Chương 237: Mồi câu

"Có thời gian cãi nhau còn không bằng động não tìm cách hoàn thành nhiệm vụ." Hạ Nhạc Thiên mở miệng chặn lại cuộc cãi vã.

Có lẽ là vì có vầng sáng của danh hiệu đệ nhất, tất cả người chơi đều rất phối hợp ngậm miệng, chờ Hạ Nhạc Thiên nghĩ ra biện pháp.

Hạ Nhạc Thiên ngồi xổm xuống, quan sát tỉ mỉ con thuyền, tìm kỹ một lần từ trong ra ngoài cũng không thấy mái chèo thuyền, nhưng trong góc lại có một cần câu cá, nhưng lại không có mồi câu.

Không có mồi câu, làm sao để câu quỷ?

Trong đầu Hạ Nhạc Thiên chợt loé qua một suy đoán không tốt lắm, nhưng mọi chuyện vẫn còn chưa chắc chắn.

Ba móc câu màu vàng loé sáng lấp lánh dưới ánh nắng, khiến người ta theo bản năng cảm thấy thứ này có lẽ thật sự khắc chế được lệ quỷ.

Nhiệm vụ lần này rất đơn giản, nhưng lại có rất nhiều chỗ làm người chơi khó hiểu.

Tỷ như số điểm khen thưởng, và chuyện người chơi không thể sử dụng Không Gian Bao Vây, nói cách khác, trên người người chơi không có bất kỳ vật phẩm nào có tác dụng làm mồi câu.

Trò chơi lần này có chút giống với phó bản [Chuyến Xe Chết Chóc], manh mối nhìn có vẻ là đường sống lại là bẫy rập, dắt mũi người chơi chủ động tìm đường chết.

Cậu nhớ lời Thích Lệ Phi đã từng nói lúc trước, Hạ Nhạc Thiên càng thêm kiêng kỵ tàu biển chở khách chạy định kỳ, nhưng trước mắt cậu càng để ý một chuyện, dưới lòng biển tạm thời gió êm sóng lặng này, rốt cuộc có bao nhiêu lệ quỷ nấp trong đó.

Trò chơi đã nói rõ trong biển có lệ quỷ mấy trăm năm không được giải thoát, nhưng cũng không nói cụ thể số lượng lệ quỷ, chỉ dùng từ "chúng nó" để khái quát.

Từ từ.

Hạ Nhạc Thiên đột nhiên giật mình.

Lệ quỷ mấy trăm năm không được giải thoát? Không lẽ đây là nguyên nhân điểm khen thưởng cao như vậy sao?

Trong số các lệ quỷ Hạ Nhạc Thiên từng gặp, Quỷ Tân Nương là mạnh nhất, có lẽ nàng đã thăng cấp thành Quỷ Vực, là sự tồn tại vô địch, nhưng từ lúc Quỷ Tân Nương hóa thành quỷ đến bây giờ, cũng không đến một trăm năm.

Mà lệ quỷ trong biển lại có mấy trăm năm đạo hạnh, vậy thực lực của chúng mạnh mẽ đến cỡ nào?

Hạ Nhạc Thiên không dám nghĩ tiếp, thậm chí còn cầu nguyện trò chơi lần này tuyệt đối đừng có Bug, bằng không thì cục diện vốn đã nguy hiểm này sẽ càng thêm đáng sợ.

Thấy Hạ Nhạc Thiên trầm tư suy nghĩ, người chơi khác không dám quấy rầy cậu, cũng học theo Hạ Nhạc Thiên lục soát con thuyền, bọn họ đều phát hiện trên thuyền có chứa cần câu, nhưng không có mồi câu.

Nhịn không được thắc mắc nghị luận.

"Mồi câu đâu? Chúng ta không thể mở Không Gian Bao Vây được, không lẽ để chúng ta nhảy xuống biển bắt mồi?"

"Nếu thật sự nhảy xuống, nói không chừng anh chính là mồi bị quỷ trong biển ăn luôn."

"Tôi đã tìm ba lần, vẫn không thấy mái chèo thuyền, cho dù chúng ta câu được ba con quỷ, thì làm sao chèo thuyền qua tàu biển ở đằng xa kia?"

Dường như trong thế giới Trò Chơi lần này, khắp nơi đều tràn ngập đường chết.

Làm các người chơi một bước khó đi, thậm chí là vô kế khả thi, nhưng ngoài người mặt dầu mỡ ra, người chơi khác đều đã tham gia ít nhất một Trò Chơi Tử Vong, bọn họ mau chóng bình tĩnh lại, bắt đầu tự hỏi manh mối trước mắt mình có được.

Người chơi mặt dầu mỡ bị mọi người nhận định là người chết đầu tiên hằm hè xoa tay, đè nén kích động nhìn về phía tàu biển chở khách phía xa xa, dường như muốn nhân cơ hội này triển khai thực hiện, để những kẻ tự xưng là người chơi lâu năm hiểu ra một chuyện.
Đó chính là đừng bao giờ coi thường tân nhân.

Ai nói tân nhân thì không bằng người chơi lâu năm!

Kỳ thật, hắn cần phải tạo mối quan hệ tốt với những người chơi, không nên làm mọi chuyện căng thẳng như vậy, chỉ là trong lòng hắn cũng khinh thường người chơi lâu năm, tuy rằng trò chơi này có đề tài khủng bố, nhưng nói đến cùng cũng chỉ là một trò chơi, cần sợ hãi như vậy sao?

Kẻ nhát gan yếu đuối như vậy thì làm nên trò trống gì, ngược lại là người chơi được mọi người thổi phồng kia, có lẽ đáng giá để hắn hạ mình thử tiếp xúc một phen.

Nghĩ xong, hắn lập tức đứng thẳng người, dùng giọng điệu nhàn nhạt làm màu nói: "Tôi có một biện pháp."

Hắn nói như vậy, làm mấy người chơi lộ ra vẻ mặt không tin.

"Một tân nhân như cậu có thể có biện pháp nào? Ngay cả đại lão đứng đầu Bảng Xếp Hạng còn chưa nghĩ ra được đâu." Người chơi có vẻ là Phú Nhị Đại khinh thường bĩu môi: "Chỉ bằng cậu? Khoác lác cũng phải chuẩn bị bản thảo nha người anh em."
"Anh nói biện pháp của anh là gì?" Hạ Nhạc Thiên lấy lại tinh thần hỏi.

Hạ Nhạc Thiên trước giờ chưa từng vì bản thân là người đệ nhất mà áp chế người chơi khác, ngược lại cổ vũ người chơi này nói ra ý nghĩ của mình.

Tuy rằng người này là một thuần tân nhân.

Nhưng ba ông thợ da bằng ông Gia Cát, nói không chừng cậu sẽ thu hoạch được linh cảm từ người chơi khác, tìm ra đường sống chân chính.

Thấy Hạ Nhạc Thiên đồng ý, những người khác dù trong bụng nghi ngờ cũng sẽ nể mặt Hạ Nhạc Thiên, tất cả đều ngồi xuống nghe vị tân nhân này rốt cuộc có biện pháp gì tốt.

"Tuy rằng tôi là người chơi lần đầu, nhưng tôi đã chơi qua rất nhiều thể loại trò chơi, khủng bố cầu sinh loại nào cũng không thiếu, trò chơi này vừa nhìn đã biết là thể loại giải đố tìm đường sống, nhìn qua thì có vẻ khắp nơi đều là đường chết, nhưng mà, cũng không phải không có biện pháp phá giải."
Người chơi mặt dầu mỡ nói rất đĩnh đạc, khi nhắc đến nội dung liên quan đến trò chơi, vậy mà lại không chút phù phiếm đáng khinh nào, ngược lại còn lộ vẻ tự tin.

Các người chơi bị sự tự tin này của hắn cảm nhiễm, trong lòng nhịn không được toát ra chút mong đợi.

Có lẽ tân nhân này thực sự có biện pháp tìm ra đường sống......

Người chơi mặt dầu mỡ thấy tất cả người chơi đều khiếp sợ vì lời nói của mình, lập tức cảm thấy kiêu ngạo không thôi, ho khan hai tiếng rồi tiếp tục nói: "Nhiệm vụ đã nói, yêu cầu câu ba con quỷ, sau đó nhét chúng vào ba cái túi bọt khí sẵn có trên thuyền, điều kiện này rất có ý tứ."

Hắn vuốt cằm suy đoán: "Để tôi đoán xem, có phải người chơi không có năng lực gϊếŧ chết quỷ trong trò chơi đúng không? Bằng không túi bọt khí cũng mất tác dụng."
Người chơi khác khó nén vẻ kinh ngạc, không ngờ tân nhân này dưới tình huống hoàn toàn không biết gì cả, vậy mà có thể phỏng đoán quy tắc trò chơi.

"Đừng chỉ lo ngây người chứ, ai nói cho tôi, tôi nói có đúng hay không?" Người chơi mặt dầu mỡ bất mãn lay động thân thể, tùy ý để con thuyền nhỏ dưới thân lắc lư theo, nhấc lên từng đợt gợn sóng.

Dưới đáy biển u ám, bỗng nhiên xuất hiện từng gương mặt tái nhợt, mỗi gương mặt đều có biểu tình không giống nhau, có vui sướng, có căm hận, có điên cuồng rống giận, cũng có vẻ mặt dữ tợn quỷ dị.

Tất cả gương mặt đều đồng loạt nhìn phía mặt biển, lộ ra ánh mắt tham lam.

Trong biển sâu u tối, có thứ gì đó như rong biển phất phới theo dòng nước, nhưng nhìn kỹ lại là tóc đen rậm rạp, nó phiêu đãng trong biển, dần dần tới gần mặt biển.
Hạ Nhạc Thiên có chút ngoài ý muốn nhìn tân nhân này, cho câu trả lời, "Đúng, anh nói không sai."

Người chơi mặt dầu mỡ càng thêm kiêu ngạo, nhúng tay vào nước biển lay động vài cái.

"Tốt nhất là không nên tùy tiện chạm vào nước biển." Hạ Nhạc Thiên nhắc nhở.

Người chơi khác cũng nghĩ như vậy.

Không ngờ tân nhân này gan lớn như vậy, ngay cả quỷ cũng không sợ, nhưng cố tình người này phân tích logic trật tự, cũng không giống thằng ngu.

Người chơi mặt dầu mỡ cười nhạo: "Các người nhát gan như vậy thì làm sao tìm kiếm được manh mối, muốn hoàn thành nhiệm vụ thì phải không ngừng tìm đường chết."

Hạ Nhạc Thiên xoa trán, không thể không nhắc nhở người này, "Trò chơi này không có công năng lưu trữ sống lại, người chơi tử vong sẽ thật sự tử vong."

"Hố lớn như vậy sao? Đây không phải là muốn người chơi bỏ game sao?" Người chơi mặt dầu mỡ có chút kinh ngạc, sau đó lại lắc đầu, tỏ vẻ không thể không khuất phục, "Thôi, trò chơi trâu bò như thế này nhất định không thiếu người chơi."
Hắn hiểu nhất là kế hoạch tâm lý chó má kia.

Đặc biệt là những trò chơi thú vị, ỷ vào nội dung và đồ họa trò chơi tốt, thái độ rất chảnh chó, đều tỏ thái độ thích chơi thì chơi, không chơi thì cút cho ông, vậy mà lại được vô số liếm cẩu(*) quỳ kêu ba ba.

Hạ Nhạc Thiên cảm thấy người này vẫn không hiểu ý mình, bèn nói thẳng ra, "Nếu người chơi chết trong trò chơi, ở hiện thực cũng sẽ tử vong, bị trò chơi hoàn toàn lau sạch dấu vết."

Người chơi mặt dầu mỡ nghe vậy, thiếu chút nữa cười nghẹn, "Phụt, cậu chơi trò chơi đến choáng váng à? Lý do hoang đường như vậy mà cũng tin?"

Một trò chơi quèn, lấy đâu ra bản lĩnh khiến người chơi chân chính tử vong.

Người chơi khác lập tức mở miệng tỏ vẻ Hạ Nhạc Thiên nói thật, trò chơi này căn bản không phải trò chơi bình thường, thật sự sẽ chết người.
Mà quỷ trong trò chơi này sẽ gϊếŧ chết người chơi, khiến người chơi bị xóa bỏ trên thế giới này, sẽ không còn kẻ nào biết được người này từng tồn tại.

Toàn thế giới, đều sẽ quên đi hắn.

"Mấy người nói quá hoang đường, tôi cũng muốn tin lắm, nhưng......" Người chơi mặt dầu mỡ bất đắc dĩ nhún vai buông tay, "Các người nói trò chơi này do người ngoài hành tinh chế tạo, nói không chừng tôi còn tin được."

Nhân loại trở thành chuột bạch của người ngoài hành tinh, khi chết trong trò chơi cũng sẽ chết ngoài hiện thực, giả thiết này còn hợp lý hơn một chút.

Hạ Nhạc Thiên nói: "Có lẽ không ngoại trừ khả năng này, không ai biết trò chơi này do ai sáng tạo ra, tôi chỉ muốn nói cho anh, đừng coi thường tính nguy hiểm của trò chơi này."

Người mặt dầu mỡ có hơi mất kiên nhẫn: "Được rồi được rồi, tôi tin các người là được chứ gì, các người diễn sâu quá rồi đấy."
Thấy người này vẫn không tin, các người chơi khác cũng không thể làm gì, dù sao bọn họ đã nhắc nhở rồi.

Còn có tin hay không là chuyện của đối phương.

Người chơi mặt dầu mỡ không muốn tiếp tục đề tài này, nói thẳng: "Trên thuyền không có mái chèo, chỉ có cần câu cá, mọi chuyện đã quá rõ ràng."

Hắn đang định tiếp tục, một người chơi khác đã ngắt lời: "Cậu cho rằng chúng ta cần dùng thịt của mình để làm mồi câu quỷ sao?"

Người chơi mặt dầu mỡ sửng sốt, không ngờ biện pháp mà mình vất vả nghĩ ra được, những người khác cũng đã sớm nghĩ tới.

***

Chapter
1 Chương 201: Sửa soạn
2 Chương 202: Thổ lộ
3 Chương 203: Xem diễn
4 Chương 204: Chung cư chết chóc
5 Chương 205: Ngày đầu tiên
6 Chương 206: Đều đã chết!?
7 Chương 207: Quỷ chết đi
8 Chương 208: Màn nước
9 Chương 209: Tưởng niệm
10 Chương 210: Thần lương thiện
11 Chương 211: Gϊếŧ chóc
12 Chương 212: Chín
13 Chương 213: Lệ quỷ trở về
14 Chương 214: Chân tướng
15 Chương 215: Người tốt
16 Chương 216: Hợp đồng
17 Chương 217: Lựa chọn
18 Chương 218: Nghi ngờ
19 Chương 219: Kêu tên của tôi
20 Chương 220: Phản bội
21 Chương 221: Chạy mau
22 Chương 222: Buff
23 Chương 224: Theo dõi
24 Chương 225: Khoác áo choàng
25 Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26 Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27 Chương 228: Anh hùng vô danh
28 Chương 229: Sứ giả địa ngục
29 Chương 230: Báo thù
30 Chương 231: Tiểu Nhu
31 Chương 232: Thư tình
32 Chương 233: Tôi nhớ em
33 Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34 Chương 235: Tân nhân
35 Chương 236: Ba lô
36 Chương 237: Mồi câu
37 Chương 238: Tảo biển
38 Chương 239: Tìm chết
39 Chương 240: Thời gian
40 Chương 241: Cần câu sắc bén
41 Chương 242: Cắt thịt
42 Chương 243: Tách ra
43 Chương 244: Kết giới
44 Chương 245: Thời gian
45 Chương 246: Tấn công
46 Chương 247: Ăn thịt
47 Chương 248: Ôm
48 Chương 249: Đèn tắt.
49 Chương 250: Tử vong liên tiếp
50 Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51 Chương 252: Group chat khủng bố
52 Chương 253: Lầu 4
53 Chương 254: 4 tuổi
54 Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55 Chương 256: Lùi lại
56 Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57 Chương 258: Thần Sáng Thế
58 Chương 259: Chờ đợi
59 Chương 260: Lâu Đài Cổ
60 Chương 261: Thần nghẹn khuất
61 Chương 262: Quỷ Ảnh
62 Chương 263: Quỷ không đầu
63 Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64 Chương 265: Da Da Hạ
65 Chương 266: Người cười cuối cùng
66 Chương 267: Hy sinh
67 Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68 Chương 271: Trong ngăn tủ
69 Chương 272: Đổi thân phận
70 Chương 273: Biến cố
71 Chương 274: Nguy hiểm
72 Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73 Chương 276: Sơ tâm
74 Chương 277: Bảo vệ
75 Chương 278: Trực giác
76 Chương 279: Lừa gạt
77 Chương 280: Lùi lại
78 Chương 281: Cảnh báo
79 Chương 282: Khôi phục
80 Chương 283: Bug tâm cơ
81 Chương 284: Bàn tay vàng
82 Chương 285: Nội chiến
83 Chương 286: Gian lận
84 Chương 287: 5 điểm
85 Chương 288: Chụp ảnh
86 Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87 Chương 290: Ngoài cửa
88 Chương 291: Cũng là người chơi!
89 Chương 292: Nói thật
90 Chương 293: Thần thương hại
91 Chương 294: Trò chơi đổi mới
92 Chương 295: Tổ chức người chơi
93 Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94 Chương 297: Thuê nhà
95 Chương 298: Trộm tài khoản
96 Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97 Chương 300: Năng lực điều tra
98 Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99 Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100 Chương 303: Tiến vào trò chơi
101 Chương 304: Mất mặt
102 Chương 305: Đừng gõ cửa
103 Chương 306: Văn phòng
104 Chương 307: Tám ngày
105 Chương 308: Tìm kiếm
106 Chương 309: Chia phòng
107 Chương 310: Thi thể
108 Chương 311: Có đó không?
109 Chương 312: Kẹt cửa
110 Chương 313
111 Chương 314: Ngày hôm sau
112 Chương 315: Phá cửa.
113 Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114 Chương 317: Ngày thứ ba
115 Chương 318: Ngủ
116 Chương 319: Đốt cháy
117 Chương 320: Tử vong
118 Chương 321: Tuyệt vọng
119 Chương 322: Hai lần trùng hợp
120 Chương 323: Phối hợp
121 Chương 324: Luân hồi
122 Chương 325: Thời gian
123 Chương 326: Đồng tình
124 Chương 327: Đánh cược một phen
125 Chương 328: Vô đề
126 Chương 329
127 Chương 330
128 Chương 331
129 Chương 332
130 Chương 333
131 Chương 334
132 Chương 335
133 Chương 336
134 Chương 337
135 Chương 338
136 Chương 339
137 Chương 340
138 Chương 341
139 Chương 342
140 Chương 343
141 Chương 344
142 Chương 345
143 Chương 346
144 Chương 347
145 Chương 348
146 Chương 349
147 Chương 350
148 Chương 351
149 Chương 352
150 Chương 353
151 Chương 354
152 Chương 355
153 Chương 356
154 Chương 357
155 Chương 358
156 Chương 359
157 Chương 360
158 Chương 361
159 Chương 362
160 Chương 363
161 Chương 364
162 Chương 365
163 Chương 366
164 Chương 367
165 Chương 368
166 Chương 369
167 Chương 370
168 Chương 371
169 Chương 372
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 201: Sửa soạn
2
Chương 202: Thổ lộ
3
Chương 203: Xem diễn
4
Chương 204: Chung cư chết chóc
5
Chương 205: Ngày đầu tiên
6
Chương 206: Đều đã chết!?
7
Chương 207: Quỷ chết đi
8
Chương 208: Màn nước
9
Chương 209: Tưởng niệm
10
Chương 210: Thần lương thiện
11
Chương 211: Gϊếŧ chóc
12
Chương 212: Chín
13
Chương 213: Lệ quỷ trở về
14
Chương 214: Chân tướng
15
Chương 215: Người tốt
16
Chương 216: Hợp đồng
17
Chương 217: Lựa chọn
18
Chương 218: Nghi ngờ
19
Chương 219: Kêu tên của tôi
20
Chương 220: Phản bội
21
Chương 221: Chạy mau
22
Chương 222: Buff
23
Chương 224: Theo dõi
24
Chương 225: Khoác áo choàng
25
Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26
Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27
Chương 228: Anh hùng vô danh
28
Chương 229: Sứ giả địa ngục
29
Chương 230: Báo thù
30
Chương 231: Tiểu Nhu
31
Chương 232: Thư tình
32
Chương 233: Tôi nhớ em
33
Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34
Chương 235: Tân nhân
35
Chương 236: Ba lô
36
Chương 237: Mồi câu
37
Chương 238: Tảo biển
38
Chương 239: Tìm chết
39
Chương 240: Thời gian
40
Chương 241: Cần câu sắc bén
41
Chương 242: Cắt thịt
42
Chương 243: Tách ra
43
Chương 244: Kết giới
44
Chương 245: Thời gian
45
Chương 246: Tấn công
46
Chương 247: Ăn thịt
47
Chương 248: Ôm
48
Chương 249: Đèn tắt.
49
Chương 250: Tử vong liên tiếp
50
Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51
Chương 252: Group chat khủng bố
52
Chương 253: Lầu 4
53
Chương 254: 4 tuổi
54
Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55
Chương 256: Lùi lại
56
Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57
Chương 258: Thần Sáng Thế
58
Chương 259: Chờ đợi
59
Chương 260: Lâu Đài Cổ
60
Chương 261: Thần nghẹn khuất
61
Chương 262: Quỷ Ảnh
62
Chương 263: Quỷ không đầu
63
Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64
Chương 265: Da Da Hạ
65
Chương 266: Người cười cuối cùng
66
Chương 267: Hy sinh
67
Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68
Chương 271: Trong ngăn tủ
69
Chương 272: Đổi thân phận
70
Chương 273: Biến cố
71
Chương 274: Nguy hiểm
72
Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73
Chương 276: Sơ tâm
74
Chương 277: Bảo vệ
75
Chương 278: Trực giác
76
Chương 279: Lừa gạt
77
Chương 280: Lùi lại
78
Chương 281: Cảnh báo
79
Chương 282: Khôi phục
80
Chương 283: Bug tâm cơ
81
Chương 284: Bàn tay vàng
82
Chương 285: Nội chiến
83
Chương 286: Gian lận
84
Chương 287: 5 điểm
85
Chương 288: Chụp ảnh
86
Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87
Chương 290: Ngoài cửa
88
Chương 291: Cũng là người chơi!
89
Chương 292: Nói thật
90
Chương 293: Thần thương hại
91
Chương 294: Trò chơi đổi mới
92
Chương 295: Tổ chức người chơi
93
Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94
Chương 297: Thuê nhà
95
Chương 298: Trộm tài khoản
96
Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97
Chương 300: Năng lực điều tra
98
Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99
Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100
Chương 303: Tiến vào trò chơi
101
Chương 304: Mất mặt
102
Chương 305: Đừng gõ cửa
103
Chương 306: Văn phòng
104
Chương 307: Tám ngày
105
Chương 308: Tìm kiếm
106
Chương 309: Chia phòng
107
Chương 310: Thi thể
108
Chương 311: Có đó không?
109
Chương 312: Kẹt cửa
110
Chương 313
111
Chương 314: Ngày hôm sau
112
Chương 315: Phá cửa.
113
Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114
Chương 317: Ngày thứ ba
115
Chương 318: Ngủ
116
Chương 319: Đốt cháy
117
Chương 320: Tử vong
118
Chương 321: Tuyệt vọng
119
Chương 322: Hai lần trùng hợp
120
Chương 323: Phối hợp
121
Chương 324: Luân hồi
122
Chương 325: Thời gian
123
Chương 326: Đồng tình
124
Chương 327: Đánh cược một phen
125
Chương 328: Vô đề
126
Chương 329
127
Chương 330
128
Chương 331
129
Chương 332
130
Chương 333
131
Chương 334
132
Chương 335
133
Chương 336
134
Chương 337
135
Chương 338
136
Chương 339
137
Chương 340
138
Chương 341
139
Chương 342
140
Chương 343
141
Chương 344
142
Chương 345
143
Chương 346
144
Chương 347
145
Chương 348
146
Chương 349
147
Chương 350
148
Chương 351
149
Chương 352
150
Chương 353
151
Chương 354
152
Chương 355
153
Chương 356
154
Chương 357
155
Chương 358
156
Chương 359
157
Chương 360
158
Chương 361
159
Chương 362
160
Chương 363
161
Chương 364
162
Chương 365
163
Chương 366
164
Chương 367
165
Chương 368
166
Chương 369
167
Chương 370
168
Chương 371
169
Chương 372