Chương 324: Luân hồi

Từ Thiên Ninh vẫn trong trạng thái cực kỳ khẩn trương, ngập ngừng nói: “Lúc đó, tôi đang ngủ, chờ khi tôi tỉnh dậy thì tôi phát hiện mình đang đứng ở một nơi rất kỳ quái, cả người không thể động đậy.”

Hắn nói tới đây, lại theo bản năng nhìn qua Phùng Thành Thư.

“Vậy sau đó anh đã thấy cái gì?” Hạ Nhạc Thiên nói.

“Tôi, tôi không biết có nên nói hay không, cũng có thể là do tôi nhìn lầm.” Từ Thiên Ninh lắp bắp.

“Vậy rốt cuộc anh đã thấy cái gì!” Phùng Thành Thư nổi điên đứng lên đá ghế ngã rầm xuống đất, “Hôm nay đã là ngày thứ ba, nếu vẫn không tìm ra biện pháp, tối nay tôi sẽ phải chết ở nơi này!”

Từ Thiên Ninh sợ tới mức hô lên một tiếng lùi ra sau, Hạ Nhạc Thiên bước lên bắt lấy vai Phùng Thành Thư, “Cảm xúc của Từ Thiên Ninh vốn dĩ đã không ổn định, hy vọng anh đừng đổ thêm dầu vào lửa.”

Trong mắt Phùng Thành Thư đầy tơ máu, hắn muốn vùng ra thì hoảng sợ phát hiện vai mình như bị một cái kìm sắt cố định, muốn di chuyển cũng khó khăn.

Hạ Nhạc Thiên thấy Phùng Thành Thư không nói lời nào, lại tăng thêm một phần sức lực, nói: “Nghe rõ không?”

Phùng Thành Thư đau đến mặt vặn vẹo, chỉ có thể khuất phục gật đầu: “Nghe, nghe rõ!”

Lúc này Hạ Nhạc Thiên mới thả tay ra, Phùng Thành Thư vội vàng bò dậy, nhìn Hạ Nhạc Thiên bằng ánh mắt kiêng kị và sợ hãi, ý thức được người chơi kêu Da Da Hạ này có sức lực rất rất lớn.

Bùi Anh đang an ủi cảm xúc dao động của Từ Thiên Ninh, chờ thêm một lúc sau, Từ Thiên Ninh mới nuốt nước miếng, nói: “Tôi thấy được một con quỷ. Nó, nó cứ đi qua đi lại trước cửa phòng ở hành lang, sau đó bắt đầu phá cửa……”

Phùng Thành Thư nghe đến đó thì đồng tử hơi co rụt lại.

Không thể hoảng loạn.

Phùng Thành Thư cắn răng nghĩ, chậm rãi thả lỏng nắm tay.

Hạ Nhạc Thiên híp mắt, lộ ra vẻ mặt suy tư.

“Phá cửa?” Bùi Anh nghĩ tới cái gì đó, vội hỏi: “Sau đó xảy ra chuyện gì?

Từ Thiên Ninh gian nan nói: “Lúc đầu tôi rất sợ hãi, vì con quỷ kia cứ luôn đập cửa.”

“Cơ thể của tôi không động đậy được, ngay cả hét lên cùng không thể……” Từ Thiên Ninh nói tới đây, không nhịn được nhớ lại cảm giác sợ hãi ngay lúc đó.

“Tiếp đó, tôi phát hiện cơ thể của ta bắt đầu di chuyển, nhưng tôi không điều khiển được mình, các người có hiểu không?”

“Tôi sợ hãi la to, nhưng vẫn không có cách nào, giống như, giống như có lệ quỷ điều khiển cơ thể của tôi, nó kéo tôi từng bước một đi đến gần lệ quỷ đang phá cửa kia.”

Từ Thiên Ninh càng nói càng khó thở, trừng lớn đôi mắt đỏ ngầu, hắn gằn từng chữ: “Càng đến gần, tôi mới phát hiện quần áo trên người con quỷ kia, y hệt như quần áo ngày hôm qua Phùng Tam đã mặc.”

Hạ Nhạc Thiên chợt hỏi: “Anh có thấy mặt của nó không?”

Từ Thiên Ninh sợ hãi lắc đầu: “Không, con quỷ kia cứ quay lưng về phía tôi, tôi không thấy được mặt nó.”

Phùng Thành Thư đứng ngẩn ra, qua một lúc thì bỗng nhiên lẩm bẩm: “Thảo nào, thảo nào tôi vẫn luôn……”

Hắn nói tới đây, đột nhiên ngậm miệng lại.

Hạ Nhạc Thiên nghiêng đầu nhìn Phùng Thành Thư, nói thay hắn: “Thảo nào anh luôn có cảm giác bị nhìn chằm chằm sau lưng, đúng không? Con quỷ kia —— chính là Từ Thiên Ninh, ngày đầu tiên nhận xác, anh cũng mơ thấy Hoàng Hiểu Giai, tôi nói không sai chứ?”
Phùng Thành Thư như bị sét đánh, trong mắt hiện lên chút mất mát phức tạp.

Dù hắn đã cố che giấu một phần giấc mơ, nhưng Da Da Hạ vẫn đoán ra được.

Hạ Nhạc Thiên nhìn chằm chằm Phùng Thành Thư, lạnh nhạt nói: “Muốn kiếm nhiều điểm tích lũy không có gì là sai, nhưng đừng quên đến bây giờ chúng ta vẫn chưa tìm ra điều kiện bị Mộng Quỷ kéo vào ác mộng...”

Phùng Thành Thư nghe vậy thì im lặng giãy giụa trong lòng, cuối cùng cắn răng nói: “Tôi cố tình giấu giếm một manh mối là bởi vì ác mộng ngày thứ hai của tôi... rất có thể là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Hoàng Hiểu Giai .”

Từ Thiên Ninh nghe đến mơ màng, vội vàng hỏi: “Các người nói vậy là sao? Con quỷ mà tôi nhìn thấy trong mơ rốt cuộc có phải là Phùng Tam hay không?”

Hắn nghĩ đến Mộng Quỷ chính là Phùng Tam đang ngồi ở bên cạnh, cả người lập tức rùng mình muốn tông cửa xông ra, nhưng nhìn hai người chơi khác vẫn không có phản ứng gì quá mức, có vẻ mọi chuyện không giống như hắn tưởng tượng lắm.
“Con quỷ mà anh thấy trong mơ thật sự là Phùng Tam, mà trong giấc mơ của Phùng Tam, anh cũng là một con quỷ.” Bùi Anh đã nghe hiểu đại khái, bèn kiên nhẫn giải thích cho Từ Thiên Ninh.

Nhưng Từ Thiên Ninh càng thêm rối loạn, “Tôi vẫn không rõ, vì sao tôi lại xuất hiện trong ác mộng của Phùng Tam? Chuyện này thật khó hiểu.”

“Chuyện này đợi lát nữa nói tiếp, trước tiên để Phùng Tam nói ra tin tức bị giấu giếm trong ác mộng lần trước đã.” Hạ Nhạc Thiên đưa ra quyết định.

Tuy Từ Thiên Ninh đang lo được lo mất, nhưng thấy vẻ mặt Hạ Nhạc Thiên và Bùi Anh vẫn rất bình tĩnh, đành ép mình yên tĩnh lại.

Phùng Thành Thư nhắm mắt hít sâu một hơi, sau đó mở ra, nói: “Ngày đầu tiên, tôi mơ thấy mình đang đi qua đi lại trước một cánh cửa trong hành lang, sau đó bên trong đột nhiên truyền ra tiếng gào rống của lệ quỷ, tôi lại không thể nhúc nhích ——”
“Khi tôi ngồi xổm xuống nhìn qua khe cửa, tôi thấy một con quỷ đang nằm trên giường, tôi không nhớ nổi mặt nó trông như thế nào nữa ”

“Ngày hôm sau, tôi mơ thấy trong tay mình xuất hiện một cái chìa khóa, tôi mở cửa ra, trong tay lại đột nhiên hiện ra một con dao, đâm về phía lệ quỷ nằm trên giường lệ quỷ, ngay tại thời điểm mấu chốt này, tôi tỉnh dậy.”

“Đồng thời trong hai ngày đó, tôi luôn cảm thấy có quỷ đang nhìn chằm chằm sau lưng, không lúc nào mà tôi không muốn quay đầu, để thấy rõ rốt cuộc nó là ai!!”

Nói tới đây, Phùng Thành Thư âm trầm nhìn Từ Thiên Ninh, “Nói cách khác, anh chính là con quỷ đã nhìn chằm chằm tôi.”

Từ Thiên Ninh trừng to mắt, vội vàng giải thích: “Tôi, tôi không phải……”

“Phùng Tam nói đúng, anh thật sự là quỷ trong ác mộng của hắn, ngược lại, trong ác mộng của anh, không phải Phùng Tam cũng là quỷ sao?” Hạ Nhạc Thiên nhìn qua, nói.
Từ Thiên Ninh nghẹn lời, cuối cùng cũng hiểu ra: “Nói cách khác…… Từng người trong chúng ta đều sẽ biến thành lệ quỷ trong ác mộng của người chơi tiếp theo sao?”

Nhưng vẫn còn chuyện chưa nói rõ.

“Nếu chúng ta là quỷ, vậy lệ quỷ thật sự đã đi đâu rồi?” Trong lòng Từ Thiên Ninh nảy sinh rất nhiều vấn đề.

Nhưng tất cả mọi người không để ý đến Từ Thiên Ninh, Hạ Nhạc Thiên và Bùi Anh đều nhìn Phùng Thành Thư, vẻ mặt rất nghiêm túc.

Bùi Anh cẩn thận lên tiếng: “Ý của anh là…… Hoàng Hiểu Giai bị anh gϊếŧ chết sao?”

“Tôi không xác định.” Phùng Thành Thư nói: “Nguyên nhân là vì tôi không xác định, nên tôi mới nói chuyện này cho các người, trên đời này làm gì có chuyện nào xảy ra giống y như đúc được, lệ quỷ nằm trên giường có lẽ thật sự là Hoàng Hiểu Giai.”
Nếu mọi chuyện thành lập trên giả thiết này, vậy chứng tỏ.... Hoàng Hiểu Giai có lẽ đã bị Phùng Thành Thư gϊếŧ chết.

Nói đúng hơn là, bị lệ quỷ khống chế cơ thể Phùng Thành Thư gϊếŧ chết!

Bùi Anh vừa ngẫm nghĩ vừa nhíu mày nói: “Nhưng mà thời gian không khớp, nếu như đêm nay Phùng Tam sẽ mơ thấy mình gϊếŧ chết Hoàng Hiểu Giai, nhưng Hoàng Hiểu Giai đã sớm chết vào ngày hôm qua rồi cơ mà, vậy……”

Hạ Nhạc Thiên nói: “Dù sao cũng là thế giới Trò Chơi, vốn dĩ không thể dùng lẽ thường để suy đoán.”

Mọi người nháy mắt im lặng..

Mọi chuyện dường như lại đi vào ngõ cụt.

*****

Editor: Hmm, từ từ, ngày mà Phùng Thành Thư mơ thấy mình sắp đâm lệ quỷ trên giường, cũng là ngày mà Hoàng Hiểu Giai đốt xác chết rồi tử vong, vậy qua ngày hôm sau đến lượt Phùng Thành Thư đi đốt xác rồi mà, có ngủ nữa đâu mà mơ. (⁠ ͠⁠°⁠ ͟⁠ʖ⁠ ⁠°͠⁠ ⁠)

Chapter
1 Chương 201: Sửa soạn
2 Chương 202: Thổ lộ
3 Chương 203: Xem diễn
4 Chương 204: Chung cư chết chóc
5 Chương 205: Ngày đầu tiên
6 Chương 206: Đều đã chết!?
7 Chương 207: Quỷ chết đi
8 Chương 208: Màn nước
9 Chương 209: Tưởng niệm
10 Chương 210: Thần lương thiện
11 Chương 211: Gϊếŧ chóc
12 Chương 212: Chín
13 Chương 213: Lệ quỷ trở về
14 Chương 214: Chân tướng
15 Chương 215: Người tốt
16 Chương 216: Hợp đồng
17 Chương 217: Lựa chọn
18 Chương 218: Nghi ngờ
19 Chương 219: Kêu tên của tôi
20 Chương 220: Phản bội
21 Chương 221: Chạy mau
22 Chương 222: Buff
23 Chương 224: Theo dõi
24 Chương 225: Khoác áo choàng
25 Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26 Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27 Chương 228: Anh hùng vô danh
28 Chương 229: Sứ giả địa ngục
29 Chương 230: Báo thù
30 Chương 231: Tiểu Nhu
31 Chương 232: Thư tình
32 Chương 233: Tôi nhớ em
33 Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34 Chương 235: Tân nhân
35 Chương 236: Ba lô
36 Chương 237: Mồi câu
37 Chương 238: Tảo biển
38 Chương 239: Tìm chết
39 Chương 240: Thời gian
40 Chương 241: Cần câu sắc bén
41 Chương 242: Cắt thịt
42 Chương 243: Tách ra
43 Chương 244: Kết giới
44 Chương 245: Thời gian
45 Chương 246: Tấn công
46 Chương 247: Ăn thịt
47 Chương 248: Ôm
48 Chương 249: Đèn tắt.
49 Chương 250: Tử vong liên tiếp
50 Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51 Chương 252: Group chat khủng bố
52 Chương 253: Lầu 4
53 Chương 254: 4 tuổi
54 Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55 Chương 256: Lùi lại
56 Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57 Chương 258: Thần Sáng Thế
58 Chương 259: Chờ đợi
59 Chương 260: Lâu Đài Cổ
60 Chương 261: Thần nghẹn khuất
61 Chương 262: Quỷ Ảnh
62 Chương 263: Quỷ không đầu
63 Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64 Chương 265: Da Da Hạ
65 Chương 266: Người cười cuối cùng
66 Chương 267: Hy sinh
67 Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68 Chương 271: Trong ngăn tủ
69 Chương 272: Đổi thân phận
70 Chương 273: Biến cố
71 Chương 274: Nguy hiểm
72 Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73 Chương 276: Sơ tâm
74 Chương 277: Bảo vệ
75 Chương 278: Trực giác
76 Chương 279: Lừa gạt
77 Chương 280: Lùi lại
78 Chương 281: Cảnh báo
79 Chương 282: Khôi phục
80 Chương 283: Bug tâm cơ
81 Chương 284: Bàn tay vàng
82 Chương 285: Nội chiến
83 Chương 286: Gian lận
84 Chương 287: 5 điểm
85 Chương 288: Chụp ảnh
86 Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87 Chương 290: Ngoài cửa
88 Chương 291: Cũng là người chơi!
89 Chương 292: Nói thật
90 Chương 293: Thần thương hại
91 Chương 294: Trò chơi đổi mới
92 Chương 295: Tổ chức người chơi
93 Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94 Chương 297: Thuê nhà
95 Chương 298: Trộm tài khoản
96 Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97 Chương 300: Năng lực điều tra
98 Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99 Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100 Chương 303: Tiến vào trò chơi
101 Chương 304: Mất mặt
102 Chương 305: Đừng gõ cửa
103 Chương 306: Văn phòng
104 Chương 307: Tám ngày
105 Chương 308: Tìm kiếm
106 Chương 309: Chia phòng
107 Chương 310: Thi thể
108 Chương 311: Có đó không?
109 Chương 312: Kẹt cửa
110 Chương 313
111 Chương 314: Ngày hôm sau
112 Chương 315: Phá cửa.
113 Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114 Chương 317: Ngày thứ ba
115 Chương 318: Ngủ
116 Chương 319: Đốt cháy
117 Chương 320: Tử vong
118 Chương 321: Tuyệt vọng
119 Chương 322: Hai lần trùng hợp
120 Chương 323: Phối hợp
121 Chương 324: Luân hồi
122 Chương 325: Thời gian
123 Chương 326: Đồng tình
124 Chương 327: Đánh cược một phen
125 Chương 328: Vô đề
126 Chương 329
127 Chương 330
128 Chương 331
129 Chương 332
130 Chương 333
131 Chương 334
132 Chương 335
133 Chương 336
134 Chương 337
135 Chương 338
136 Chương 339
137 Chương 340
138 Chương 341
139 Chương 342
140 Chương 343
141 Chương 344
142 Chương 345
143 Chương 346
144 Chương 347
145 Chương 348
146 Chương 349
147 Chương 350
148 Chương 351
149 Chương 352
150 Chương 353
151 Chương 354
152 Chương 355
153 Chương 356
154 Chương 357
155 Chương 358
156 Chương 359
157 Chương 360
158 Chương 361
159 Chương 362
160 Chương 363
161 Chương 364
162 Chương 365
163 Chương 366
164 Chương 367
165 Chương 368
166 Chương 369
167 Chương 370
168 Chương 371
169 Chương 372
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 201: Sửa soạn
2
Chương 202: Thổ lộ
3
Chương 203: Xem diễn
4
Chương 204: Chung cư chết chóc
5
Chương 205: Ngày đầu tiên
6
Chương 206: Đều đã chết!?
7
Chương 207: Quỷ chết đi
8
Chương 208: Màn nước
9
Chương 209: Tưởng niệm
10
Chương 210: Thần lương thiện
11
Chương 211: Gϊếŧ chóc
12
Chương 212: Chín
13
Chương 213: Lệ quỷ trở về
14
Chương 214: Chân tướng
15
Chương 215: Người tốt
16
Chương 216: Hợp đồng
17
Chương 217: Lựa chọn
18
Chương 218: Nghi ngờ
19
Chương 219: Kêu tên của tôi
20
Chương 220: Phản bội
21
Chương 221: Chạy mau
22
Chương 222: Buff
23
Chương 224: Theo dõi
24
Chương 225: Khoác áo choàng
25
Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26
Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27
Chương 228: Anh hùng vô danh
28
Chương 229: Sứ giả địa ngục
29
Chương 230: Báo thù
30
Chương 231: Tiểu Nhu
31
Chương 232: Thư tình
32
Chương 233: Tôi nhớ em
33
Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34
Chương 235: Tân nhân
35
Chương 236: Ba lô
36
Chương 237: Mồi câu
37
Chương 238: Tảo biển
38
Chương 239: Tìm chết
39
Chương 240: Thời gian
40
Chương 241: Cần câu sắc bén
41
Chương 242: Cắt thịt
42
Chương 243: Tách ra
43
Chương 244: Kết giới
44
Chương 245: Thời gian
45
Chương 246: Tấn công
46
Chương 247: Ăn thịt
47
Chương 248: Ôm
48
Chương 249: Đèn tắt.
49
Chương 250: Tử vong liên tiếp
50
Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51
Chương 252: Group chat khủng bố
52
Chương 253: Lầu 4
53
Chương 254: 4 tuổi
54
Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55
Chương 256: Lùi lại
56
Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57
Chương 258: Thần Sáng Thế
58
Chương 259: Chờ đợi
59
Chương 260: Lâu Đài Cổ
60
Chương 261: Thần nghẹn khuất
61
Chương 262: Quỷ Ảnh
62
Chương 263: Quỷ không đầu
63
Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64
Chương 265: Da Da Hạ
65
Chương 266: Người cười cuối cùng
66
Chương 267: Hy sinh
67
Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68
Chương 271: Trong ngăn tủ
69
Chương 272: Đổi thân phận
70
Chương 273: Biến cố
71
Chương 274: Nguy hiểm
72
Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73
Chương 276: Sơ tâm
74
Chương 277: Bảo vệ
75
Chương 278: Trực giác
76
Chương 279: Lừa gạt
77
Chương 280: Lùi lại
78
Chương 281: Cảnh báo
79
Chương 282: Khôi phục
80
Chương 283: Bug tâm cơ
81
Chương 284: Bàn tay vàng
82
Chương 285: Nội chiến
83
Chương 286: Gian lận
84
Chương 287: 5 điểm
85
Chương 288: Chụp ảnh
86
Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87
Chương 290: Ngoài cửa
88
Chương 291: Cũng là người chơi!
89
Chương 292: Nói thật
90
Chương 293: Thần thương hại
91
Chương 294: Trò chơi đổi mới
92
Chương 295: Tổ chức người chơi
93
Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94
Chương 297: Thuê nhà
95
Chương 298: Trộm tài khoản
96
Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97
Chương 300: Năng lực điều tra
98
Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99
Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100
Chương 303: Tiến vào trò chơi
101
Chương 304: Mất mặt
102
Chương 305: Đừng gõ cửa
103
Chương 306: Văn phòng
104
Chương 307: Tám ngày
105
Chương 308: Tìm kiếm
106
Chương 309: Chia phòng
107
Chương 310: Thi thể
108
Chương 311: Có đó không?
109
Chương 312: Kẹt cửa
110
Chương 313
111
Chương 314: Ngày hôm sau
112
Chương 315: Phá cửa.
113
Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114
Chương 317: Ngày thứ ba
115
Chương 318: Ngủ
116
Chương 319: Đốt cháy
117
Chương 320: Tử vong
118
Chương 321: Tuyệt vọng
119
Chương 322: Hai lần trùng hợp
120
Chương 323: Phối hợp
121
Chương 324: Luân hồi
122
Chương 325: Thời gian
123
Chương 326: Đồng tình
124
Chương 327: Đánh cược một phen
125
Chương 328: Vô đề
126
Chương 329
127
Chương 330
128
Chương 331
129
Chương 332
130
Chương 333
131
Chương 334
132
Chương 335
133
Chương 336
134
Chương 337
135
Chương 338
136
Chương 339
137
Chương 340
138
Chương 341
139
Chương 342
140
Chương 343
141
Chương 344
142
Chương 345
143
Chương 346
144
Chương 347
145
Chương 348
146
Chương 349
147
Chương 350
148
Chương 351
149
Chương 352
150
Chương 353
151
Chương 354
152
Chương 355
153
Chương 356
154
Chương 357
155
Chương 358
156
Chương 359
157
Chương 360
158
Chương 361
159
Chương 362
160
Chương 363
161
Chương 364
162
Chương 365
163
Chương 366
164
Chương 367
165
Chương 368
166
Chương 369
167
Chương 370
168
Chương 371
169
Chương 372