơi, chẳng qua là vì Lưu Dương xui xẻo, bị lệ quỷ tỏa định là mục tiêu gϊếŧ chết.

Buổi tối thứ hai, rất có thể nhóm lệ quỷ sẽ ngẫu nhiên gϊếŧ chết một người chơi.

Nếu khả năng thứ nhất thì còn tốt, vậy buổi tối thứ hai sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ sợ khả năng thứ hai càng chiếm tỉ lệ cao hơn.

Vậy Hạ Nhạc Thiên nhất định phải chọn ra đường sống trong ngày hôm sau, để tránh xui xẻo bị lệ quỷ chọn làm mục tiêu gϊếŧ chết.

Buổi sáng 6 giờ.

Trời dần dần sáng.

Mặt biển xuất hiện sương mù dày đặc, tầm nhìn xa chỉ trên một mét.
Các người chơi lại bắt đầu cảm thấy bất an.

Cũng may theo thời gian trôi đi, mặt trời dâng lên, sương trắng cũng dần dần tan hết, lộ ra mặt biển mênh mông vô bờ.

Lúc này các người chơi mới dám mở miệng nói chuyện, chuyện tối hôm qua khiến bọn họ bị dọa mất hồn.

"Ngày hôm qua, có ai... thấy rõ đã xảy ra chuyện gì không?" Phú Nhị Đại mặt trắng bệch, ánh mắt lại nhịn không được liếc sang chiếc thuyền rỗng tuếch của Lưu Dương.

Lưu Dương thật sự đã chết.

Sắc mặt Thạch Phủ Đầu cũng rất khó coi, trong mắt lộ ra chút bất an, ồm ồm đáp: "Tôi không thấy rõ, nhưng nhất định là Lưu Dương bị quỷ kéo rời thuyền."

Không có người chơi nào ngu ngốc dựa vào mép thuyền ngủ, lỡ như ngủ quá say trực tiếp rớt xuống biển thì làm sao.

"Nhưng mà, sao quỷ lại gϊếŧ chết Lưu Dương?" Triệu nữ sĩ hỏi.
La Kim Thịnh theo bản năng nhìn qua Hạ Nhạc Thiên, phát hiện đối phương vẫn bình tĩnh không nhìn ra cái gì, bèn nói ra suy đoán của mình, "Tôi đoán, là bởi vì ngày hôm qua Lưu Dương đã kích phát điều kiện gϊếŧ người của lệ quỷ."

Chỉ có một khả năng như vậy thôi.

Những người khác đều lộ ra vẻ bừng tỉnh, nhớ tới hành động làm màu tìm đường chết của Lưu Dương ngày hôm qua, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên nói gì.

Hạ Nhạc Thiên thấy những người khác đều không phát hiện, chủ động mở miệng: "Hơn nữa thời gian lệ quỷ gϊếŧ người vừa vặn là 12h đêm."

Nói cách khác, đêm nay mọi người cần phải cảnh giác vào thời gian này, cậu vốn không định nói ra chuyện này, chỉ là nếu không nói ra, đêm này mọi người sẽ không dám ngủ.

Nhưng nếu biết thời gian lệ quỷ gϊếŧ, vậy người chơi hoàn toàn có thể ngủ sau 12h đêm, bổ sung tinh tinh lực để tiếp tục trò chơi.
Các người chơi nhìn Hạ Nhạc Thiên, vẻ mặt khác nhau, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

Pudding Xoài đột nhiên nói: "Anh biết thật rõ ràng......"

***

Editor: Hơn 200 lượt đọc mà ko đến 10 bình luận chọn "người chơi lâu năm" hay "người chơi cũ". Nói thật thì mình hơi buồn, càng lúc càng thất vọng.

=> Mình vẫn để "người chơi lâu năm" nhé, "người chơi lâu năm" hợp cả nghĩa đen và nghĩa bóng, đến gần cuối truyện sẽ có lời giải thích.

Chapter
1 Chương 201: Sửa soạn
2 Chương 202: Thổ lộ
3 Chương 203: Xem diễn
4 Chương 204: Chung cư chết chóc
5 Chương 205: Ngày đầu tiên
6 Chương 206: Đều đã chết!?
7 Chương 207: Quỷ chết đi
8 Chương 208: Màn nước
9 Chương 209: Tưởng niệm
10 Chương 210: Thần lương thiện
11 Chương 211: Gϊếŧ chóc
12 Chương 212: Chín
13 Chương 213: Lệ quỷ trở về
14 Chương 214: Chân tướng
15 Chương 215: Người tốt
16 Chương 216: Hợp đồng
17 Chương 217: Lựa chọn
18 Chương 218: Nghi ngờ
19 Chương 219: Kêu tên của tôi
20 Chương 220: Phản bội
21 Chương 221: Chạy mau
22 Chương 222: Buff
23 Chương 224: Theo dõi
24 Chương 225: Khoác áo choàng
25 Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26 Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27 Chương 228: Anh hùng vô danh
28 Chương 229: Sứ giả địa ngục
29 Chương 230: Báo thù
30 Chương 231: Tiểu Nhu
31 Chương 232: Thư tình
32 Chương 233: Tôi nhớ em
33 Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34 Chương 235: Tân nhân
35 Chương 236: Ba lô
36 Chương 237: Mồi câu
37 Chương 238: Tảo biển
38 Chương 239: Tìm chết
39 Chương 240: Thời gian
40 Chương 241: Cần câu sắc bén
41 Chương 242: Cắt thịt
42 Chương 243: Tách ra
43 Chương 244: Kết giới
44 Chương 245: Thời gian
45 Chương 246: Tấn công
46 Chương 247: Ăn thịt
47 Chương 248: Ôm
48 Chương 249: Đèn tắt.
49 Chương 250: Tử vong liên tiếp
50 Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51 Chương 252: Group chat khủng bố
52 Chương 253: Lầu 4
53 Chương 254: 4 tuổi
54 Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55 Chương 256: Lùi lại
56 Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57 Chương 258: Thần Sáng Thế
58 Chương 259: Chờ đợi
59 Chương 260: Lâu Đài Cổ
60 Chương 261: Thần nghẹn khuất
61 Chương 262: Quỷ Ảnh
62 Chương 263: Quỷ không đầu
63 Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64 Chương 265: Da Da Hạ
65 Chương 266: Người cười cuối cùng
66 Chương 267: Hy sinh
67 Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68 Chương 271: Trong ngăn tủ
69 Chương 272: Đổi thân phận
70 Chương 273: Biến cố
71 Chương 274: Nguy hiểm
72 Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73 Chương 276: Sơ tâm
74 Chương 277: Bảo vệ
75 Chương 278: Trực giác
76 Chương 279: Lừa gạt
77 Chương 280: Lùi lại
78 Chương 281: Cảnh báo
79 Chương 282: Khôi phục
80 Chương 283: Bug tâm cơ
81 Chương 284: Bàn tay vàng
82 Chương 285: Nội chiến
83 Chương 286: Gian lận
84 Chương 287: 5 điểm
85 Chương 288: Chụp ảnh
86 Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87 Chương 290: Ngoài cửa
88 Chương 291: Cũng là người chơi!
89 Chương 292: Nói thật
90 Chương 293: Thần thương hại
91 Chương 294: Trò chơi đổi mới
92 Chương 295: Tổ chức người chơi
93 Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94 Chương 297: Thuê nhà
95 Chương 298: Trộm tài khoản
96 Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97 Chương 300: Năng lực điều tra
98 Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99 Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100 Chương 303: Tiến vào trò chơi
101 Chương 304: Mất mặt
102 Chương 305: Đừng gõ cửa
103 Chương 306: Văn phòng
104 Chương 307: Tám ngày
105 Chương 308: Tìm kiếm
106 Chương 309: Chia phòng
107 Chương 310: Thi thể
108 Chương 311: Có đó không?
109 Chương 312: Kẹt cửa
110 Chương 313
111 Chương 314: Ngày hôm sau
112 Chương 315: Phá cửa.
113 Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114 Chương 317: Ngày thứ ba
115 Chương 318: Ngủ
116 Chương 319: Đốt cháy
117 Chương 320: Tử vong
118 Chương 321: Tuyệt vọng
119 Chương 322: Hai lần trùng hợp
120 Chương 323: Phối hợp
121 Chương 324: Luân hồi
122 Chương 325: Thời gian
123 Chương 326: Đồng tình
124 Chương 327: Đánh cược một phen
125 Chương 328: Vô đề
126 Chương 329
127 Chương 330
128 Chương 331
129 Chương 332
130 Chương 333
131 Chương 334
132 Chương 335
133 Chương 336
134 Chương 337
135 Chương 338
136 Chương 339
137 Chương 340
138 Chương 341
139 Chương 342
140 Chương 343
141 Chương 344
142 Chương 345
143 Chương 346
144 Chương 347
145 Chương 348
146 Chương 349
147 Chương 350
148 Chương 351
149 Chương 352
150 Chương 353
151 Chương 354
152 Chương 355
153 Chương 356
154 Chương 357
155 Chương 358
156 Chương 359
157 Chương 360
158 Chương 361
159 Chương 362
160 Chương 363
161 Chương 364
162 Chương 365
163 Chương 366
164 Chương 367
165 Chương 368
166 Chương 369
167 Chương 370
168 Chương 371
169 Chương 372
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 201: Sửa soạn
2
Chương 202: Thổ lộ
3
Chương 203: Xem diễn
4
Chương 204: Chung cư chết chóc
5
Chương 205: Ngày đầu tiên
6
Chương 206: Đều đã chết!?
7
Chương 207: Quỷ chết đi
8
Chương 208: Màn nước
9
Chương 209: Tưởng niệm
10
Chương 210: Thần lương thiện
11
Chương 211: Gϊếŧ chóc
12
Chương 212: Chín
13
Chương 213: Lệ quỷ trở về
14
Chương 214: Chân tướng
15
Chương 215: Người tốt
16
Chương 216: Hợp đồng
17
Chương 217: Lựa chọn
18
Chương 218: Nghi ngờ
19
Chương 219: Kêu tên của tôi
20
Chương 220: Phản bội
21
Chương 221: Chạy mau
22
Chương 222: Buff
23
Chương 224: Theo dõi
24
Chương 225: Khoác áo choàng
25
Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26
Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27
Chương 228: Anh hùng vô danh
28
Chương 229: Sứ giả địa ngục
29
Chương 230: Báo thù
30
Chương 231: Tiểu Nhu
31
Chương 232: Thư tình
32
Chương 233: Tôi nhớ em
33
Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34
Chương 235: Tân nhân
35
Chương 236: Ba lô
36
Chương 237: Mồi câu
37
Chương 238: Tảo biển
38
Chương 239: Tìm chết
39
Chương 240: Thời gian
40
Chương 241: Cần câu sắc bén
41
Chương 242: Cắt thịt
42
Chương 243: Tách ra
43
Chương 244: Kết giới
44
Chương 245: Thời gian
45
Chương 246: Tấn công
46
Chương 247: Ăn thịt
47
Chương 248: Ôm
48
Chương 249: Đèn tắt.
49
Chương 250: Tử vong liên tiếp
50
Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51
Chương 252: Group chat khủng bố
52
Chương 253: Lầu 4
53
Chương 254: 4 tuổi
54
Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55
Chương 256: Lùi lại
56
Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57
Chương 258: Thần Sáng Thế
58
Chương 259: Chờ đợi
59
Chương 260: Lâu Đài Cổ
60
Chương 261: Thần nghẹn khuất
61
Chương 262: Quỷ Ảnh
62
Chương 263: Quỷ không đầu
63
Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64
Chương 265: Da Da Hạ
65
Chương 266: Người cười cuối cùng
66
Chương 267: Hy sinh
67
Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68
Chương 271: Trong ngăn tủ
69
Chương 272: Đổi thân phận
70
Chương 273: Biến cố
71
Chương 274: Nguy hiểm
72
Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73
Chương 276: Sơ tâm
74
Chương 277: Bảo vệ
75
Chương 278: Trực giác
76
Chương 279: Lừa gạt
77
Chương 280: Lùi lại
78
Chương 281: Cảnh báo
79
Chương 282: Khôi phục
80
Chương 283: Bug tâm cơ
81
Chương 284: Bàn tay vàng
82
Chương 285: Nội chiến
83
Chương 286: Gian lận
84
Chương 287: 5 điểm
85
Chương 288: Chụp ảnh
86
Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87
Chương 290: Ngoài cửa
88
Chương 291: Cũng là người chơi!
89
Chương 292: Nói thật
90
Chương 293: Thần thương hại
91
Chương 294: Trò chơi đổi mới
92
Chương 295: Tổ chức người chơi
93
Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94
Chương 297: Thuê nhà
95
Chương 298: Trộm tài khoản
96
Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97
Chương 300: Năng lực điều tra
98
Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99
Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100
Chương 303: Tiến vào trò chơi
101
Chương 304: Mất mặt
102
Chương 305: Đừng gõ cửa
103
Chương 306: Văn phòng
104
Chương 307: Tám ngày
105
Chương 308: Tìm kiếm
106
Chương 309: Chia phòng
107
Chương 310: Thi thể
108
Chương 311: Có đó không?
109
Chương 312: Kẹt cửa
110
Chương 313
111
Chương 314: Ngày hôm sau
112
Chương 315: Phá cửa.
113
Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114
Chương 317: Ngày thứ ba
115
Chương 318: Ngủ
116
Chương 319: Đốt cháy
117
Chương 320: Tử vong
118
Chương 321: Tuyệt vọng
119
Chương 322: Hai lần trùng hợp
120
Chương 323: Phối hợp
121
Chương 324: Luân hồi
122
Chương 325: Thời gian
123
Chương 326: Đồng tình
124
Chương 327: Đánh cược một phen
125
Chương 328: Vô đề
126
Chương 329
127
Chương 330
128
Chương 331
129
Chương 332
130
Chương 333
131
Chương 334
132
Chương 335
133
Chương 336
134
Chương 337
135
Chương 338
136
Chương 339
137
Chương 340
138
Chương 341
139
Chương 342
140
Chương 343
141
Chương 344
142
Chương 345
143
Chương 346
144
Chương 347
145
Chương 348
146
Chương 349
147
Chương 350
148
Chương 351
149
Chương 352
150
Chương 353
151
Chương 354
152
Chương 355
153
Chương 356
154
Chương 357
155
Chương 358
156
Chương 359
157
Chương 360
158
Chương 361
159
Chương 362
160
Chương 363
161
Chương 364
162
Chương 365
163
Chương 366
164
Chương 367
165
Chương 368
166
Chương 369
167
Chương 370
168
Chương 371
169
Chương 372