Chương 206: Đều đã chết!?

Đến bây giờ, Lương Hoành Vũ và Vương Nhược Vũ vẫn không dám tin người thanh niên đang ngồi đối diện mình, chính là [Da Da Hạ] đứng đầu Bảng Xếp Hạng được vô số người chơi kinh ngạc cảm thán.

Cho nên dù người này nhìn có vẻ rất dê ở chung, nhưng hai người vẫn có chút lo sợ bất an, nảy sinh tâm lý kính sợ như học sinh yếu kém đối mặt với học sinh xuất sắc.

Tuy Hạ Nhạc Thiên là hạng nhất Bảng Xếp Hạng, nhưng lại không nghĩ mình giỏi hơn người khác, cậu đem những phát hiện lúc nãy của mình nói cho mọi người.

Nói đúng hơn là giải thích cho Lương Hoành Vũ và Vương Nhược Vũ.

Vương Nhược Vũ nghe đến phát run, Lương Hoành Vũ còn tốt hơn một chút, hắn nuốt nước miếng, khẩn trương hỏi: "Chúng ta trực tiếp ký hợp đồng có không hay lắm không?"

Nguyên nhân hắn khẩn trương cũng không phải vì sợ hãi lệ quỷ, mà chỉ đơn thuần là vì nghĩ đến mình đang nói chuyện với top 1 Bảng Xếp Hạng, nhịn không được kích động và khẩn trương.

Đầu óc ngày thường rõ ràng dùng tốt, lúc này lại biến thành hồ nhão, hỏi một vấn đề ngu ngốc.

Trần Đỉnh ôn hòa giải thích: "Nếu chung cư số 4 chỉ có một phòng 444, nghĩa là chúng ta đã hết sự lựa chọn, chỉ có thể ở phòng này, nếu không chẳng khác nào vi phạm quy tắc trò chơi."

Lương Hoành Vũ à một tiếng, "Hóa ra, hóa ra là thế." Nói xong thì xấu hổ cười cười, trong lòng lại hận không thể chui vào khe đất.

Sao hắn lại hỏi câu ngu ngốc như vậy, ném hết mặt mũi rồi.

Hạ Nhạc Thiên cũng mở miệng nói: "Lương Hoành Vũ, nếu chúng ta là đồng đội, vậy cần phải hợp tác với nhau, anh đừng quá khẩn trương, tôi cũng không ăn thịt người."

Lương Hoành Vũ chậm rãi bình tĩnh trở lại, xấu hổ nhìn Hạ Nhạc Thiên: "Thật sự xin lỗi, tôi khẩn trương quá."

Trần Đỉnh cười khuyên: "Không có gì, tôi hiểu tâm trạng lúc này của anh."

Nói xong mọi chuyện, quả nhiên Lương Hoành Vũ không còn căng cứng như lúc trước nữa, có thể tham gia thảo luận phân tích, nói ra một ít ý tưởng của mình.

"Đợi lát nữa tôi xuống lầu nhìn xem người trong tiểu khu có rời khỏi đây được không, vậy là có thể biết là quỷ phong tỏa tiểu khu, hay là trò chơi hạn chế chúng ta không thể rời khỏi."

Mọi người đồng ý.

Hạ Nhạc Thiên nói: "Chúng ta có thể phân công hợp tác, Lương Hoành Vũ và Vương Nhược Vũ đi tra chuyện này, Trần Đỉnh và Bùi Anh có thể tìm hiểu xem tiểu khu này có xảy ra sự kiện thần quái gì hay không."

Trần Đỉnh nói: "Cậu không định hành động một mình đấy chứ?"

Hạ Nhạc Thiên gật đầu: "Đây là cách tốt nhất, hơn nữa anh cũng biết thực lực của tôi rồi, một mình một người càng tốt."

Trần Đỉnh không phản đối nữa: "Được rồi."

Phân chia nhiệm vụ từng người xong, Trần Đỉnh chợt nghĩ đến gì đó, "Mọi người nói xem, lời nói của nữ chủ nhà trước khi rời đi là có ý gì?"

Bốn người lập tức trầm tư suy nghĩ.

Tuy Vương Nhược Vũ không giỏi ăn nói, đồng thời còn nhát gan, nhưng cô cũng biết không thể trở thành phế vật trong đoàn đội, nếu không sẽ trở thành pháo hôi bị đồng đội từ bỏ, bèn căng da đầu nói suy đoán của mình, "Có phải là muốn nói cho chúng ta biết, nếu ra ngoài vào buổi tối bị tấn công không?"

Sau khi nói xong, cô lại hoảng hốt cúi đầu: "Tôi, tôi chỉ tùy tiện suy nghĩ thôi, nếu nói sai thì......"

Bùi Anh nhẹ giọng: "Rất có khả năng, vậy thì tốt nhất là tạm thời chúng ta đừng ra ngoài tiểu khu vào buổi tối, tránh bị lệ quỷ tập kích."

Lúc này Vương Nhược Vũ mới thả lỏng, cảm kích nhìn Bùi Anh.
Bùi Anh khẽ mỉm cười.

Lương Hoành Vũ cũng nhìn qua Bùi Anh, rất cảm ơn thái độ lúc nãy của nàng.

Trần Đỉnh vỗ vỗ tay, kéo sự chú ý của mọi người qua, nói: "Vậy trước tiên chúng ta cứ tản ra hành động đi, buổi chiều --" hắn đưa tay lên nhìn đồng hồ, "Buổi chiều hai giờ đúng gặp nhau ở dưới lầu."

Căn hộ chỉ có một chìa khóa, không biết ai sẽ về phòng trước, lỡ như trở về mà không có chìa khóa, chẳng lẽ phải chờ ngoài hành lang sao?

So với hành lang âm trầm tối đen này, mọi người vẫn muốn ý hội hợp dưới lầu hơn.

Thấy không có ai phản đối, Trần Đỉnh đứng lên: "Vậy chia nhau hành động đi."

Mọi người đi xuống lầu, Trần Đỉnh và Hạ Nhạc Thiên đi sau cùng, "Vương Tiểu Minh, lát nữa cậu muốn điều tra manh mối từ đâu?"

Hạ Nhạc Thiên nghĩ nghĩ, nói: "Có lẽ tôi sẽ dạo một vòng quanh tiểu khu trước."
Trần Đỉnh không hỏi nữa.

Sau khi đến lầu một, mọi người chia ra làm nhiệm vụ.

Vương Nhược Vũ và Lương Hoành Vũ đi đến trước cổng tiểu khu, nhìn dòng người ra vào tiểu khu không ngừng, sau đó nhỏ giọng thảo luận.

"Anh, hình như cổng tiểu khu vẫn bình thường, tất cả mọi người có thể tùy ý ra vào." Vương Nhược Vũ nói.

Lương Hoành Vũ lập tức nhìn cô: "Không phải anh đã nói rồi sao, ở trong trò chơi thì gọi tên của anh, nếu thật sự không quen thì gọi anh Hoành Vũ."

Vương Nhược Vũ bĩu môi ủy khuất: "Chẳng phải là không có ai ở đây sao..."

Lương Hoành Vũ nói: "Tiểu Vũ, chúng ta vẫn nên cẩn thận cho thỏa đáng."

Vương Nhược Vũ nghe lời gật đầu.

Lương Hoành Vũ tiếp tục quan sát người tới lui, cuối cùng nhìn về phía bảo vệ đang mơ màng sắp ngủ, sau đó đưa tay vào túi, lấy một gói thuốc lá từ Không Gian Bao Vây ra, bước đến gõ cửa kính, "Người anh em, có thể hỏi anh một ít chuyện không."
Cơ sở vật chất trong khu chung cư cũ rất kém, bảo vệ tiểu khu đa số đều là người hơi lớn tuổi, vì duy trì kế sinh nhai nên mới làm bảo vệ.

Cũng may bảo vệ trong tiểu khu này nhìn qua không đến bốn mươi tuổi, nhưng bụng lại to như cái trống, mặt cũng đầy dầu mỡ.

Vương Nhược Vũ chần chừ do dự, không đi theo Lương Hoành Vũ qua đó.

Bảo vệ trung niên mơ màng mở mắt ra, không kiên nhẫn nói: "Chuyện gì?" Nói lại ngáp một cái, dùng khăn ướt lau một gương mặt đầy dầu, xua đi chút khô nóng của ngày hè nóng bức.

Khí trời hôm nay cực nóng, như muốn thieu đốt từng lỗ chân lông con người.

Lương Hoành Vũ vẫn cười, nhét điếu thuốc vào tay bảo vệ, hơi tỏ vẻ lấy lòng: "Chỉ là muốn hỏi anh về chuyện trong tiểu khu, dù sao anh cũng là người quan trọng phụ trách an toàn của tiểu khu mà."
Bảo vệ được thổi phồng thì vui đến híp mắt, ngậm lấy điếu thuốc để Lương Hoành Vũ bật lửa, nói: "Chú em cũng khá biết điều đấy, tôi ở tiểu khu này đã bảy tám năm, chuyện gì mà không biết, chú em muốn hỏi gì?"

Lương Hoành Vũ nói: "Tôi là một họa sĩ chuyên vẽ truyện ma quỷ thần quái, dạo này không tìm ra linh cảm nên cố ý dọn đến đây, vừa lúc xuống lầu đi dạo giải sầu, thuận tiện nghe chuyện xưa để tìm kiếm linh cảm."

Không biết bảo vệ tin hay không, nhưng lại rất phối hợp trả lời: "Bảy tám năm qua tiểu khu này chưa từng xảy ra sự kiện thần quái nào cả."

Đáy mắt Lương Hoành Vũ hiện lên một chút thất vọng.

Xem ra không thể điều tra tin tức từ ông chú bảo vệ này rồi.

Trong lòng nghĩ như vậy, Lương Hoành Vũ vẫn không thay đổi thái độ, cười cười gật đầu: "Cảm ơn anh chịu trả lời tôi, bao thuốc này anh cứ nhận lấy đi, nếu tiểu khu lại có sự kiện thần quái xảy ra, hy vọng anh nhớ đến tới tìm tôi."
Bảo vệ gật đầu, "Yên tâm, tôi nhất định nói cho chú em."

Lương Hoành Vũ lại nói số phòng cho mình thuê cho bảo vệ, sau đó kéo Vương Nhược Vũ rời đi.

Bên kia.

Trần Đỉnh và Bùi Anh đang nhìn những người dân quanh bốn tòa nhà, chủ yếu muốn hỏi trong thời gian này có xảy ra sự kiện thần quái nào hay không.

Ngay sau đó, hai người thấy một bà lão, đang ngồi ngắm cảnh ở đằng xa.

Hai người lập tức đi đến.

Người già rất thích lải nhải, hơn nữa bề ngoài Trần Đỉnh và Bùi Anh đều ưu tú, bèn lôi kéo hai người ngồi xuống, bắt đầu liên thanh: "Tôi đã sống ở đây mấy chục năm, cái gì cũng từng gặp qua, chỉ là chưa từng thấy chuyện ma quỷ gì, nhưng lúc tôi còn nhỏ, từng gặp qua một chuyện lạ ở trong thôn."

Hạ Nhạc Thiên vừa lúc đứng cách đó không xa, nghe bà lão nói vậy thì cũng đi qua nghe ngóng.
Trần Đỉnh cùng Bùi Anh nhìn Hạ Nhạc Thiên một cái, lại thu hồi ánh mắt.

Bà lão lại kéo Hạ Nhạc Thiên ngồi xuống, lúc này mới chép miệng, đẩy gọng kính viễn thị, dù chuyện này đã hơn vài chục năm, bà vẫn nhớ rõ như in những gì đã xảy ra.

Trần Đỉnh rất tò mò.

Ở thế giới Trò Chơi, những cư dân được trò chơi sáng tạo ra cũng có cuộc sống hoàn chỉnh sao.

Nếu là vậy.

Chẳng phải trò chơi này tương đương như một thế giới chân thật khác sao?

Vậy những người này còn được xem là "người giả" không?

Bùi Anh cũng nghĩ như Trần Đỉnh, sắc mặt hai người lập tức trở nên tái nhợt, không dám cẩn thận suy đoán sâu hơn.

Lúc này chưa đến 9 giờ, khoảng cách người chơi hội hợp còn rất lâu, Trần Đỉnh muốn hiểu biết thêm về trò chơi, bèn kiên nhẫn nghe bà lão nói về chuyện xưa.
Ánh mắt vẩn đục của bà lão nhìn chăm chú về phía xa, dùng giọng nói thong thả kể lại sự kiện thần quái đáng sợ cho Trần Đỉnh cùng Bùi Anh.

"Khi đó, tôi mười sáu tuổi, thôn rất nghèo, vẫn luôn có phong tục bán con gái đổi tiền, nếu cô gái nào không phối hợp, thậm chí sẽ bị nhà mẹ đẻ và người nhà chồng đánh đập, đôi khi còn cố ý đánh cho tàn phế để đề phòng cô gái đào tẩu."

Bùi Anh nghe, tuy rằng biết câu chuyện này có thể chỉ là trò chơi cố ý giả thuyết, nhưng vẫn cảm thấy rất phẫn nộ.

Bà lão thở dài, nói: "Cách vách nhà tôi là Tiểu Phương, cũng là khuê mật tốt nhất của tôi, cô ấy bị đánh cho tàn phế rồi đưa đến nhà chồng, sau đó, cô ấy lại chạy trốn, nhưng không đợi chạy ra khỏi thôn đã bị tên chồng du thủ du thực(*) lỡ tay đánh chết."

Trần Đỉnh nhẹ giọng hỏi: "Sau đó thì sao?"
Lão nhân nói: "Tội và Tiểu Phương quan hệ rất tốt, khi đó tôi liều mạng ngăn cản, nhưng làm thế nào cũng không ngăn được những người đó."

Nói tới đây, cảm xúc của bà trở nên kích động, "Thời điểm Tiểu Phương chết, cô ấy nói nhất định sẽ biến thành lệ quỷ gϊếŧ chết toàn bộ người trong thôn."

Bùi Anh đoán được hướng đi kế tiếp của chuyện xưa, "Chẳng lẽ sau đó Tiểu Phương thật sự..."

"Đúng vậy, Tiểu Phương thật sự gϊếŧ chết tất cả mọi người, trừ tôi và những cô gái khác, tất cả đều còn sống."

"Tôi và những cô gái ấy rời khỏi thôn, chia nhau đi làm công, trước nay tôi chưa từng gặp qua hồn của Tiểu Phương, sau đó tôi kết hôn sinh con, cứ như vậy trải qua mấy chục năm."

Chuyện xưa đã kết thúc.

Tâm trạng của Bùi Anh cực kỳ phức tạp, cảm thấy kết cục như vậy đã rất tốt, lại vì cái chết của Tiểu Phương mà cảm thấy đáng tiếc.
Lúc này Hạ Nhạc Thiên đột nhiên hỏi: "Bà ơi, bà còn nhớ thành thị lúc nhỏ bà sống là gì không? Thôn tên là gì?"

Bà lắc đầu: "Đã hơn 63 năm, sao tôi có thể nhớ được chuyện lâu như vậy chứ."

Hạ Nhạc Thiên lộp bộp trong lòng.

Lời này rất mâu thuẫn.

Chuyện xảy ra lúc nhỏ bà ấy đều nhớ từng chi tiết, lại quên mất nơi tên tỉnh thành, cũng không nhớ tên thôn.

Không phải rất mâu thuẫn sao?

Trừ khi, là trò chơi đã xóa đi ký ức của bà về thế giới Hiện Thực, tuy vẫn để bà nhớ rõ chuyện xưa, nhưng tuyệt đối không nhớ được tên thành thị.

Có lẽ đây chỉ là phỏng đoán của Hạ Nhạc Thiên, nhưng cậu còn nhớ rõ con quỷ trong trò chơi [Công Viên Chết Chóc], là một nữ tác giả tên Trần Khả Mạn, cạu thật sự đã tra được tin tức liên quan đến cô ta ở thế giới Hiện Thực.
Chỉ bằng cái này cũng đủ chứng minh vấn đề.

Trần Khả Mạn, sau khi tử vong ở thế giới Hiện Thực, bị trò chơi sửa chữa ký ức biến thành lệ quỷ trong thế giới Trò Chơi.

Nói không chừng......

Mỗi cư dân trong từng thế giới Trò Chơi, cũng từng là người sống ở thế giới Hiện Thực.

Nhưng hiện tại, bọn họ đều đã chết!!!

***

Chapter
1 Chương 201: Sửa soạn
2 Chương 202: Thổ lộ
3 Chương 203: Xem diễn
4 Chương 204: Chung cư chết chóc
5 Chương 205: Ngày đầu tiên
6 Chương 206: Đều đã chết!?
7 Chương 207: Quỷ chết đi
8 Chương 208: Màn nước
9 Chương 209: Tưởng niệm
10 Chương 210: Thần lương thiện
11 Chương 211: Gϊếŧ chóc
12 Chương 212: Chín
13 Chương 213: Lệ quỷ trở về
14 Chương 214: Chân tướng
15 Chương 215: Người tốt
16 Chương 216: Hợp đồng
17 Chương 217: Lựa chọn
18 Chương 218: Nghi ngờ
19 Chương 219: Kêu tên của tôi
20 Chương 220: Phản bội
21 Chương 221: Chạy mau
22 Chương 222: Buff
23 Chương 224: Theo dõi
24 Chương 225: Khoác áo choàng
25 Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26 Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27 Chương 228: Anh hùng vô danh
28 Chương 229: Sứ giả địa ngục
29 Chương 230: Báo thù
30 Chương 231: Tiểu Nhu
31 Chương 232: Thư tình
32 Chương 233: Tôi nhớ em
33 Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34 Chương 235: Tân nhân
35 Chương 236: Ba lô
36 Chương 237: Mồi câu
37 Chương 238: Tảo biển
38 Chương 239: Tìm chết
39 Chương 240: Thời gian
40 Chương 241: Cần câu sắc bén
41 Chương 242: Cắt thịt
42 Chương 243: Tách ra
43 Chương 244: Kết giới
44 Chương 245: Thời gian
45 Chương 246: Tấn công
46 Chương 247: Ăn thịt
47 Chương 248: Ôm
48 Chương 249: Đèn tắt.
49 Chương 250: Tử vong liên tiếp
50 Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51 Chương 252: Group chat khủng bố
52 Chương 253: Lầu 4
53 Chương 254: 4 tuổi
54 Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55 Chương 256: Lùi lại
56 Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57 Chương 258: Thần Sáng Thế
58 Chương 259: Chờ đợi
59 Chương 260: Lâu Đài Cổ
60 Chương 261: Thần nghẹn khuất
61 Chương 262: Quỷ Ảnh
62 Chương 263: Quỷ không đầu
63 Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64 Chương 265: Da Da Hạ
65 Chương 266: Người cười cuối cùng
66 Chương 267: Hy sinh
67 Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68 Chương 271: Trong ngăn tủ
69 Chương 272: Đổi thân phận
70 Chương 273: Biến cố
71 Chương 274: Nguy hiểm
72 Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73 Chương 276: Sơ tâm
74 Chương 277: Bảo vệ
75 Chương 278: Trực giác
76 Chương 279: Lừa gạt
77 Chương 280: Lùi lại
78 Chương 281: Cảnh báo
79 Chương 282: Khôi phục
80 Chương 283: Bug tâm cơ
81 Chương 284: Bàn tay vàng
82 Chương 285: Nội chiến
83 Chương 286: Gian lận
84 Chương 287: 5 điểm
85 Chương 288: Chụp ảnh
86 Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87 Chương 290: Ngoài cửa
88 Chương 291: Cũng là người chơi!
89 Chương 292: Nói thật
90 Chương 293: Thần thương hại
91 Chương 294: Trò chơi đổi mới
92 Chương 295: Tổ chức người chơi
93 Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94 Chương 297: Thuê nhà
95 Chương 298: Trộm tài khoản
96 Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97 Chương 300: Năng lực điều tra
98 Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99 Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100 Chương 303: Tiến vào trò chơi
101 Chương 304: Mất mặt
102 Chương 305: Đừng gõ cửa
103 Chương 306: Văn phòng
104 Chương 307: Tám ngày
105 Chương 308: Tìm kiếm
106 Chương 309: Chia phòng
107 Chương 310: Thi thể
108 Chương 311: Có đó không?
109 Chương 312: Kẹt cửa
110 Chương 313
111 Chương 314: Ngày hôm sau
112 Chương 315: Phá cửa.
113 Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114 Chương 317: Ngày thứ ba
115 Chương 318: Ngủ
116 Chương 319: Đốt cháy
117 Chương 320: Tử vong
118 Chương 321: Tuyệt vọng
119 Chương 322: Hai lần trùng hợp
120 Chương 323: Phối hợp
121 Chương 324: Luân hồi
122 Chương 325: Thời gian
123 Chương 326: Đồng tình
124 Chương 327: Đánh cược một phen
125 Chương 328: Vô đề
126 Chương 329
127 Chương 330
128 Chương 331
129 Chương 332
130 Chương 333
131 Chương 334
132 Chương 335
133 Chương 336
134 Chương 337
135 Chương 338
136 Chương 339
137 Chương 340
138 Chương 341
139 Chương 342
140 Chương 343
141 Chương 344
142 Chương 345
143 Chương 346
144 Chương 347
145 Chương 348
146 Chương 349
147 Chương 350
148 Chương 351
149 Chương 352
150 Chương 353
151 Chương 354
152 Chương 355
153 Chương 356
154 Chương 357
155 Chương 358
156 Chương 359
157 Chương 360
158 Chương 361
159 Chương 362
160 Chương 363
161 Chương 364
162 Chương 365
163 Chương 366
164 Chương 367
165 Chương 368
166 Chương 369
167 Chương 370
168 Chương 371
169 Chương 372
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 201: Sửa soạn
2
Chương 202: Thổ lộ
3
Chương 203: Xem diễn
4
Chương 204: Chung cư chết chóc
5
Chương 205: Ngày đầu tiên
6
Chương 206: Đều đã chết!?
7
Chương 207: Quỷ chết đi
8
Chương 208: Màn nước
9
Chương 209: Tưởng niệm
10
Chương 210: Thần lương thiện
11
Chương 211: Gϊếŧ chóc
12
Chương 212: Chín
13
Chương 213: Lệ quỷ trở về
14
Chương 214: Chân tướng
15
Chương 215: Người tốt
16
Chương 216: Hợp đồng
17
Chương 217: Lựa chọn
18
Chương 218: Nghi ngờ
19
Chương 219: Kêu tên của tôi
20
Chương 220: Phản bội
21
Chương 221: Chạy mau
22
Chương 222: Buff
23
Chương 224: Theo dõi
24
Chương 225: Khoác áo choàng
25
Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26
Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27
Chương 228: Anh hùng vô danh
28
Chương 229: Sứ giả địa ngục
29
Chương 230: Báo thù
30
Chương 231: Tiểu Nhu
31
Chương 232: Thư tình
32
Chương 233: Tôi nhớ em
33
Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34
Chương 235: Tân nhân
35
Chương 236: Ba lô
36
Chương 237: Mồi câu
37
Chương 238: Tảo biển
38
Chương 239: Tìm chết
39
Chương 240: Thời gian
40
Chương 241: Cần câu sắc bén
41
Chương 242: Cắt thịt
42
Chương 243: Tách ra
43
Chương 244: Kết giới
44
Chương 245: Thời gian
45
Chương 246: Tấn công
46
Chương 247: Ăn thịt
47
Chương 248: Ôm
48
Chương 249: Đèn tắt.
49
Chương 250: Tử vong liên tiếp
50
Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51
Chương 252: Group chat khủng bố
52
Chương 253: Lầu 4
53
Chương 254: 4 tuổi
54
Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55
Chương 256: Lùi lại
56
Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57
Chương 258: Thần Sáng Thế
58
Chương 259: Chờ đợi
59
Chương 260: Lâu Đài Cổ
60
Chương 261: Thần nghẹn khuất
61
Chương 262: Quỷ Ảnh
62
Chương 263: Quỷ không đầu
63
Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64
Chương 265: Da Da Hạ
65
Chương 266: Người cười cuối cùng
66
Chương 267: Hy sinh
67
Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68
Chương 271: Trong ngăn tủ
69
Chương 272: Đổi thân phận
70
Chương 273: Biến cố
71
Chương 274: Nguy hiểm
72
Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73
Chương 276: Sơ tâm
74
Chương 277: Bảo vệ
75
Chương 278: Trực giác
76
Chương 279: Lừa gạt
77
Chương 280: Lùi lại
78
Chương 281: Cảnh báo
79
Chương 282: Khôi phục
80
Chương 283: Bug tâm cơ
81
Chương 284: Bàn tay vàng
82
Chương 285: Nội chiến
83
Chương 286: Gian lận
84
Chương 287: 5 điểm
85
Chương 288: Chụp ảnh
86
Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87
Chương 290: Ngoài cửa
88
Chương 291: Cũng là người chơi!
89
Chương 292: Nói thật
90
Chương 293: Thần thương hại
91
Chương 294: Trò chơi đổi mới
92
Chương 295: Tổ chức người chơi
93
Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94
Chương 297: Thuê nhà
95
Chương 298: Trộm tài khoản
96
Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97
Chương 300: Năng lực điều tra
98
Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99
Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100
Chương 303: Tiến vào trò chơi
101
Chương 304: Mất mặt
102
Chương 305: Đừng gõ cửa
103
Chương 306: Văn phòng
104
Chương 307: Tám ngày
105
Chương 308: Tìm kiếm
106
Chương 309: Chia phòng
107
Chương 310: Thi thể
108
Chương 311: Có đó không?
109
Chương 312: Kẹt cửa
110
Chương 313
111
Chương 314: Ngày hôm sau
112
Chương 315: Phá cửa.
113
Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114
Chương 317: Ngày thứ ba
115
Chương 318: Ngủ
116
Chương 319: Đốt cháy
117
Chương 320: Tử vong
118
Chương 321: Tuyệt vọng
119
Chương 322: Hai lần trùng hợp
120
Chương 323: Phối hợp
121
Chương 324: Luân hồi
122
Chương 325: Thời gian
123
Chương 326: Đồng tình
124
Chương 327: Đánh cược một phen
125
Chương 328: Vô đề
126
Chương 329
127
Chương 330
128
Chương 331
129
Chương 332
130
Chương 333
131
Chương 334
132
Chương 335
133
Chương 336
134
Chương 337
135
Chương 338
136
Chương 339
137
Chương 340
138
Chương 341
139
Chương 342
140
Chương 343
141
Chương 344
142
Chương 345
143
Chương 346
144
Chương 347
145
Chương 348
146
Chương 349
147
Chương 350
148
Chương 351
149
Chương 352
150
Chương 353
151
Chương 354
152
Chương 355
153
Chương 356
154
Chương 357
155
Chương 358
156
Chương 359
157
Chương 360
158
Chương 361
159
Chương 362
160
Chương 363
161
Chương 364
162
Chương 365
163
Chương 366
164
Chương 367
165
Chương 368
166
Chương 369
167
Chương 370
168
Chương 371
169
Chương 372